Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 582: Hồn bạo chi thuật 


Tu La Quỷ Mẫu dùng quỷ lực chống cự lại từng đợt tiến công của Diệp Tiểu Thước, chậm rãi nói: “Diệp Tiểu Thước, chẳng lẽ ngươi không sợ ta giết chết Tuyết Kỳ sao?”

Diệp Tiểu Thước toàn thân chấn động.

Quỷ Mẫu quay mặt đi, hướng về phía Tuyết Kỳ, nhàn nhạt nói: “Lại đây!”

“Tiên Nương……”

“Lại đây, khuyên hắn quay đầu lại, hoặc là…… giết hắn đi.”

Tuyết Kỳ từ xa nhìn bà ta, đột nhiên quỳ xuống, rơi lệ nói, “Tiên Nương, ta không thể thuyết phục được hắn, nhưng cầu xin người hãy xem hắn đã chết quá hai lần, nể tình ta mấy năm nay luôn hầu hạ bên cạnh người, mà hãy tha cho hắn.....”

Diệp Tiểu Thước nghe thấy những lời này, cả người run rẩy, trong ánh mắt hắn lộ ra biểu tình thỏa mãn, lớn tiếng kêu lên: “Diệp Thiếu Dương!”

Diệp Thiếu Dương nghe thấy liền đứng lên, đi đến bên cạnh người Tuyết Kỳ.

Tiên Nương sắc mặt trầm xuống, nhìn chằm chằm Tuyết Kỳ nói: “Ngươi dĩ nhiên lại cãi lời ta, chẳng lẽ ngươi cũng muốn làm phản sao?”

Tuyết Kỳ lắc đầu, nói: “Tuyết Kỳ không dám, mà chỉ hy vọng Tiên Nương tha cho Tiểu Thước.”

“Làm càn!!”

Quỷ Mẫu thất thanh rống to, vươn tay chỉ vào mặt Tuyết Kỳ, “Ngươi mau giết hắn, sau khi giết chết hắn, những thứ ta hứa hẹn sẽ cho ngươi tất cả!”

Tuyết Kỳ nhìn Diệp Tiểu Thước, trên mặt lộ ra biểu tình giãy giụa do dự, cuối cùng vẫn lắc đầu, nức nở nói: “Tiên Nương, nếu là yêu cầu khác thì ta sẽ làm hết, nhưng mà bảo ta giết hắn, thật sự ta làm không được……”

Nghe Tuyết Kỳ trả lời, trong lòng Diệp Thiếu Dương cũng cảm thấy chấn động: Cô gái ngu ngốc này, đã bị người ta tẩy não, tuyệt đối phục tùng đối phương, nhưng đến khi lựa chọn cuối cùng cũng dám cãi lại bà ta, đủ để thấy tình cảm của cô ta dành cho Diệp Tiểu Thước là thật lòng.

Người như vậy ---

- nhầm, quỷ như thế, rốt cuộc cũng đáng để cứu một lần.

Quả nhiên, Quỷ Mẫu nghe thấy câu trả lời của Tuyết Kỳ như vậy, tức giận điên cuồng, dùng ánh mắt lạnh lùng tới cực điểm nhìn nàng đồng thời từ dưới váy bay ra mấy bộ xương khô, ở trên không trung phát lực xoay tròn, nhẹ nhàng đối kháng công kích của Diệp Tiểu Thước.

“Ha...ha……”

trong miệng bà ta phát ra một loạt tiếng cười, “Ngươi thực sự cho rằng, ngươi quan trọng lắm à, dù không có ngươi, ta vẫn có thể làm được mọi việc.”

Ánh mắt bà ta trầm xuống, giọng the thé, nói: “Ngươi không muốn hắn chết, ta sẽ cho ngươi chết trước!”

Tay phải của bà ta chầm chậm nâng lên, giữa lòng bàn tay bà ta lục quang ẩn hiện, hình thành một bộ dáng là Tuyết Kỳ! Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, đây chính là mệnh hồn của Tuyết Kỳ, bị Quỷ Mẫu nắm trong tay.

