Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 586: Bước cuối cùng của sát tinh 


Sau bảy lần va chạm, Tu La Quỷ Đạo chi lực đã hoàn toàn tan rã.

“Như thế nào lại như vậy……”

Tu La Quỷ Mẫu đại kinh thất sắc, gào thét lên: “Diệp Thiếu Dương, ngươi không phải là Thiên sư, ngươi là Địa tiên!”

Hai tay bà ta mở ra, ngưng tụ hắc khí trong lòng bàn tay.

Diệp Thiếu Dương lúc này quần áo tả tơi, toàn thân máu tươi đầy người, thấy một màn này, lập tức trợn tròn mắt, cái đối thủ trước mắt này, không thể tin được lại cường đại đến như vậy, quả thật là biến thái! “Phanh”

một tiếng nổ lớn vang lên, sau đó là thanh âm đồ vật nào đó bị bắn vỡ.

Quỷ Huyết Nhãn, đã bị Nhuế Lãnh Ngọc dùng toái hồn trượng đánh vỡ! “A.....!”

Tu La Quỷ Mẫu lắc lư thân hình, gầm lên giận dữ, vươn ra hai tay, đâm về phía Nhuế Lãnh Ngọc.

“Diệp Thiếu Dương, ngươi còn chờ gì nữa!”

Nhuế Lãnh Ngọc né sang một bên, lớn tiếng kêu về phía Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương thừa lúc tinh thần còn tỉnh táo, từ xa mà vọt tới, thừa dịp Quỷ Mẫu xoay người, đem dán một lá Thần Phù lên mặt bà ta.

Quỷ Mẫu lập tức lấy tay bóc ra, làm kích phát thần lực của cấm chế, tay bị đánh bay ra ngoài, đành phải hội tụ quỷ lực trong cơ thể, ý định thông qua huyệt đạo để đánh bay linh phù, nhưng Diệp Thiếu Dương nhanh chóng dán nốt tám tấm linh phù trên hai vai, hai cổ tay, hai bên hông, hai đầu gối của bà ta.

Tổng cộng chín tấm linh phù, lần lượt phong bế chín đại quỷ huyệt của Quỷ Mẫu.

Diệp Thiếu Dương liếc nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, gật đầu, hai tay kết thành Lục Giáp Bí Chúc pháp ấn ---

- Đại Bàng Kim Sí Vương Ấn, pháp thuật này trong Lục Giáp Bí Chúc, là một môn pháp thuật cũng được phật gia sử dụng, ở bên phật gia gọi là Cửu Tự Chân Ngôn: chữ thứ nhất là “Lâm”

, Đạo gia dùng Đại Bàng Kim Sí Vương Ấn làm thủ ấn, Phật gia lại dùng Bất Động Minh Vương Ấn làm thủ ấn.

Nhưng Lục Giáp Bí Chúc này đã thất truyền từ thời thượng cổ, chỉ được lưu giữ lại trong Âm Dương Thư, còn với Phật gia cũng đã thất truyền.

Động tác của Nhuế Lãnh Ngọc hoàn toàn đồng bộ với Diệp Thiếu Dương, sau khi thủ ấn thứ nhất kết thành, lá phù chữ “Lâm”

trên vai Quỷ Mẫu chợt sáng lên, phóng xuất ra kim quang, bao vây toàn thân Quỷ Mẫu.

Diệp Thiếu Dương cùng Nhuế Lãnh Ngọc tiếp tục kết thủ ấn thứ hai: Đô Thiên Pháp Chủ Ấn, ứng với chữ “Binh”

Sau khi niệm xong chú ngữ, hai người đều rơi vào khoảng trống hư vô, thần thức giao hội, kết tay phát lực, linh hồn hai người cũng thoát ra khỏi cơ thể, giao lưu với nhau, tuy không nói chuyện, nhưng có thể cảm nhận được ý chí của đối phương, đạt tới ăn ý cao độ.

