Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 670: Fan hâm mộ cuồng nhiệt 


Rời khỏi nhà họ Đỗ, Diệp Thiếu Dương bảo Tạ Vũ Tình đưa mình tới nhà Lão Quách, Kỳ Thần lái xe, hai người ngồi ở phía sau, tiếp tục thảo luận vụ án.

“Hiện giờ, hiện tại tình huống cơ bản hiểu rõ.”

Diệp Thiếu Dương nói, “Nếu tin tức của Đỗ Hổ không sai lầm, thì Tử Nguyệt chính là được chôn ở U linh lộ, nữ quỷ mà ta nhìn thấy, quá phân nửa chính là cô ta.”

Giờ nhớ lại, đáng tiếc nữ quỷ vẫn luôn biến hoá diện mạo, không lộ ra khuôn mặt thật, bằng không hiện tại mình xem qua ảnh chụp của cô ta, đối chiếu là biết có phải hay không.

“U linh lộ kia tồn tại, xem ra là để tăng cường tu vi cho Tử Nguyệt, trấn áp cương thi trong mộ cổ.”

Tạ Vũ Tình khó hiểu hỏi, “Cương thi trong mộ cổ thì lợi hại đến đâu, mà tên pháp sư Thái Lan kia cũng không đối phó được, còn phải hy sinh năm mươi mạng người tự sát tập thể, biến thành lệ quỷ tới đối phó nó?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Ta cũng nghĩ đến chuyện này rồi, cương thi trong mộ cổ kia là cái gì, tu vi Tử Nguyệt ra sao ta cũng không biết, nhưng con cương thi này chắc chắn cực kỳ đáng sợ, hơn nữa nó hoàn toàn không giống như cương thi bình thường, giết Quỷ Thủ dễ như trò chơi cũng nên.”

Tạ Vũ Tình lẩm bẩm nói: “Nó là cái gì.”

Diệp Thiếu Dương âm thầm hít sâu một hơi, nói ra bốn chữ: “Đồng Giáp Thi vương!”

Tạ Vũ Tình ngơ ngẩn nhìn hắn, “Đó là…… cái gì?”

"Thì là Đồng Giáp Thi vương, chính là lão đại của đám Đồng Giáp Thi.”

Diệp Thiếu Dương tiếp tục giải thích, “Giống loại cổ mộ này, khẳng định là có chôn người rất có địa vị khi đó, một khi cổ mộ thành nơi dưỡng thi, bởi vì duyên cớ phong thuỷ huyệt vị, mộ chủ đương nhiên là có tu vi cao nhất, còn lại những tiểu đệ của nó, cũng chính là lũ cương thi bình thường.”

Tạ Vũ Tình nói: “Con Đồng Giáp Thi Vương đó, có phải rất lợi hại hay không?”

“Ta cũng chưa thấy qua, nhưng mà trong cổ thư đã có nhắc tới, nói là loại này có sức mạnh khủng bố, kháng tính rất mạnh, có thể nói là đao thương bất nhập.”

Kỳ Thần cười nói: “Nghe có vẻ giống quái vật nhỉ.”

“Quai vật thì đã dễ đối phó.”

Diệp Thiếu Dương âm thầm thở dài.

Nhưng cũng may, tình huống tuy phức tạp, nhưng manh mối điều tra cũng không thiếu, sau khi hai người Diệp Thiếu Dương thương lượng đã đi đến quyết định, sáng sớm hôm sau sẽ đi Học viện Y khoa, trước tiên điều tra phòng học 408 toà nhà giải phẫu, xem có thể gặp được hồn phách của Lâm Du hay không.

Diệp Thiếu Dương nghĩ, nếu Đỗ Hổ gặp được cô ta trong đó, chứng tỏ hồn phách Lâm Du đang ở trong toà nhà.

“Nếu cô ta bị ép buộc mà chết, nhất định mang lòng oán hận Tử Nguyệt, Mao chủ tịch dạy chúng ta, kẻ thù của kẻ thù, chính là bằng hữu của chúng ta, như vậy có thể đoàn kết lại.”

Tạ Vũ Tình khó hiểu nói: “Sao Tử Nguyệt lại là kẻ thù của chúng ta? Không phải cô ấy vì cứu mọi người mà tự sát sao, cho dù phương pháp có vấn đề, thì ít ra mục đích ban đầu cũng không xấu.”

Diệp Thiếu Dương thở dài, “Ta đoán, con quỷ ở trung tâm thuật hiến tế kia, chính là cô ta, lấy chính hồn phách mình, tập hợp bốn mươi chín oán khí của lệ quỷ, tu luyện ba mươi năm…… Tu vi cô ta thâm sâu quả không sai, nhưng cô nên biết rằng, một con quỷ nếu ở Âm Sào trong thời gian dài, sẽ bị âm khí ăn mòn mãnh liệt, hồn phách cũng sẽ bị ô nhiễm vài phần.”

Kỳ Thần chen vào một câu: “Có phải giống như luyện tà công trong tiểu thuyết võ hiệp hay không, vốn là một người lương thiện, sau bị biến thành ma đầu?”

“Chính là ý này,”

Diệp Thiếu Dương nhìn Tạ Vũ Tình, nói, “Hôm qua đánh nhau cùng cô ta, tình huống thế nào cô cũng thấy rồi, thiếu chút nữa ta có thể không ra khỏi con đường đó được.”

Tạ Vũ Tình chậm rãi gật đầu.