Mệnh hồn nếu mà bị đánh nát, làm tam hồn không đủ bảy phách, đến cả quỷ hồn cũng sẽ không tồn tại, chỉ có thể hóa thành tinh phách, ngưng tụ mệnh hồn thêm lần nữa! Tuyết Kỳ thấy được mệnh hồn của mình, thở nhẹ một tiếng, nắm chặt hai tay, lộ dáng vẻ cực kỳ khẩn trương.

Chỉ cần Quỷ Mẫu bóp nhẹ, mệnh hồn sẽ bị bóp nát, tất cả đều kết thúc, nhưng bà ta dường như muốn tra tấn Tuyết Kỳ, chỉ là nhẹ nhàng phát lực, mệnh hồn trong tay bà ta vặn vẹo, vẻ mặt lộ ra biểu tình thống khổ.

“A……”

bản thân quỷ hồn Tuyết Kỳ cũng kêu lên thảm thiết, lăn lộn giữa không trung.

“Ha ha ha……”

Quỷ Mẫu giận dữ mà cười, trạng thái như điên khùng, đột nhiên tiếng cười liền tắt, sắc mặt tối sầm, nói: “Đi chết đi!”

Ngón tay ra sức xiết chặt, mệnh hồn lập tức vỡ nát.

Giữa mệnh hồn và hồn thân, có một mối liên hệ bản chất vô hình, giống như con người với cái bóng của mình vậy, một khi con người rời đi, thì cái bóng sẽ không thể tồn tại.

Quỷ Mẫu mang theo bộ dáng thắng lợi mà tươi cười, chăm chú quan sát, quanh thân thể Tuyết Kỳ bắt đầu toả ra một tầng ánh sáng nhu hòa, đây là biểu hiện của việc hồn phi phách tán.

“Tuyết Kỳ!”

Diệp Tiểu Thước thất thanh kêu lên.

Đúng lúc này, Diệp Thiếu Dương đã sớm chuẩn bị cho chuyện này, lập tức lấy ra Âm Dương Kính, mặt kính đối diện Tuyết Kỳ, tay kia cầm một lá Thiên hỏa phù, sau khi châm lửa, để đối diện với mặt kính, la lên một tiếng: “Phải trông cậy vào ngươi!”

Ánh lửa chiếu rọi trên mặt kính, tạo ra một đạo phản quang, đánh vào trên người Tuyết Kỳ, một luồng khí tức màu trắng từ ánh lửa phóng ra, giống như một bàn tay khổng lồ, bắt lấy Tuyết Kỳ, nhanh chóng thu nàng vào trong Âm Dương Kính.

Hồng quang trên mặt kính chợt loé lên rồi biến mất.

Diệp Tiểu Thước ngây người ra, Quỷ Mẫu cũng vậy, nhưng bọn hắn mau chóng hiểu ra chuyện gì, lúc này thì đến phiên Diệp Tiểu Thước ngửa mặt cười ha hả.

“Kính thu hồn người, Diệp Thiếu Dương, ngươi cũng có thể nghĩ ra được!”

Diệp Thiếu Dương nhàn nhạt cười, đây chính là kế hoạch B của mình, cũng là do không còn biện pháp nào khác: Mệnh hồn một khi rách nát, quỷ hồn tất nhiên hồn bay phách tán, không thể tồn tại trên đời, nhưng……trong Âm Dương Kính, là một không gian hoàn toàn khác với thế giới thật, mọi lực lượng hoàn toàn bị ngăn cách, chỉ cần mình không mở ra phong ấn trên Âm Dương Kính, không có tiếp xúc với thế giới bên ngoài, thì dù cho Dương công tử có bản lĩnh thông thiên, cũng không thể nào ra khỏi mặt gương.

Mới rồi trong nháy mắt kia, Diệp Thiếu Dương đã mở ra phong ấn, Dương công tử đã sử dụng Hỗn Độn chi lực, cuốn Tuyết Kỳ cuốn vào trong gương, đã đem thương tổn do thế giới thật gây ra mà ngăn cách hoàn toàn.

“Nhưng mà làm như vậy, có phải Tuyết Kỳ sẽ chỉ có thể ở trong gương, không cách nào ra được?”