Động tác hai người hoàn toàn đồng bộ, đem thần phù kích hoạt từng lá một, trên mặt Diệp Thiếu Dương lúc này màu hồng càng ít đi, Nhuế Lãnh Ngọc có thể cảm giác được, sinh mệnh trong cơ thể Diệp Thiếu Dương đang từng chút bị xói mòn…… Kim quang càng ngày dày đặc, bao lấy toàn thân Tu La Quỷ Mẫu, giống như một cái kén tằm, lúc kích hoạt đến tấm phù thứ tám chữ “Tiền”

, Diệp Thiếu Dương đột nhiên phun ra một ngụm máu, hai chân mềm nhũn, quỳ một gối trên mặt đất, thân thể lắc lư như muốn ngã.

“Lão đại!”

“Tiểu Diệp Tử!”

Đám người Tiểu Bạch lúc này mới phát hiện không ổn, chạy như điên tới đó, đỡ lấy Diệp Thiếu Dương, lúc này trên mặt hắn đã tái nhợt không còn giọt máu.

Tứ Bảo lập tức kiểm tra mạch đập, cả kinh thất sắc, “Không có mạch đập, không được, phải đưa nhanh đến bệnh viện thôi!”

“Vẫn còn thiếu một đạo nữa……”

Diệp Thiếu Dương cắn đầu lưỡi, cả người giật mình một cái, gắng sức đứng thẳng.

“Lục Giáp Bí Chúc! Ngươi dĩ nhiên là đã học xong Lục Giáp Bí Chúc!”

Tu La Quỷ Mẫu bị kim quang vây khốn, không thể động đậy, nhưng tâm trạng cực kỳ kích động không thôi, la lên chói tai, “Năm đó, ta đã bị thua vì chính là vì pháp thuật này, nhưng mà lịch sử sẽ không tái diễn lại đâu, hiện tại ta đã vượt xa năm đó, Diệp Thiếu Dương đến đây đi!”

Nói xong, bà ta cười to mấy tiếng, trong miệng phát ra một thanh âm kỳ quái, toàn thân run rẩy, Diệp Thiếu Dương cảm giác được, dù Quỷ Mẫu bị chín tấm Thần Phù vây khốn, nhưng trong cơ thể vẫn bộc phát ra quỷ lực mạnh mẽ đến cực điểm, đánh bật từng đạo kim quang đang bao vây khốn thân thể chính mình.

Diệp Thiếu Dương, Nhuế Lãnh Ngọc, Tứ Bảo…… tất cả mọi người đều sợ đến ngây người, bị tám tấm Thần Phù vây khốn, bà ta vẫn còn lực để đánh tiếp sao! Thế này …… còn là Quỷ nữa không? Diệp Thiếu Dương thừa dịp Tứ Bảo đang đờ người mà nhìn, liền đem hắn đẩy ra, nhìn Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Kết ấn!”

“Ngươi-----”

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn hắn, biết thân thể hắn căn bản không thể tiếp tục được nữa.

“Kết ấn, bằng không mọi công sức đều tiêu tán, tất cả đều sẽ chết!”

Thấy Diệp Thiếu Dương kiên quyết ra mệnh lệnh, Nhuế Lãnh Ngọc đành phải kết pháp ấn cuối cùng là chữ “Hành”

, hai mắt nàng đã ướt đẫm, cô biết Lục Giáp Bí Chúc một khi hình thành, bản thân có thể sẽ phải mất đi một thứ gì đó, nhưng mà, đã không còn cơ hội để dừng lại được rồi.

Ngũ Lôi Viện Sử Ấn, ứng với chữ “Tiền”

Theo lá Thần Phù cuối cùng bốc cháy, chín chữ bay lượn xung quanh, rồi xoay tròn trên đỉnh đầu Quỷ Mẫu.

Lâm, Binh, Đấu, Giả, Giai, Hàng, Liệt, Tiền, Hành! Lục Giáp Bí Chúc đã thất truyền hơn ngàn năm, một lần nữa lại xuất hiện ở nhân gian.

Một tia cương khí cuối cùng vừa rời khỏi ngón tay, tiến vào phù trận, Diệp Thiếu Dương cả người chợt run lên, hai tay đang kết ấn chậm rãi buông xuống, người cũng mềm ra, ngã về phía sau.