“Tình huống hiện tại, chúng ta đều đã biết, hiện tại cái vấn đề quan trọng nhất cần phải rõ ràng, kỳ thật chỉ có một: sự tình năm đó, đã kết thúc được ba mươi năm, vốn đã gió êm sóng lặng, vì sao đột nhiên lại xảy ra sự kiện thần quái, giết chết Lý Hiếu Cường, là chuyện gì xảy ra?”

Tranh thủ Tạ Vũ Tình đang tự suy nghĩ, Diệp Thiếu Dương lấy di động ra, gọi cho Chu Tĩnh Như, hẹn cô tối nay ăn cơm, Chu Tĩnh Như nghe vậy rất là vui vẻ, liền đồng ý liền, sau đó nói địa chỉ chỗ hẹn.

"Thế nào rồi, chưa gì đã nhớ người ta à?”

Chờ hắn tắt điện thoại, Tạ Vũ Tình liếc xéo hắn nói.

“Cái gì, ta tìm cô ấy là làm chính sự, cô đã quên lúc trước có nói về chuyện của Ngô Nhạc Ý...."

Tạ Vũ Tình chợt nhớ ra.

“Cô có muốn đi cùng hay không?”

Diệp Thiếu Dương hỏi.

“Thôi, không đi,”

Tạ Vũ Tình nhướng nhướng chân mày, “không nên làm bóng đèn cản trở các ngươi.”

Diệp Thiếu Dương biết Tạ Vũ Tình chế nhạo mình, cố ý cười cười nói: “Cám ơn đã thành toàn.”

“Ngươi ---

- hừ hừ!”

Tạ Vũ Tình cười lạnh hai tiếng, lại cũng không biết nói gì.

Tới cửa tiệm Lão Quách, Diệp Thiếu Dương với Tạ Vũ Tình hẹn thời gian ngày mai gặp mặt, sau đó một người xuống xe, đi vào tiệm.

Trong cửa tiệm hầu hết mọi thứ đều như cũ, Lão Quách không có ở đó, mà là một cô bé chừng mười bốn mười lăm tuổi, tóc ngắn mang tai, trang điểm rất thanh tú, tuy còn chưa dậy thì xong, nhưng đã ra dáng một tiểu mỹ nhân, tay đang để lên mặt quầy, dường như đang chơi game, vẻ mặt vô cùng tập trung, không chú ý tới Diệp Thiếu Dương đang đi vào.

Diệp Thiếu Dương quan sát cô bé, trong lòng buồn bực, chẳng lẽ đây là nhân viên mới Lão Quách mướn trông cửa hàng? Với tính cách háo sắc của Lão Quách, mướn mỹ nữ trông cửa hàng có thể lý giải, nhưng nhìn cô bé còn nhỏ như thế, rõ ràng là thuê lao động trẻ em.

“Khụ khụ,”

Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng, cô bé lúc này mới ngẩng đầu lên, lập tức lộ ra một nụ cười ngọt ngào, nói: “Muốn mua gì, quan tài hay người giấy?”

Nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của Diệp Thiếu Dương, tiểu cô nương mới nhận ra mình đã lỡ lời, vỗ vỗ miệng, thè lưỡi xin lỗi, “Trẻ con không biết gì, đại thúc đừng để ý nha, người muốn mua cái gì?”

“Ngươi là ….

mới tới?”

Diệp Thiếu Dương nhìn cô bé, hỏi.

“À, ta không thường tới, ngài muốn mua cái gì?”

“Không mua cái gì hết, ta tìm Lão Quách.”

“À, vậy chờ một chút.”

Tiểu cô nương đứng dậy đi vào nhà trong, đi được hai bước đột nhiên đứng lại, xoay người, nghiêng đầu quan sát Diệp Thiếu Dương, há mồm nói: “Mao Sơn minh uy thiên sư đạo!”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, nhìn cô bé từ trên xuống dưới, kinh ngạc nói: “Ngươi là ai!”

“Ha ha!”

Tiểu cô nương nhảy dựng lên “Thiếu Dương thúc thúc!”

rồi nhào tới ôm cổ Diệp Thiếu Dương, hưng phấn nhảy dựng lên, cơ hồ muốn nhảy lên người hắn.

Bị biến cố bất ngờ này, Diệp Thiếu Dương suýt chút nữa không đỡ được, cũng không thể giãy giụa, “Này, cô nhóc, làm gì đó, ngươi bình tĩnh lại nào……”

“Ha ha, sợ cái gì, người là sư thúc của con mà.

Sư thúc, quả nhiên rất soái nha, giống như tưởng tượng trong mộng của con.”

Sư thúc…… Trong mộng…… Diệp Thiếu Dương cả người mờ mịt không hiểu gì, tức giận kêu lên: “Ngươi là ai! ngươi buông ta ra nhanh lên!”

Tiểu cô nương ôm chặt hai tay hắn, đột nhiên nhảy lên, Diệp Thiếu Dương theo bản năng mà đỡ lấy theo tư thế đỡ công chúa.

Đúng lúc này, một thanh âm quen thuộc từ phía sau vang lên, “Hai người các ngươi, đang làm gì đó?”

Diệp Thiếu Dương quay đầu lại, thấy Lão Quách tay đang vén rèm cửa sau, vẻ mặt tức giận nhìn mình.

“Cha! Rốt cuộc con đã được gặp Thiếu Dương thúc thúc rồi!”

Tiểu mỹ nhân hưng phấn kêu lên, Diệp Thiếu Dương trong lòng chấn động, cha? Thì ra đây là…… con gái của Lão Quách?

Bình luận