Diệp Tiểu Thước không yên tâm hỏi.

“Không biết nữa, nhưng cứ chậm rãi mà tìm biện pháp, rồi cũng sẽ tìm ra biện pháp thôi.”

Diệp Thiếu Dương trả lời.

Diệp Tiểu Thước gật đầu, “Ta tin tưởng ngươi! Ta thấy ngươi thi triển lục soát hồn, Tiểu Manh ra sao rồi?”

“Yên tâm.”

Diệp Thiếu Dương chỉ nói hai chữ này.

Diệp Tiểu Thước đã hoàn toàn yên lòng, trong người cũng không còn gì tiếc nuối, cười một cách đau khổ, nói: “Ta không phải là đối thủ của lão quỷ này, chỉ có thể giúp ngươi dọn dẹp chiến trường một chút.”

Nói xong, không chờ Diệp Thiếu Dương có bất kỳ phản ứng gì, một bàn tay đưa lên cao, thân thể đột nhiên bốc cháy lên, hóa thành một ngọn lửa màu đen.

Hồn bạo chi thuật! Diệp Thiếu Dương lập tức ngẩn ra, định ra tay ngăn cản, nhưng mà đã chậm mất, chỉ có thể yên lặng nhìn thân thể Diệp Tiểu Thước bị thiêu đốt, sau đó bùng nổ thành sương khói, trong lòng cảm khái không thôi: Hồn bạo chi thuật, chính là lệ quỷ có tu vi cỡ quỷ thủ trở lên, tập kết tất cả quỷ lực của bản thân, trong nháy mắt mà bộc pháp ra, lấy thân làm vật dẫn, hình thành sóng xung kích mạnh hơn tu vi gấp mấy lần, có thể lan tràn ra xung quanh, tương đương với một lần công kích quần thể siêu mạnh.

Nhưng mà khuyết điểm lại là: Sau khi công kích xong, sẽ hồn phi phách tán, không còn sót lại chút gì.

Diệp Thiếu Dương thở dài một tiếng, nhìn hồn phách của Diệp Tiểu Thước hóa thành sương khói, bay nhanh tràn ra bốn phía, bao vây lũ lệ quỷ còn lại mà giết tận ở bên trong, trong lúc nhất thời, máu đen bắn ra, tiếng kêu gào thảm thiết vang lên khắp nơi.

“Đủ rồi!”

Quỷ mẫu gầm lên giận dữ, quỷ huyết nhãn luôn treo ở đằng sau người bà ta, đang nháy chặt mắt đột nhiên lại mở ra, toát ra Tu La kim quang, đem hồn lực của Diệp Tiểu Thước biến thành sương khói mà đánh tản ra.

“Diệp Thiếu Dương, ta chỉ có thể làm như vậy, việc còn lại vẫn là xem vào chính ngươi, ta…… đã hoàn thành chuyện của tai.”

Thanh âm của Diệp Tiểu Thước theo sương khói, từ từ biến mất.

Diệp Thiếu Dương trong lòng nổi lên đau khổ tột cùng, đến cả Diệp Tiểu Thước, cũng đã chết…… Chăm chú quan sát lại, đại quân quỷ tốt của Quỷ mẫu, cũng đã bị Diệp Tiểu Thước tiêu diệt gần hết, chỉ còn mấy con có tu vi mạnh hơn một chút, cũng đã toàn thân máu quỷ chảy ra, đã bị trọng thương, bị Nhuế Lãnh Ngọc cùng đám người Tứ Bảo đuổi kịp, bổ đao chém chết, sau đó tập trung lại phía sau Diệp Thiếu Dương.

Cuối cùng chiếm được ưu thế trước số lượng quân địch đông hơn, thật sự không dễ dàng.

Để có được nó, một số người đã phải đổi bằng mạng sống của chính mình.

An Tĩnh Phong đã chết, Diệp Tiểu Thước đã chết, Diệp Tiểu Manh cũng vậy, Nhạc Hằng bị trọng thương…… Tất cả chuyện này, đều bởi vì tên đầu sỏ trước mặt này gây ra: Tu La Quỷ mẫu.

Bình luận