“Thiếu Dương!”

Nhuế Lãnh Ngọc phi thân lao tới, đỡ được thân thể của hắn.

Tuy Diệp Thiếu Dương đã hao hết toàn bộ lực lượng, nhưng thực giật mình không thể tin nổi, Quỷ Mẫu vẫn chưa chết, cơ thể bà ta bộc phát ra một cỗ tà linh chi lực, kháng cự lại thần uy của phù trận, đang có chút dần dần thoát ra khỏi kim quang.

“Tại sao lại như vậy?”

Nhuế Lãnh Ngọc thất thanh nói, Quỷ Mẫu này chẳng lẽ bất tử? Hơn nữa sao trong cơ thể bà ta sao lại có tà linh chi lực? “Ha ha ha, Diệp Thiếu Dương, ngươi cũng không nghĩ tới, thượng cổ Tà Thần, đã bị ta luyện hóa, lực lượng của hắn cũng đã bị ta hấp thu rồi, ha ha…...”

Một tiếng xé toạt vang lên, phía đầu trên phong ấn xuất hiện một lỗ hổng, một bàn tay Quỷ Mẫu thò được ra ngoài, tiếp theo là thân thể, phù ấn sinh ra vô số kim quang, đánh vào người bà ta, đều bị tà linh chi lực ngăn trở.

Trên mặt Quỷ Mẫu hiện ra tươi cười chiến thắng dữ tợn.

Đã trả giá bằng cái chết của vài người, thượng cổ thần thuật cũng đã sử dụng, thế mà vẫn không giết được bà ta, đến lúc này thật là làm cho người ta phải tuyệt vọng.

Hơn nữa mọi người khi chiến đấu đã dốc ra toàn lực, giờ phút này, căn bản không còn đủ lực lượng để chống lại Quỷ Mẫu, một đám chỉ biết bất lực đứng nhìn bà ta đang chui ra khỏi trận pháp lục chúc bí pháp.

Nhưng mà đúng lúc này, đột nhiên lại có thanh âm của một nam nhân, từ trong cơ thể bà ta truyền ra, mang theo thanh âm lạnh lùng: “Ý chí của ta, không phải dễ dàng bị luyện hoá như vậy.

Ngươi đến cùng chỉ là Quỷ Mẫu…..

mà thôi”

Vừa mới dứt lời, cỗ tà linh chi lực đang quay xung quanh Quỷ Mẫu, giúp bà ta ngăn cản công kích của Thần Phù, đột nhiên biến mất, vô số kim quang không đếm được, trực tiếp đánh vào trên người Quỷ Mẫu, trong nháy mắt đã xuyên thấu qua quỷ thân, đem bà ta đánh thành lủng như cái sàng.

“A a……”

Quỷ Mẫu liều mạng lắc lư thân hình, phát ra từng tiếng từng tiếng kêu thống khổ thảm thiết, nhưng không cũng thể thay đổi được thân thể bà ta đang bị hòa tan ra từng chút một, một con Tu La Quỷ Mẫu từ ngàn năm trước, đến Diệp Pháp Thiện cũng không thể tru sát, dưới thần uy của Lục Giáp Bí Chúc, cuối cùng…… cũng rơi vào kết cục hồn phi phách tán.

Vừa lúc thân thể Quỷ Mẫu hoàn toàn bị hòa tan, một đoàn u quang màu xanh biếc, từ trong thân thể bà ta bay ra, liền bay cực nhanh về phía xa.

“Tà Thần……”

Nhuế Lãnh Ngọc lẩm bẩm nói, nhưng không có rảnh mà đuổi theo.

Cô nhìn Diệp Thiếu Dương đang ngã vào trên người mình, giống như sắp tắt thở.

Tuy cảm giác được những giọt nước mắt nóng đang rơi xuống trên mặt mình, Diệp Thiếu Dương đã không còn sức để lau đi.

Có thể chết trong lòng của nàng, cũng không tính là quá xấu.

Đây chính là ý niệm cuối cùng của Diệp Thiếu Dương, tiếp theo, ý thức của hắn đã rơi vào trạng thái hỗn hộn……

Bình luận