Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 636: Cố vấn đặc thù 


Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, bảo hắn dẫn đường.

Lưu Ngân Thuỷ đi phía trước, quay đầu lại nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Lúc trước ngươi nói trong điện thoại, chuyện xảy ra tối hôm qua, hoàn toàn là sự thật chứ?”

Diệp Thiếu Dương biết hắn có điều hoài nghi, nhàn nhạt nói: “Ngươi có thể phái người đi điều tra camera theo dõi thì biết.”

Lưu Ngân Thuỷ cười cười nói: “Camera theo dõi có thể ghi lại quỷ hồn hay sao?”

“Tất nhiên là không được rồi, nhưng mà nó không phải là quỷ, mà là thi thể, camera đương nhiên ghi lại được.”

Tạ Vũ Tình chụp nhẹ bả vai Diệp Thiếu Dương, nói: “Tiểu thần côn, có thứ này cho ngươi, chúc mừng nha!”

Nói xong đưa cho hắn một thư mời màu đỏ.

Diệp Thiếu Dương hoài nghi tiếp nhận, mở ra xem một lượt, tức khắc há hốc mồm: Thư mời từ Cục công an, mặt trên giấy trắng mực đen viết, đã chấp nhận đơn xin cấp phép của mình, thông qua khảo hạch, đặc cách mời mình làm chuyên viên cố vấn…… “Xin…… Ta xin khi nào?”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nhìn Tạ Vũ Tình.

Tạ Vũ Tình chớp chớp mắt, nói: “Là ta giúp ngươi xin, không cần cám ơn, cùng lắm mời ta ăn một tháng bánh bao thịt.”

Diệp Thiếu Dương vô ngữ nói: “Ai muốn cảm ơn cô, ta mắng cô còn kém đó, Đạo gia chúng ta có quy củ, sinh không vào công môn, cô lại cho ta cái danh phận này, để làm gì?”

Tạ Vũ Tình tức giận nhìn hắn, "Còn không phải là do ta muốn cho ngươi một cái thân phận chính thức hay sao, để tiện lợi chủ động trong việc tra án, để khỏi có người không chịu phối hợp.”

Nói xong liếc mắt nhìn Lưu Ngân Thuỷ, giật lấy thư mời, gõ lên đầu Diệp Thiếu Dương một cái, “Ngươi cho rằng thứ này dễ có lắm à, mỗi năm chỉ có mấy cái danh ngạch, ta đây được chiếu cố đặc biệt nên mới xin được, đừng có không biết tốt xấu!”

Diệp Thiếu Dương hiểu rõ dụng ý của cô, nhưng vẫn xua tay, lời lẽ chính nghĩa nói: “Ta biết dụng tâm lương khổ của cô, nhưng thật sự không được, cố vấn của Cục cảnh sát, nghe thì thật phong cách, nhưng nếu bị các đạo hữu biết, còn tưởng rằng ta dấn thân vào chốn công môn, sẽ dùng nước miếng mà dìm chết ta đó, không nên không nên...”

Tạ Vũ Tình cả giận nói: “Thời đại nào rồi, những cái truyền thống cổ lỗ đó ngươi sửa lại là được rồi.”

“Truyền thống sao có thể nói sửa là sửa được.”

Diệp Thiếu Dương làm bộ dáng chính nghĩa thông thiên, không bị động bởi hư danh.

Tạ Vũ Tình ngược lại bình tĩnh trở lại, mắt lạnh nhìn hắn, nói: “Ngươi không cần phải làm dáng nữa, mỗi tháng cũng được ba ngàn đồng tiền trợ cấp, ngươi không nhận thì để cho người khác nhận,”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt, “Còn có trợ cấp nữa hả?”

Tạ Vũ Tình nói: “Thế mà cũng nói, sao có thể làm ngươi vì đại nghĩa được, ta còn chưa có nói vị trí này bên ngoài bao người đánh vỡ đầu tranh giành đó, hơn nữa đây chỉ là trợ cấp cố định, ngoài ra mỗi lần phá được một vụ án, còn có khen thưởng đặc biệt nữa.”

Diệp Thiếu Dương cau mày, tự hỏi một lúc, có vẻ như đã hạ quyết tâm rất lớn, nói: “Muốn nói cái truyền thống này, tuy là ta muốn tuân thủ, nhưng làm cố vấn cho các người, chính là phá án cứu người, là việc thiên kinh địa nghĩa…… Nếu vậy, tôi cũng không để ý người đời gièm phá, cứu một mạng người hơn là bảy tháp phù đồ mà, nếu như vậy thì ta cũng không để ý bị người ta chửi bới, thanh giả tự thanh …… à mà chuyện này, có phải đều được cấp mỗi tháng không?”

Nghe Tạ Vũ Tình cam đoan chắc chắn, nhận thư mời từ trong tay cô, Diệp Thiếu Dương mừng không khép miệng được, một tháng ba ngàn đó! Đúng là công tác không tệ chút nào, một tháng ba ngàn, một năm ba vạn, không đúng, mười hai tháng, đúng rồi, là ba vạn sáu, tí nữa thì tính thiếu mất sáu ngàn, tranh thủ làm một năm, liền kiếm được hơn ba vạn, hơn nữa mình còn gởi ngân hàng …… mười chín vạn tám hay là mười chín vạn sáu nhỉ? “Diệp tiên sinh vì làm việc tốt, mà chịu tình nguyện hy sinh thanh danh của chính mình, thật không hổ là người xuất gia, từ bi hỷ xả.”

