Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 655: Cứu vớt nữ thi (1) 


Ngô Hải Binh nói tiếp: “Sau đó, vị pháp sư kia đã đo lường tính toán, dựa theo quy luật gì đó, rồi ở một vị trí bảo làm một cái lỗ thông gió, chính là tại vị trí toà nhà giải phẫu số 3 bây giờ, làm khí tức trong mương nước có chỗ phát tiết, phía dưới có một ống dẫn ngầm, thông với mương nước đen, chỉ là người bình thường không hề biết.

Nhưng pháp sư cũng nói, tuy cương thi không thể chui lên từ mương nước đen, nhưng có khả năng sẽ đi lên từ lỗ phát tiết, đúng lúc đó nhà trường muốn xây dựng thêm một khu nhà, cho nên pháp sư liền đề nghị xây dựng trên chỗ đó, chính là toà nhà giải phẫu số 3.

Phòng chứa tiêu bản chỉ là để che mắt người khác, bên trong thực sự giam giữ cương thi.

Cửa phòng chứa xác vốn là một bộ cửa sắt to, nhưng mà làm vậy sẽ khiến sinh viên nghi ngờ, nên mới dùng cửa gỗ, phía trên có dán thêm phong ấn, bên trong ao chứa xác chính là ống dẫn ngầm trước kia, thông đến mương nước đen, được bỏ thêm formalin mà thôi……”

Diệp Thiếu Dương cùng Tạ Vũ Tình đưa mắt nhìn nhau, không thể nghĩ tới, thì ra chân tướng lại là như vậy! “Ở hành lang lầu 1 toà nhà, còn có một con cương thi, là chuyện gì nữa”

“Đó là sau khi xây dựng khu nhà, mấy năm đầu cũng đưa vào sử dụng, nhưng lầu 1 không được sử dụng, cũng có người ở đó trường kỳ trông coi gian phòng giải phẫu, vốn tưởng như vậy có thể bình an không xảy ra chuyện gì, nhưng mọi chuyện không như mong muốn, mấy năm sau, nơi đó đột nhiên phát sinh sự kiện thần quái, tiếp đó…… đã chết mấy chục người...”

Nói đến đây, vẻ mặt Ngô Hải Binh trở nên cô đơn, thở dài, nói: “Chuyện này cụ thể trải qua như thế nào, ta không biết, ta cũng chỉ nghe chú ta nhắc qua một lần, sơ lược vậy thôi, có thể vì muốn xử lý ổn thỏa, nên không lưu lại ghi chép chi tiết nào cả.

Nhưng mà chú của ta còn có nói, sự kiện thần quái đó năm đó, là do một con lệ quỷ cùng một con cương thi xâm nhập, chúng nó có thể bị thi khí trong phòng giải phẫu hấp dẫn…… Sau đó, chú của ta đành phải mời vị pháp sư kia xuống núi thêm lần nữa, thu phục con quỷ đó, rồi bịt chặt toàn bộ cửa sổ, để ngăn chặn cương thi, phía sau bên cửa lớn lầu 1 còn có một phong ấn, có tác dụng phòng ngừa quỷ cùng cương thi xâm nhập, nhưng cũng kể từ đó, khu nhà này đã không thể dùng được nữa, cũng không thể dỡ bỏ, chỉ có thể bỏ hoang như vậy.”

Sau khi Ngô Hải Binh nói xong, ánh mắt sáng lên nhìn Diệp Thiếu Dương, chờ hắn mở miệng.

Diệp Thiếu Dương suy tư một hồi, nói: “Cái vấn đề thứ nhất, vị pháp sư Thái Lan mà các ngươi mời tới, có lai lịch địa vị gì, mà mạnh mẽ như vậy?”

Ngô Hải Binh hai tay nắm lại, nói: “Cái này ta cũng không biết rõ, việc này xảy ra cách đây lâu lắm rồi, năm đó xảy ra chuyện, ta còn chưa có sinh ra.”

“Ta là nghe người ta nói, người thiết kế khu nhà giải phẫu, là một cô gái tên Tử Nguyệt, hơn nữa cô ấy lại là con gái nuôi của lão hiệu trưởng, chuyện gì đã xảy ra?”

Vốn dĩ câu hỏi này cũng chỉ là thuận miệng, nhưng khi Ngô Hải Binh vừa nghe thấy tên “Tử Nguyệt”

, sắc mặt đột nhiên thay đổi, ngay sau đó nhanh chóng khôi phục lại bình thường, xua xua tay, nói: “Không có việc này, đây là tin đồn vớ vẩn, chắc chắn là tin đồn, Tử Nguyệt là con gái nuôi của lão hiệu trưởng không sai, nhưng cô ấy cũng chỉ là một giáo viên bình thường trong trường, lần đó xảy ra chuyện, cô ấy cũng gặp nạn……”

Diệp Thiếu Dương không có lộ ra biểu tình gì, hỏi: “Tử Nguyệt có quan hệ gì với phòng học 408?”

“Cô ấy là giáo viên phụ trách lớp đó.”

Ngô Hải Binh nói, “Lúc sự việc xảy ra, cô ấy cũng ở trong lớp học, sau đó cũng đã chết.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng khẽ động, việc này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, cố tình hay sao mà lớp học do cô ta phụ trách lại là phòng học 408, rồi còn bị đồn là người thiết kế toà nhà này.

