Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 627: Thập tự thần bí 


Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn, lòng bàn tay phải của Lý Hiếu Cường bị Tạ Vũ Tình bẻ ra, có một chữ thập xiêu xiêu vẹo vẹo, cúi đầu nhìn cẩn thận, là vết thương sau khi bị trầy da.

“Đây là do chính hắn dùng móng tay làm ra, chúng ta đã kiểm tra rồi,”

Lưu Ngân Thuỷ nói, “Nhưng không ai biết chữ thập này có ý nghĩa gì.”

Tạ Vũ Tình vừa định nói gì, bỗng nhiên ngẩn ra, kéo Diệp Thiếu Dương, nói: “Không phải ngươi nói, nữ quỷ kia cứ vẽ chữ thập liên tục trước mặt ngươi sao, hai chữ thập này……có liên hệ gì với nhau hay không?”

Diệp Thiếu Dương trong lòng chấn động, cẩn thận nghĩ lại, Lý Hiếu Cường dùng ngón tay vẽ chữ thập trong lòng bàn tay, nhất định là muốn lưu lại manh mối gì đó, để sau khi mình chết đi thì sẽ có người phát hiện ra, đây là một biện pháp bảo tồn manh mối trong lúc rơi vào tuyệt cảnh, còn nữ quỷ kia rõ ràng đứng trước mặt mình, nhưng vì sao lại không nói lời nào, rồi khoa chân múa tay với mình làm gì? Nhất định là có nguyên nhân đặc thù nào đó, làm cho nàng ta không thể nào mở miệng! Như vậy, cái chữ thập…..là đại biểu cho cái gì đây? “Thiếu Dương, ngươi vì sao không dùng chiêu hồn thuật, đem hồn phách Lý Hiếu Cường đưa tới để hỏi vài câu?”

Tạ Vũ Tình đề nghị.

“Con quỷ kia thà bắt hắn cắn đầu lưỡi, cũng không muốn để cho hắn tiết lộ bí mật, đương nhiên sẽ không lưu lại hồn phách của hắn, phỏng chừng là đã sớm diệt hồn rồi, bất quá, vẫn có thể thử một lần cũng vì để xác nhận một chút.”

“Chiêu hồn?”

Lưu Ngân Thuỷ dùng ngữ khí buồn cười cùng trào phúng nói, những suy luận lúc trước của Diệp Thiếu Dương còn làm hắn nghe được vài phần, hiện tại lại dùng cái gì chiêu hồn thuật, lập tức cảm thấy có vẻ mê tín lừa gạt.

Diệp Thiếu Dương không để ý tới hắn, nhìn quanh hai bên, trong nhà xác không còn ai khác, vì thế dặn dò Tạ Vũ Tình đừng cho người đi vào, còn mình cởi ba lô xuống, từ bên trong lấy ra một lư hương, đổ gạo nếp vào, sau đó dùng chu sa vẽ trên mặt đất ba đường dẫn hồn đạo, đi vào trong một vòng định hồn, rất nhanh liền bố trí một linh đàn đơn giản.

Tiếp theo, lấy trong bao ra một bó tam sắc hương, châm lửa đốt rồi cắm vào lư hương, xé một mảnh quần áo từ trên thi thể, nướng lên trên tam sắc hương một hồi, ném vào vòng định hồn, tiếp đó quay sang Lưu Ngân Thuỷ hỏi ngày sinh tháng đẻ của Lý Hiếu Cường, viết cùng với tên lên giấy của một lá phù, rồi bật lửa thiêu đốt phía trên tam sắc hương.

Làm xong chuyện này, Diệp Thiếu Dương tay kết pháp ấn, hai mắt nhìn thẳng phía trước, cao giọng lầm rầm: “Nhật lạc sa minh, thiên địa đảo khai, Mao Sơn thần pháp, âm dương giao thái, tứ phương quỷ thần, phụng ngô sắc lệnh, sở câu oan hồn, tức khắc đi ra! Thái thượng tam thanh cấp cấp như luật lệnh! Lý Hiếu Cường, tam hồn thất phách quy ngô đàn, tức tốc đưa tin!" Kẹt một tiếng, cửa phòng chứa xác bị mở ra, một luồng gió lạnh thổi thẳng vào mặt.

Diệp Thiếu Dương đợi một hồi, không thấy phản ứng gì, lại dậm dậm chân, cao giọng làm rầm một lần nữa: “Lý Hiếu Cường, tam hồn thất phách quy ngô đàn, tức tốc đưa tin!”

Không ngừng niệm vài lần, vẫn không có phản ứng gì, cuối cùng tam sắc hương đang cắm trong lư đột nhiên bị bẻ gãy ngã về phía sau.

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, yên lặng thu lại pháp khí, đem gạo nếp trong lư hương đổ vào lại trong túi, cất từng cái vào trong bao, nói: “Hồn phách Lý Hiếu Cường không ở địa phủ, cũng không có trên nhân gian, tám phần là đã bị hồn phi phách tán.”

Kết quả này, hắn cũng đã đoán trước trong lòng rồi, bất quá sau khi xác định, cũng chắc chắn được suy đoán của mình, cũng tương đương với việc rút nhỏ phương hướng điều tra.

“Diệp pháp sư, không thành công sao?”

Lưu Ngân Thuỷ trong tiếng nói tràn đầy trào phúng, “Hiện tại ngươi còn thần thông gì không, cho ta mở mang kiến thức đi.”