Lưu Ngân Thuỷ chứng kiến sự việc vừa xảy ra, càng thêm coi khinh Diệp Thiếu Dương, vỗ vỗ vai hắn, cố ý châm chọc nói.

“Đương nhiên rồi,”

Diệp Thiếu Dương không cần nghĩ ngợi, thuận miệng nói một câu: “Ta phật tử…..phi phi phi!" nhanh tay vả miệng, mặc niệm ba lần “Thái Ất tâm kinh“, thỉnh cầu sư tổ tha thứ.

Lưu Ngân Thuỷ âm thầm thở dài, trong lòng càng thêm khẳng định Diệp Thiếu Dương là tên thần côn, hơn nữa cũng xác định giữa hắn với Tạ Vũ Tình có ái muội gì đó, cho nên cô mới giúp hắn như vậy, nhưng cũng không có biện pháp nào, nhưng mà người ta là do tỉnh phái xuống điều tra sự kiện thần quái, mình chỉ có thể phối hợp, vì thế dẫn hai người đi về phía văn phòng của trường ở khu hành chính.

Muốn biết rõ một số sự việc xảy ra trong trường, đương nhiên là phải đi hỏi trước tiên lãnh đạo nhà trường.

Lúc trước khi Lưu Ngân Thuỷ phá án, đã tiếp xúc qua với mấy vị lãnh đạo trong trường, bởi vậy sau khi điện thoại xác nhận, liền dẫn bọn họ trực tiếp đi đến văn phòng của phó hiệu trưởng.

“Hoan nghênh hoan nghênh,”

vị hiệu phó kia mặt mũi tươi cười tiến tới bắt tay, khi nhìn sang Tạ Vũ Tình với Diệp Thiếu Dương, đột nhiên sắc mặt cứng đờ, “Như thế nào, lại là các ngươi?”

Nghe hắn như vậy, Diệp Thiếu Dương mới nhớ tới, gia hỏa này chính là tên hiệu phó lúc trước ở Lệ Phân Viên đã trào phúng đuổi khéo mình cùng Tạ Vũ Tình.

Nếu mình nhớ không lầm thì lúc đó hắn kiêu ngạo, tự khai báo tên tuổi: là Ngô Hải Binh.

"Ngô hiệu phó, lại gặp mặt nha " Diệp Thiếu Dương cười nhạt.

“Các ngươi …..

chính là nhân viên điều tra do tỉnh phái xuống?”

Ngô Hải Binh nhìn hai người, vẻ mặt có chút xấu hổ.

Tạ Vũ Tình cười nói: “Ngô hiệu phó, ngươi bảo chúng ta tới tìm ngươi, phải chuẩn bị tốt công văn chứng nhận, giờ đã mang đầy đủ đến rồi, Ngô hiệu phó có muốn xem qua một chút hay không?”

“Không dám không dám, hôm đó chỉ là hiểu lầm thôi, có Lưu cảnh sát giới thiệu, không thể nào có vấn đề, hai vị……coi như chính thức tiếp nhận án kiện này sao?”

Tạ Vũ Tình nói: “Lưu cảnh sát chủ đạo, ta hỗ trợ, Diệp tiên sinh là cố vấn của chúng ta.”

Lưu Ngân Thuỷ cười khổ nói: “Các người chủ đạo là được, ta phối hợp.”

Ngô Hải Binh ân cần mời ba người ngồi xuống, định đi pha trà, Diệp Thiếu Dương bảo hắn không cần khách khí, nói chuyện chính sự quan trọng hơn, Ngô Hải Binh lúc này mới ngồi xuống, trả lời câu hỏi.

Diệp Thiếu Dương đặt vấn đề đầu tiên, chính là về lịch sử toà nhà giải phẫu số 3.

“Khu nhà đó được xây dựng từ thập niên 70, xây theo hình dáng như vậy, đương nhiên là vì mỹ quan, những lời đồn đãi kia ta cũng đã có nghe qua, đều là lời nói vô căn cứ.”

Ngô Hải Binh khoát tay, nói, “Tòa nhà đó lúc đầu còn dùng làm phòng học, sau đó dùng một thời gian thấy cũ rồi nên bỏ hoang, chỉ còn mấy gian phòng ở lầu một, có lưu giữ một số tiêu bản thi thể.”

Diệp Thiếu Dương âm thầm cười, liền phản bát lại: “Vì sao lại bỏ hoang tòa nhà này mà không dùng, nếu cũ thì có thể tu sửa lại, rồi tại sao lại không dỡ bỏ? Để hoang mấy chục năm, không thấy lãng phí sao?”

Ngô Hải Binh cười nói: “Bỏ hoang khu nhà này, không phải vì đã lâu năm không tu sửa, mà hoàn toàn ngược lại, hồi đó người ta làm việc đều đúng quy chuẩn, không ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, hơn nữa ta nghe nói hồi đó khu nhà này đều dùng nguyên vật liệu tốt nhất để xây, cho tới giờ vẫn còn rắn chắc vô cùng, bỏ hoang không dùng chỉ vì kiến trúc thiết kế đã quá cũ, không phù hợp với các thiết bị dạy học tiên tiến hiện đại.”

“Thế sao vẫn còn dùng để chứa thi thể? Ta nghe nói những thi thể đó cũng đã lâu năm lắm rồi, hiện tại khoa giải phẫu khóa đã không còn ở đó, vì sao còn lưu trữ mấy thi thể này có ích gì?”

Diệp Thiếu Dương dựa vào thông tin do đám người An Tiểu Thiển cung cấp.

Bình luận