Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 608: Cờ cửu cung (2) 


Trương Vô Sinh cùng mấy tên đệ tử, đứng vây xung quanh mà xem, một đám nhìn chăm chú vào biến hoá trên bàn cờ, trong lòng tính toán theo công thức, còn lấy cả la bàn ra tính toán.

Sau khi đi được mấy chục nước, động tác của hai người dần chậm lại, mỗi lần trước khi đi một nước cờ, đều dùng la bàn tính toán.

Sau một hồi suy đoán cặn kẽ, mới dịch chuyển quân cờ.

“Thượng Khôn lục giáp huyền.”

“Tả khảm thất đinh thiên.”

Hùng Soái nghe thấy hai người gọi tên tinh vị, liền dùng la bàn suy tính, sau đó lắc đầu cười khổ, “Đã từ tam trụ lên đến ngũ trụ, chúng ta hoàn toàn theo không kịp.”

Ở bên cạnh hắn, mấy tên sư huynh đệ cũng chỉ có thể bỏ xuống la bàn đang tính toán, chỉ còn có mỗi Trương Vô Sinh vẫn dùng la bàn tính toán, biểu tình trên mặt trở nên ngưng trọng, trên trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

“Vì sao lại phải dùng la bàn?”

Tiểu Bạch hỏi.

“Nó tương tự như gảy bàn tính tra tư liệu, đã đến ngũ trụ, giống như năm số mật mã, không dựa vào la bàn để suy đoán, ai mà nhớ rõ được?”

Tiểu Bạch cau mày nói: “Mọi người đều có thể tính toán ra được, thì có cái gì khó khăn nữa?”

Hùng Soái kích động, duỗi tay vỗ vỗ đầu Tiểu Bạch, nói: “Ta nói đại muội tử……”

“Ngươi lặp lại cái nữa đi.”

Tiểu Bạch mặt nghiêm lại nhìn hắn, hốc mắt đã có huyết quang ẩn hiện.

“Ách…...”

Hùng Soái đột nhiên nhớ tới, nàng là xà yêu, hơn nữa còn có ít nhất ngàn năm đạo hạnh, mình vừa mới kêu nàng là đại muội tử, dám chiếm tiện nghi của người ta đã sông một ngàn năm, thật là hơi có chút khoa trương rồi.

“Khụ khụ, ta nhìn cô lớn lên có chút giống Thái Thủy Linh, nên nhất thời có chút…..

khụ khụ, nói chuyện chính nha.”

Hùng Soái ho khan hai tiếng, tiếp tục giải thích: “Dùng la bàn suy đoán, chỉ có thể suy đoán được trong vòng một bước, lúc trước ta có nói, hạ cờ càng về sau càng khó, bởi mỗi bước đều có thể biến hoá mấy lần, nước cờ sau sẽ được cộng thêm kết quả của nước cờ trước, ngoài ra còn phải nắm rõ quy luật tương sinh tương khắc trong Ngũ hành tứ tượng, Cửu cung bát quái, cho nên bắt đầu bằng nhất trụ, rối đến nhị trụ…… hiện tại đã lên tới ngũ trụ, ngươi phải biết, mỗi bước hạ cờ thì khó khăn sẽ tăng theo cấp số nhân.”

Tiểu Bạch trợn mắt há mồm, lẩm bẩm nói: “ Ta cứ nghĩ đơn giản, không ngờ bên trong lại phức tạp như vậy……”

Hùng Soái hắc hắc cười nói: “Những thứ trông càng đơn giản, thì thật sự càng phức tạp, như cờ vây có đơn giản sao? Chỉ có đen và trắng, không có bất kỳ quy tắc nào, nhưng càng đánh thì càng phức tạp, cờ Cửu Cung cũng như vậy.”

Lúc này, Diệp Thiếu Dương với Đạo Uyên chân nhân, mỗi người đều đã đi được vài chục nước cờ, Trương Vô Sinh lúc này cũng từ bỏ suy đoán nước cờ, bất đắc dĩ thu hồi la bàn, dẫn đám đệ tử đứng bên cạnh lẳng lặng nhìn, chỉ muốn cầu xem được, hai người tổng cộng có thể đi được bao nhiêu nước cờ.

“Bảy mươi tám nước, Đệch! Sẽ rất nhanh phá kỷ lục!”

Hùng Soái không thể tin nổi mà lẩm bẩm.

“Kỷ lục là bao nhiêu?”

Tiểu Bạch hỏi.

“97 bước.”

Hùng Soái dõng dạc nói, “Các bậc tiên nhân xa xưa thì ta không biết được, nhưng đương thời, có thể chơi Cửu Cung Kỳ đến 97 nước, kỷ lục chỉ ghi lại một lần duy nhất, chính là trận đấu giữa Đạo uyên tổ sư với một vị thiên sư ở Huyền Không Quan, hình như vào mười năm trước, ta cũng là nghe sư huynh nói thôi.”

Tiểu Bạch vừa thấy nói sắp phá kỷ lục, lập tức hưng phấn: “Lão đại chắc chắn có thể phá kỷ lục!”

Hùng Soái nhún vai nói: “Chuyện này không có khả năng.

Cửu cửu quy chân, vô cực chi thủy.

Nhiều nhất cũng chỉ có 99 nước, là tận cùng trong bát quái dịch số, 99 nước này mỗi lần biến hóa, bao gồm tất cả nguyên lý trên nhân gian, nếu vượt qua nó, thì tương đương với việc lĩnh hội được ảo diệu của thiên địa……”

Hùng Soái đang nói sướng mồm, đột nhiên một đồng tiền bay tới, đánh trúng sau ót của hắn, liền kêu to lên một tiếng, há mồm định mắng tên hỗn láo nào đánh lén mình,đột nhiên có một âm thanh phẫn nộ vang lên: “Ồn ào cái gì, nhiễu loạn suy nghĩ của lão đạo!”

