Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 615: Khách đến thần bí  


Ngoại trừ Tạ Vũ Tình, trong phòng cũng chỉ có Lão Quách cùng Tiểu Mã, Diệp Thiếu Dương hỏi Lão Quách Tứ Bảo ở đâu, biết được hắn còn chưa có trở về.

“Không còn ai nữa à?”

Diệp Thiếu Dương thuận miệng hỏi một câu.

“Người ngươi muốn gặp, rất tiếc đã đi rồi.”

Tạ Vũ Tình liếc hắn một cái, nói.

Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn: “Cô nói ai?”

“Đại minh tinh chứ ai, cô ấy ra nước ngoài học chuyên sâu cái gì đó, chả lẽ người ta không nói cho ngươi à?”

Diệp Thiếu Dương không nói gì, Trang Vũ Ninh xuất ngoại, hắn đã biết rồi, vì sau khi hắn về quê, hai người có nói chuyện điện thoại, chỉ là không gì thêm về chuyện tình cảm lẫn nhau mà thôi, thỉnh thoảng vẫn trao đổi tin nhắn.

Trang Vũ Ninh xuất ngoại là lúc mấy ngày trước, chính vào lúc tử khí vây thôn, di động của Diệp Thiếu Dương không bắt được tín hiệu, chờ sau khi xong việc, ngoài một đống cuộc gọi nhỡ, chính là một tin nhắn mà cô gửi, nói hắn biết cô sắp xuất ngoại học trường thanh nhạc, chuyên tu một thời gian, trước khi đi vốn định gặp mặt hắn một lần, kết quả không thể liên lạc được, chỉ có thể hẹn ngày trở về gặp lại…… Lão Quách rót rượu cho mọi người, cùng nhau ăn uống.

Trong bữa tiệc, mọi người liền ép hỏi hắn về việc lên Long Hổ Sơn lần này, Diệp Thiếu Dương nói đại khái chuyến đi.

Lão Quách nghe nói Diệp Thiếu Dương lấy được Tùng văn cổ định kiếm, rất là kích động, muốn thưởng thức bảo kiếm một chút.

Diệp Thiếu Dương lấy ra dương tinh hồn thạch do Đạo Uyên chân nhân đưa, nói: “Trên đường về đây ta đã thử dùng cương khí cảm giác, cái con phệ hồn ma kia, thật sự là đang ở Cương Thành.”

Chu Tĩnh Như chớp mắt, hỏi: “Phệ hồn ma, rốt cuộc là cái gì?”

“Là một loại hình thái đặc thù của quỷ, đến từ Quỷ Vực.”

Diệp Thiếu Dương nói, “Loại quỷ này chính là dựa vào việc hút quỷ hồn khác để tu luyện, giống nhau là đều cắn nuốt hồn phách của con người hay động vật, lúc cần thiết ngay cả hồn phách ác quỷ chúng cũng có thể cắn nuốt được, cực kỳ hung tàn đáng sợ, ngay cả lệ quỷ thấy nó cũng phải tìm cách chạy trốn.”

Tiểu Mã vô ngữ nói: “Thật là hung tàn đến cả đồng loại cũng không tha.

Tiểu Diệp Tử, có thật lợi hại đến thế không?”

“Quỷ hồn nào cũng có thể cắn nuốt, nếu không có tu vi cường đại, thì sao nó làm được, hơn nữa gia hỏa này năm đó là bị thiên sư Trương Đạo Lăng bắt được, có ngàn năm tu vi, khẳng định rất khó đối phó.”

Tiểu Mã nhíu mày lại, “Chẳng lẽ còn lợi hại hơn cả Tu La Quỷ mẫu?”