Diệp Thiếu Dương biết hắn xem mình là một tên thần côn, cũng lười mà phản bác.

Tạ Vũ Tình rất là khó chịu, âm thầm trừng mắt nhìn Lưu Ngân Thuỷ, nhưng mà tương lai còn phải hợp tác, còn phải cần trợ giúp của hắn, nên cũng không tốt nếu trở mặt với hắn, quay sang hỏi Diệp Thiếu Dương: “Kế tiếp thì làm gì đây, điều tra theo hướng nào nữa?”

Diệp Thiếu Dương nhìn Lưu Ngân Thuỷ, nói: “Cảnh sát các ngươi điều tra như thế nào, ta không quan tâm, nhưng ta yêu cầu xem lại tư liệu về Lý Hiếu Cường, còn có hành tung gần đây nhất của hắn, ta tin chắc sẽ có phát hiện mới.”

“Cái này, chúng ta đã sớm điều tra rồi,”

Lưu Ngân Thuỷ ung dung thong thả trả lời, “Lý Hiếu Cường là cán bộ của Hội Học Sinh, bắt đầu từ khoảng một hai tháng trước, hắn có hành vi rất khác thường, mỗi ngày đều tới phòng hồ sơ của trường, mà ở trong đó cả nửa ngày, thời gian còn lại thì đi vòng quanh vùng núi phía sau Lệ Phân Viên……”

“Phòng hồ sơ…… hắn xem những tư liệu gì?”

Diệp Thiếu Dương buồn bực hỏi.

“Ta đã tra ký lục xem tài liệu của hắn, tất cả đều là ghi chép lại sự việc của từng năm học, nhất là trong thời kỳ đầu của trường, chúng ta đều đã xem qua một lần, không phát hiện được số tài liệu đó có chỗ nào đặc biệt.”

“Trên tài liệu có lưu lại đánh dấu gì hay không?" “Tài liệu không cho đánh dấu, không được chụp ảnh hay đóng dấu, chỉ có thể dùng bút ghi chép lại, chúng ta thông qua camera theo dõi phát hiện, mỗi lần Lý Hiếu Cường đi vào phòng hồ sơ, đều mang theo notebook, nhưng chúng ta đã điều tra qua phòng ngủ cũng như trong hành lý của hắn, đều không tìm được notebook này, không biết hắn giấu ở đâu, hiện tại vẫn đang tìm kiếm.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, trong lòng đã có kế hoạch điều tra bước đầu, vì thế lại hỏi thăm những tình huống trong đoạn thời gian trước khi Lý Hiếu Cường tử vong, Lưu Ngân Thuỷ trả lời: “Lý Hiếu Cường là sinh viên năm tư, bạn học phần lớn đều ra ngoài đi làm, phòng trong ký túc xá chỉ còn có mình hắn, chúng ta cũng đi thăm viếng không ít bạn học cùng giáo viên của hắn, biết được trong khoảng nửa tháng trước khi xảy ra chuyện, hắn bắt đầu trở nên khác thường; Không tới phòng hồ sơ nữa, mà đa số thời gian đều ở trong phòng ngủ của mình, chúng ta thông qua camera giám sát, phát hiện hắn cũng có ngẫu nhiên đi xuống lầu, nhưng chỉ tới một chỗ, chính là toà nhà số 3 phía Tây Bắc trường học, đó là một khu nhà cũ, bên trong không có trang bị camera theo dõi, cho nên không ai biết được mỗi ngày Lý Hiếu Cường vào khu nhà đó để làm gì.”

“Chờ đã....”

Diệp Thiếu Dương nghe thấy thế, thực không nhịn được, hỏi: “Sao lại không có ai biết, chẳng lẽ trong toà nhà không có người sao?”

Lưu Ngân Thuỷ nói: “Ngươi nói đúng rồi, mấy toà nhà đó đã rất cũ, vị trí cũng xa, căn bản đã trở nên hoang phế, chỉ có lầu một còn lại mấy phòng chứa tiêu bản, từ sáng đến tối cửa đều khóa kín, cửa sổ cũng trang bị rào chắn, khi chúng ta điều tra phát hiện ra, Lý Hiếu Cường chắc đã dùng tay không bò lên lầu hai, sau đó từ cửa sổ nhảy vào bên trong, nhưng mà hắn đi vào trong đó để làm gì …… thì không ai biết”

Diệp Thiếu Dương căn cứ theo thông tin Lưu Ngân Thuỷ cung cấp, liền tự hỏi ở trong lòng, đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội hỏi: “Đúng rồi, mấy toà nhà mà ngươi nói, nằm ở vị trí nào?”

“Chính là nằm cạnh con mương nước đen kia, cách Lệ Phân Viên có mấy trăm mét, nằm đối diện nhau.”

Diệp Thiếu Dương âm thầm hít vào một hơi, cùng Tạ Vũ Tình không hẹn mà lại đưa mắt nhìn nhau, Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ cười cười, “Thế nào, ta nói không sai chứ, toà nhà đó khẳng định có vấn đề!”

Quay đầu hỏi Lưu Ngân Thuỷ, “Đúng rồi, vừa nãy ngươi nói, trong toà nhà có mấy phòng chứa tiêu bản, là tiêu bản gì vậy?”

“Tiêu bản con người, cũng chính là thi thể.”

Diệp Thiếu Dương giật mình trong lòng, nhà chứa xác trong bệnh viện hay loại trường học này, chính là nơi dễ dàng nảy sinh yêu dị nhất.

Bình luận