Hắn ý thức được, Tử Nguyệt này nhất định là nhân vật mấu chốt trong chuyện này, nhưng nhìn qua biểu hiện của Ngô Hải Binh, giống như là muốn tránh né nói đến nàng ta, vì thế sẽ rất khó mà kiếm thêm manh mối hữu dụng nào từ hắn.

Diệp Thiếu Dương lục tìm trong trí nhớ, xem còn sót vấn đề nào hay không, đang định dò hỏi tiếp, thì đúng lúc này, đột nhiên có người gõ cửa từ bên ngoài, thanh âm rất lớn.

“Ngô hiệu phó, Ngô hiệu phó có ở đây không!”

Là tiếng một nữ nhân, rất gấp gáp, nghe như đang có việc gì cấp bách.

Ngô Bải Binh liếc mắt nhìn hai người Diệp Thiếu Dương một cái, rồi đứng dậy mở cửa.

Cửa vừa mở ra, một nữ nhân trung niên lập tức lao tới bắt lấy tay của Ngô Hải Binh, run rẩy nói: “Ngô hiệu phó, con bé bị mất tích đã tìm thấy rồi, nhưng là…… đã chết, hơn nữa xác chết vùng dậy!”

“Cái gì! Sao lại thế này!”

Ngô Hải Binh ngơ ngẩn, sau đó suy nghĩ một hồi, cảm thấy đối phương có thể nói không được rõ ràng, vì thế đành hỏi: “Ở nơi nào?”

“Hiện giờ đang ở con đường đi tới cổng Học viện, ngài mau ra đó xem đi!”

Ngô Hải Binh vội vàng gật đầu, liền chay ra bên ngoài, tới cửa mới chợt nhớ tới hai người Diệp Thiếu Dương vẫn còn đang ngồi trong phòng, quay đầu lại nhìn bọn họ, nói: “Hai vị……”

“Bọn ta cũng đi!”

Mọi người cùng nhau xuống lầu, theo chân nữ giáo viên kia, chạy như bay tới cổng học viện, thật ra cũng không cần bà ta dẫn đường, mấy người gần đến nơi đã nghe thấy tiếng gào thét quát tháo từ phía trước truyền đến, ngoài ra bên cạnh còn có một đám sinh viên, đang kéo nhau chạy về phía đó, đoán chừng đều nghe thấy động tĩnh mà thu hút đến.

Nơi xảy ra chuyện, là con đường chính dẫn vào học viện, mười mấy người mặc đồng phục bảo an đang quây lại thành vòng tròn, che chắn cảnh tượng bên trong, chỉ nghe được tiếng gào thét thê thảm từ giữa vòng tròn truyền ra,cảnh tượng này có vẻ như rất quỷ dị.

Rất nhiều sinh viên vây xem mà dùng di động ghi hình chụp ảnh, một đám ồn ào náo loạn, muốn xông vào vòng vây của bảo vệ, để nhìn xem có chuyện gì xảy ra.

Ngô Hải Binh vừa đến, một người dường như là đội trưởng đội bảo an lập tức đi tới, ghé vào tai hắn nói vài câu, Ngô Hải Binh gật đầu, xoay người nói với Tạ Vũ Tình: “Các người là cảnh sát, chuyện này……”

Không để hắn nói xong, Tạ Vũ Tình đã đẩy bức tường người ra, chen vào bên trong, Diệp Thiếu Dương cũng theo sát, vừa vào đã thấy, một cảnh tượng vô cùng chấn động: Một nữ tử, đầu tóc bù xù đang quỳ rạp trên mặt đất, hai tay chống đất, không đứng dậy được.

Bốn thanh gỗ chặn trên người, hai cái trên cổ, hai cái bên sườn, đang bị bốn nam nhân dùng sức đè lại, chật vật lắm mới miễn cưỡng khống chế được cử động của nữ tử này.

Nàng ta vô cùng hung hãn, thân thể bị đè chặt, nhưng mà tay chân vẫn không ngừng giãy giụa trên mặt đất, đôi tay vì cọ sát với nền đất xi măng nên bị chảy máu đầm đìa, vẫn thản nhiên không cảm thấy đau, miệng liên tục gào thét thê lương, dáng vẻ này xem ra còn khủng bố hơn cả quỷ.

Mấy bảo an đang dùng gậy khống chế nàng ta, vừa thấy Ngô Hải Binh đi tới, lập tức lên tiếng xin giúp đỡ, tỏ vẻ sắp giữ không nổi nữa.

Diệp Thiếu Dương tiến đến, ngồi xuống đối diện mà quan sát kỹ khuôn mặt nàng ta.

“Cẩn thận đấy chàng thanh niên!”

Một bảo an đang giữ chặt gậy lên tiếng nhắc nhở, mặt mày cố gắng dùng sức mà thở phì phò nói: “Vừa rồi một đồng sự của bọn ta đã bị cắn, ngươi cẩn thận một chút, cô ta cắn không chịu buông đâu, hơn nữa trong miệng còn có độc, vết cắn trên người màu đen……”

Tạ Vũ Tình kéo Diệp Thiếu Dương lại, nói: “Có biện pháp nào không?”

“Có thì có...”

Diệp Thiếu Dương nhìn cô, rồi lại quay sang Ngô Hải Binh, “Nhưng cô ta đã chết.”

Bình luận