Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 658: U linh lộ 


Lý Tiểu Hoa thở dài, nói: “Đúng vậy, sau khi ta giết chết cô ta, mới nhìn kỹ lại bộ dáng, thì ra, đó chính là ta……”

“Trời ạ!”

Tạ Vũ Tình sửng sốt kêu lên, “ Sao lại như vậy, chẳng lẽ hồn phách cũng có thể giết người?”

“Một cái hồn phách vừa mới chết, không thể nào có thể nâng được đồ vật hữu hình”

Diệp Thiếu Dương nói, “Đó chỉ là một loại ảo giác tử vong, chính ngươi đã tự giết chết ngươi, nếu lúc ấy có người ở đó, liền nhìn thấy ngươi đang cầm dao phẫu thuật không ngừng đâm chính mình.

Thật giống như có quỷ bám vào người, trong ảo giác thì trông thấy quỷ giết chết mình, nhưng trên thực tế là bị chính mình tự giết …….

ngươi nói tiếp đi.”

“Sau khi ta chết, hồn phách rời khỏi thân thể, nhưng lại không thể đi ra khỏi con đường nhỏ kia, nên ở nơi đó mà du đãng, sau đó lại có một nữ quỷ tới, dùng một luồng ánh sáng hút ta lại, sau đó thế nào, ta cũng không biết, hiện tại nhớ tới, mới biết mình đã bị hủy hồn.”

Nói đến đây, lần thứ hai Lý Tiểu Hoa nghẹn ngào khóc tiếp, ghé vào dưới chân Diệp Thiếu Dương, khóc thút thít nói: “Đại pháp sư, người đã cứu ta, ta tình nguyện không cần báo thù, cũng không muốn người đi tới chịu chết, con nữ quỷ kia…… Tuy là ta chỉ gặp cô ta trong nháy mắt, nhưng cô ta thật sự rất lợi hại……”

“Cám ơn đã nhắc nhở, cái đó ngươi không cần quan tâm.”

Diệp Thiếu Dương vẽ một đạo Dẫn hồn phù, dán lên người Lý Tiểu Hoa, tiễn cô xuống Âm Ty.

Ba người ngồi im trong phòng một lúc lâu, không nói lời nào.

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một lúc, hỏi Ngô Hải Binh: “Con đường mà Lý Tiểu Hoa nói, là ở đâu?”

Ngô Hải Binh xua tay: “Phía sau Lệ Phân Viên là ngọn núi, đúng là có một con đường nhỏ, nhưng ở đó rất hẻo lánh, hai bên là rừng cây, làm gì có dòng nước cũng như hoa nở như cô ta nói, thực là không có nơi nào giống như vậy.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Có hay không, ngươi dẫn chúng ta đi xem, rồi nói sau.”

Rời khỏi phòng bảo vệ, Ngô Hải Binh dẫn đầu, đi theo tường viện của trường học, xuyên qua rừng cây nhỏ bên cạnh mương nước đen, đi ra phía sau trường học, giữa đường Tạ Vũ Tình hỏi: “Ta có một vấn đều còn không hiểu, bạn học nam mà Lý Tiểu Hoa nhắc tới, hắn là quỷ à?”

Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Là do quỷ biến hóa, muốn dẫn nàng ta đi qua đó.”

“Không đúng, vì sao nó không trực tiếp giết chết cô ta, mà phải làm đủ chuyện như vậy, đến cuối cùng còn khiến cô ta tự giết chết chính mình, là ý gì đây?”

Diệp Thiếu Dương nhìn con mương nước đen, vừa đi vừa nói chuyện: "Điều này chỉ có thể là, oán khí của nó chỉ ở trong phạm vi con đường kia, nếu ra khỏi nơi đó, nó cũng không thể làm gì được ai, chỉ có thể tìm cách dụ dỗ, lừa cô ta tới con đường nhỏ đó.”

“Nhưng vì sao sau đó nó chỉ muốn hù dọa các kiểu, mà không trực tiếp giết chết Lý Tiểu Hoa?”

“Hẳn là nó muốn tạo thêm nhiều oán khí, cho nên mới lợi dụng các loại ảo giác, làm cô ta tự giết chính mình, đương nhiên là khi nàng ta ý thức được điểm này, thì trong hồn phách sẽ sinh ra lượng oán khí lớn, rất nhiều lệ quỷ liền dùng cách này để giết người, sau đó hấp thụ oán khí để tu luyện, nhưng mà…… Vì sao nó chỉ hủy, mà không luyện hồn, ta cũng không rõ nữa...”

Trong khi nói chuyện, ba người đã đi qua cây cầu nhỏ, đi tới phía trước Lệ Phân Viên.

“Con đường nhỏ đi qua Bắc môn, là nằm bên này.”

Ngô Hải Binh chỉ vào một con đường nhỏ ở phía tây Lệ Phân Viên.

Diệp Thiếu Dương đi đầu, quan sát ven đường, khi nhìn thấy dưới tường vây có một khối đá, chậm rãi gật đầu, nói: “Chẳng trách được nơi này tuy cách Lệ Phân Viên có một bức tường, nhưng không bao giờ xảy ra chuyện.