Lão Quách vừa nghe liền nói: “Không có khả năng đó, Tu La Quỷ mẫu kia không phải là cường đại đến vô địch sao!”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một lát, nói: “Huynh nên biết, bắt quỷ không nhất định là loại cao cấp hay không, nhìn bề ngoài rất khó đoán biết thực lực thật sự, Tu La Quỷ mẫu rất lợi hại, nhưng cũng rất tự phụ, lúc cùng chúng ta quyết đấu là chọn cứng đối cứng, không sử dụng nhiều quá nhiều mưu ma chước quỷ, nhưng con phệ hồn ma này thiên biến vạn hóa, tính cách xảo trá, hiện tại chúng ta không xác định được vị trí cụ thể của nó, thật không dễ đối phó.”

Lão Quách gật đầu: “Lời này cũng đúng, nhiều nhân vật lợi hại, vẫn thường hay thất bại dưới sự tính kế của người yếu hơn.”

“Đúng vậy, hơn nữa, đối thủ của chúng ta lần này, có thể không chỉ là một con.”

Diệp Thiếu Dương kể lại việc xảy ra sau khi bọn họ rời khỏi, chính là ở huyện Hoài Thượng đã gặp phải Đồng Giáp Thi, mọi người nghe xong, liền trợn mắt há mồm.

“Phệ hồn ma cùng Đồng Giáp Thi, có quan hệ gì à?”

Chu Tĩnh Như hỏi.

Diệp Thiếu Dương cũng không trả lời, mà nhìn quanh mọi người, hỏi ngược lại: “Nếu các người là phệ hồn ma, vất vả lắm mới chạy thoát khỏi bảo tháp trấn áp, các người sẽ làm gì tiếp theo?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, Tạ Vũ Tình nói trước tiên: “Chạy thôi, chạy càng xa càng tốt.”

“Nếu là ta, liền tìm một nơi để trốn đi.”

Chu Tĩnh Như nói.

Tiểu Mã sốt ruột: “Mau nói ra đáp án đi, đừng có thừa nước đục thả câu nữa.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Không có đáp án chính xác, loại khả năng nào cũng đều có thể xảy ra, nhưng cẩn thận phân tích một chút, nếu là nó muốn lựa chọn chạy trốn giống Tiểu Như nói, thì phản ứng bình thường đúng ra là chạy càng xa càng tốt, nhưng vì sao nó lại chỉ chạy đến Cương Thành chỉ có cách Long Hổ Sơn vài trăm dặm thì dừng lại không đi nữa? Còn nếu nó muốn tìm một nơi để trốn, nơi đó nhất định phải cực kỳ an toàn, nhưng mà nơi an toàn với nó là ở đâu?”

Mọi người đều lắc đầu tỏ ý không biết.

Diệp Thiếu Dương nói tiếp: “Đối với tà vật mà nói thì nơi an toàn nhất, chỉ có hai loại khả năng: một là Âm Sào hoặc âm trận do tự nhiên tạo ra, có âm khí cường đại để có thể che dấu bản thân, nếu bị người phát hiện, cũng có thể dựa vào âm khí cường đại này để phản kích, ở tại đây là thực lực của nó tăng lên.

Khả năng còn lại, chính là nơi có tồn tại tà vật, mà so với nó thì còn lợi hại hơn, nó có thể tới đó mà dựa dẫm, vạn nhất có người tìm tới, sẽ cùng nhau hợp sức đối phó……”

Mọi người nghe tới đây đều giật mình bừng tỉnh, Tạ Vũ Tình nói: “Ngươi nói là, cái con Đồng Giáp Thi kia, chẳng lẽ lợi hại hơn cả phệ hồn ma? Nhưng mà Đồng Giáp thi không phải là bị ngươi giết rồi sao?" Diệp Thiếu Dương lắc đầu, nói: “ Đồng Giáp Thi chưa chắc chỉ là một con, hơn nữa thân thể của hắn, nhất định phải là nơi dưỡng thi, âm khí nồng đậm, thích hợp cho các loại tà vật cư trú, trong bọn chúng con nào cường đại hơn ta cũng không biết, vừa rồi cũng chỉ là suy đoán mà thôi, còn chân tướng như thế nào không ai biết được, nhưng ta có thể khẳng định, đối thủ của chúng ta, không đơn thuần chỉ là một người phệ hồn ma, không đúng ….một con quỷ!”