Thì ra là Đạo Uyên chân nhân, Hùng Soái đem lời mắng chửi sắp văng ra khỏi miệng mà nuốt ngược trở lại, kính cẩn gật đầu mà cười nịnh.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, hai người đã hạ tới chín mươi bước, dịch số cũng từ ngũ trụ lên tới lục trụ, mỗi bước tiếp theo, đều khó tới cực điểm.

Đám người Trương Vô Sinh đứng một bên xem mà trợn mắt há mồm: thực lực của Đạo Uyên chân nhân bọn họ đều đã biết, có thể hạ hơn chín mươi bước, đã chấn động cổ kim, nhưng Diệp Thiếu Dương là một người trẻ tuổi, nếu trong thực chiến trình độ có mạnh hơn một chút, có thể đánh lâu hơn thì cũng đúng, nhưng đây là suy diễn Bát quái dịch số, yêu cầu phải có một thời gian dài đúc kết kinh nghiệm, cùng với tự suy diễn lâu dài, đặc biệt thích hợp với một lão nhân như Đạo Uyên chân nhân, một người nhàn rỗi không có việc gì làm, chỉ suốt ngày suy tính, suy tính càng nhiều thì hiểu được càng nhiều.

Cho nên, một người trẻ tuổi như Diệp Thiếu Dương chỉ mới hơn hai mươi tuổi, làm sao có thể suy nghĩ ở phương diện này sâu sắc được như vậy, năng lực như vậy thật là không thể nào tưởng tượng được! Thời điểm đánh nước cờ thứ 93, Diệp Thiếu Dương mồ hôi rơi xuống như mưa, thấm ướt cả quần áo, la bàn vẫn cầm trong tay, không ngừng khảy khảy, cuối cùng cũng tính ra được lục trụ, tổng số lúc trước đã bắt đầu tăng lên, một bàn tay không ngừng bấm đốt, tính toán tương sinh tương khắc trong Cửu cung bát quái, Ngũ hành tứ tượng, không ngừng tăng giảm giá trị thặng dư…… Rốt cuộc, hắn cũng đã hạ xuống một nước.

Đạo Uyên chân nhân nhìn thoáng qua bàn cờ, lau mồ hôi, bắt đầu thôi diễn…… Tính toán ngày càng trở nên phức tạp, Đạo Uyên chân nhân sắc mặt càng ngày càng vàng vọt, cả người run lên, thỉnh thoảng khóe mắt lại lật lên xuống, có chút giống như dấu hiệu muốn ngất xỉu.

Trương Vô Sinh gọi một tên đệ tử, bảo hắn nhanh chóng liên hệ bệnh viện gần đó, đem cáng cứu thương lên núi chờ, còn lấy thêm một bình dưỡng khí…… Từ 93 nước lên đến 97 nước, năm nước cơ này, hai người phải mất nửa giờ mới đánh xong.

“Kỷ lục đã bằng rồi!”

Bên ngoài liền truyền đến âm thanh than thở kinh ngạc, mọi người lập tức bàn luận nho nhỏ, không ai có thể ngờ tới, hôm nay lại được chứng kiến kỷ lục mới ra đời: bây giờ đã ngang bằng với kỷ lục 97 nước của Đạo Uyên chân nhân năm đó, mà ván cờ vẫn còn chưa đánh xong…… Nước cờ thứ 98, đến lượt Đạo Uyên chân nhân đi.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều dồn về phía ông ta, là một trong mấy Địa tiên duy nhất còn sót lại trong Đạo môn, lúc này muốn thay đổi kỷ lục mà hắn đã lập nên năm xưa, có thành hay không là phải do chính ông.

“Roẹt……”

Đạo Uyên chân nhân bắt đầu khẩy la bàn.

Trong nháy mắt mọi thứ trở nên im lặng như tờ, hồi hộp chờ đợi thời khắc mang tính lịch sử đến.

Tên đệ tử lúc nãy đã được hắn dặn dò đi làm việc tiến đến, ghé vào tai hắn, nói hắn biết xe cứu thương cùng dưỡng khí bình đã được chuyển đến, đang chờ dưới sơn môn, Trương Vô Sinh bảo hắn nhanh chóng mang tất cả lên đây, trông bộ dáng run rẩy của lão nhân gia, nếu không hít dưỡng khí sợ không chịu nổi.

Rốt cuộc, Đạo Uyên chân nhân cũng buông la bàn, vươn tay đang run run mà đặt lên một cái đồng tiền, dịch chuyển một bước, sau đó cả người liền tê liệt mà ngã xuống ghế đá.

Trương Vô Sinh nhanh chóng lệnh hai tên đệ tử đến dìu ông ta, bình dưỡng khí cũng được mấy người khác đưa tới, để lão nhân gia hít vài hơi dưỡng khí.

98 bước! Kỷ lục mới đã ra đời! Quan trọng nhất chính là, do Đạo Uyên chân nhân một tay xác lập, hơn nữa đánh bại đối thủ là đại diện Mao Sơn Diệp Thiếu Dương, với chiến thắng trọng đại này, đám đệ tử Long Hổ Sơn liền lên tiếng hoan hô như sấm, tung hô chúc mừng lão tổ mạnh mẽ, vang lên tận trời.

Bình luận