Khối đá này hẳn là đá hoa cương, dựa theo bố cục phong thuỷ ở nơi này, thì con đường nhỏ này tượng trưng cho thế "đoạn", cũng chính là đã chia tách phong thuỷ, hình thành hai bố cục khác nhau.

Nếu ta không đoán sai, ngoài khối đá này ra, ở đây còn chôn Tứ đại định khí thú, dùng để hóa giải oán khí, hơn nữa con đường nhỏ này thường xuyên có người đi, nhân khí thịnh vượng, vì thế tuy gần với Lệ Phân Viên, nhưng ngược lại không có chuyện gì xảy ra.”

Ngô Hải Binh giơ ngón cái lên, nói: “Diệp tiên sinh thực là cao minh, lúc trước khi xây tường bao Lệ Phân Viên, đúng là có tìm cao nhân tới xem qua.”

Tạ Vũ Tình tò mò hỏi: “Tứ đại định khí thú, là có ý gì?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Kim thiềm thừ, kim quy, kim lý ngư, kim giáp thú.

Bốn bức tượng mạ vàng này, có thể định bố cục hay tu chỉnh phong thuỷ.”

Lúc nói chuyện, ba người đã ra tới cửa Bắc trường học, Ngô Hải Binh giới thiệu, con đường nhỏ phía bên trái, đi vòng xuống núi, có thể thông đến nhà ga, còn đường bên phải là lên núi, hoang vu vắng vẻ, gần đó không có người sống, thực rất hẻo lánh.

Diệp Thiếu Dương dẫn đầu đi lên núi, càng đi bụi cây bụi cỏ càng nhiều, thêm một đoạn nữa xem chừng phải dùng vật gì đó để mở đường, men theo đường vòng lên núi được hơn mười phút, thì hoàn toàn không có cách nào đi tiếp.

“Con đường nhỏ phía trước, mùa đông cỏ cây khô héo, nên dễ đi vào, hiện tại mùa hè, cây cối mọc lan tràn, sẽ không dễ đi đâu.”

Ngô Hải Binh nói.

“Thế thì Lý Tiểu Hoa đi vào như thế nào?”

Tạ Vũ Tình buồn bực nói.

“Cô không thấy thấy thi thể cô ta đầy vết thương à?!.”

Diệp Thiếu Dương nói, “Nếu không sợ đau, cứ trực tiếp xông qua là được.”

“Ta sợ đau, hơn nữa chân còn bị muỗi chích, thật là khó chịu.”

Tạ Vũ Tình mặc váy ngắn, một chân đạp lên cọc gỗ bên lề đường, phủi những chấm đen trên đùi xuống, chẳng để ý hình tượng gì hết mà bắt đầu gãi ngứa.

“Ực……”

Ngô Hải Binh nhìn chằm chằm vào đôi chân dài bị gãi mà đỏ lên của Tạ Vụ Tình, nuốt nước miếng, nghĩ mình mà có thể biến thành muỗi đậu lên đó mà cắn một cái, thì có bị đập chết cũng không tiếc Diệp Thiếu Dương lấy từ trong bao ra một lọ dầu bạc hà, đưa cho Tạ Vũ Tình, cười nói: “Có cần giúp cô thoa không?”

Tạ Vũ Tình đưa tay giật lấy, cả giận nói: “Ngươi có cái này, sao lại không sớm lấy ra?”

“Muỗi đều sẽ không chích ta, cho nên quên mất.”

Diệp Thiếu Dương lấy Mao Sơn diệt linh đinh ra, vung lên chặt bỏ bụi cây cùng dây leo trước mặt, đi thẳng một đường, vài phút sau, địa thế trở nên bằng phẳng, tiến vào một nơi như rừng núi hoang dã, dẹp bụi cây cuối cùng sang một bên, trước mắt đã thông suốt, xuất hiện một con đường nhỏ lát đá quanh co khúc khuỷu, dọc hai bên đường là hai hàng cây cao lớn.

“Chính là nơi này.”

Ngô Hải Binh chỉ vào con đường nhỏ phía trước, nói: “Con đường này trước kia gọi là Trung dược lộ, sau đó vì có quỷ, nên bị bọn sinh viên gọi là U linh lộ.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nói: "Trung dược lộ?”

“Đúng vậy, phía sau con đường này, là vườn thuốc Trung y do nhà trường sáng lập, để sinh viên gieo trồng Trung dược, sau đó vì xảy ra mấy sự kiện thần quái, nên bị bỏ hoang.”

Ngô Hải Binh chỉ về hướng con đường nhỏ đi ngược lại, nhìn về phía chân núi, vừa lúc đối diện với bức tường phía sau Lệ Phân Viên.

“Chỗ này trước kia có một con đường nối thẳng Lệ Phân Viên, đi vào trường học, sau này được vị kia pháp sư chỉ điểm, bảo chúng ta đoạn đi con đường này, mấy năm không ai đi, bị cỏ cây mọc che khuất, chỉ còn lại một đoạn đường nhỏ không đầu không đuôi.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng bừng tỉnh, lấy âm dương bàn ra thì thấy, kim đồng hồ chỉ thẳng hướng u linh lộ, âm dương bàn tự động dịch chuyển, phát ra tiếng xôn xao lên.

“Oán khí thật nồng đậm!”

Bình luận