Mọi người gật đầu đồng ý, Chu Tĩnh Như nhìn hắn, nói: “Thiếu Dương ca, ngươi sẽ mau chóng đến trường đại học kia điều tra sao?”

“Phải thật là nhanh chóng tìm ra Phệ Hồn ma, nếu nó còn ở ngoài một ngày, khả năng nó sẽ cắn nuốt sinh linh, thì đã chậm trễ mất rồi.”

“Cũng còn tốt, Cương Thành cách đây không xa, lái xe nửa giờ là tới, rất thuận tiện.”

Chu Tĩnh Như nói, “Gia đình ta có không ít sản nghiệp ở Cương Thành, ở nơi đó rất quen thuộc, nếu ngươi đi qua đó trước mà có gặp khó khăn gì có thể nói với ta.”

Diệp Thiếu Dương quay sang nhìn nàng cười cười, nói: “Nhất định là muốn nhờ cô hỗ trợ rồi.”

Tiểu Mã đột nhiên hỏi: “Tiểu Diệp Tử, trường học mà ngươi nói, có phải hay không Đại học Y khoa Cương Thành?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Đúng, chính là tên này.”

Tiểu Mã vỗ đùi, “Trùng hợp quá, Bình Bình đang muốn thi lên thạc sĩ nên đã đến đó khảo thí rồi, do đó hôm nay không tới đây.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nói: “Vì sao lại đi đến đó học?”

Tiểu Mã cười hắc hắc, “Ngươi đừng quên ta chính là người Cương Thành, như vậy mỗi lần về nhà đều có thể thăm cô ấy, hơn nữa, Bình Bình cũng muốn làm quen trước với sinh hoạt ở Cương Thành……”

“Làm quen trước với sinh hoạt…… Hai người, là chuẩn bị tính chuyện cưới hỏi à?”

Tiểu Mã thẹn thùng cười, “Không có, không có … đến nhà ở còn chưa có mà.”

Trước khi ăn xong, Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhớ tới một việc, lấy từ trong ba lô ra Thiên phong lôi hỏa kỳ, lần trước lúc quyết đấu với Quỷ mẫu, đã phá thành một cái lỗ lớn, bây giờ lấy ra đưa cho Lão Quách, hỏi xem hắn có cách nào sửa được không.

Lão Quách kiểm tra qua, tỏ vẻ có thể sửa lại, nhưng cần phải có một ít vàng lá cùng một số tài liệu khác, muốn về chuẩn bị một chút, vì thế Diệp Thiếu Dương giao lại Thiên phong lôi hỏa kỳ cho hắn, thuận tiện nhờ hắn hỗ trợ, làm cho huynh muội Tiểu Thanh hai cái pháp khí…… Cơm nước xong, Diệp Thiếu Dương muốn trở về nghỉ ngơi một lúc, vốn định quay về nhà trọ Tiểu Mã thuê, nhưng chợt nghĩ tới bên mình còn có Tiểu Thanh cùng Tiểu Bạch, không đủ chỗ ở, vì thế Chu Tĩnh Như vui lòng sắp xếp mấy căn phòng ở một khách sạn cao cấp gần đó, để bọn họ tạm thời ở lại.

Diệp Thiếu Dương liền chào tạm biệt mọi người, mang theo hai anh em Tiểu Thanh vào khách sạn, mới vừa định mở cửa đi vào, nhưng mà thẻ từ còn chưa có cắm vào, thì đột nhiên cảm giác được một luồng âm phong, từ phòng đối diện thổi tới.

Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy bức màn cửa đang vỗ vỗ lên xuống, bầu trời bên ngoài đột nhiên tối sầm, một bóng người người màu đen, chậm rãi mà xuất hiện bên ngoài cửa sổ.

Bình luận