Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 581: Diệp Tiểu Thước thức tỉnh 


Nhưng pháp thuật đã thi triển, hơn nữa đang tiến hành được một nửa, nếu bây giờ ngừng lại, thì coi như kiếm củi ba năm thiêu một giờ mất.

Diệp Thiếu Dương chỉ có thể cắn chặt răng, đem toàn bộ cảm xúc dồn nén mà trút lên trên người lũ quỷ quái đối diện, một tên tiếp dẫn tiên nữ đang hớn hở bay tới, đang muốn thi triển mị thuật, liền bị Diệp Thiếu Dương một kiếm chém xuống, chém thành hai nửa, hiện ra chân thân, chết trên mặt đất, cúi đầu thì thấy, thì ra là một con hồ tinh.

Da lông trên người mang theo nhiều chỗ màu xanh biếc, đáng tiếc nó vẫn chưa xanh hết toàn cơ thể, nếu không cũng chẳng hạ mình hầu hạ Quỷ Mẫu.

Vài phút sau, trong miệng Diệp Tiểu Thước đã bắt đầu phát ra tiếng thở dài, Diệp Thiếu Dương liếc nhìn hắn, thì thấy hai mi mắt Diệp Tiểu Thước rung động, biết một nửa quỷ huyệt đã được mở ra, hiện tại tuy hắn chưa có hoàn toàn thức tỉnh, nhưng một bộ phận thần thức đã bị đánh thức, có thể nhận thấy được sự việc đang xảy ra ở ngoại giới.

Diệp Thiếu Dương thở dài, tiếp tục chiến đấu giết địch, bảo vệ cho Diệp Tiểu Thước.

“Hô……”

trong cổ họng Diệp Tiểu Thước phát ra tiếng thở dốc nặng nề, Diệp Thiếu Dương vươn một bàn tay nắm lấy cổ tay của hắn, dùng cương khí cảm giác, phát hiện lúc này trong thân thể hắn khí huyết đã lưu thông, giống như dòng nước chảy xiết không bị ngăn trở, dũng mãnh đổ về quỷ kỳ môn đằng sau ót, đang tiến hành đánh sâu vào huyệt vị.

Chỉ còn trên quỷ kỳ môn bị cắm một cây hồn đinh, nhưng năng lượng cấm chế lại mạnh nhất so với sáu cái còn lại, rất khó hòa tan.

Máu tươi cuồn cuộn không ngừng tiến đến đó, triệt tiêu năng lượng của hồn đinh…… Diệp Thiếu Dương vung kiếm đẩy ra mấy con lệ quỷ ở trước mặt, quay đầu lại nhìn Diệp Tiểu Manh, sắc mặt đã tái nhợt thêm vài phần so với lúc trước, mí mắt đang ủ rủ mà vô lực khép lại, máu tươi vẫn liên tục chảy ra, hồn phách nàng cũng bắt đầu run rẩy, giống như sắp rời khỏi thân thể.

“Tiểu Manh, không thể cố làm tiếp được đâu!”

Diệp Thiếu Dương hướng về phía nàng quát, đang muốn mạnh mẽ chặt đứt liên hệ giữa hai đạo phù ấn.

“Tuyệt đối không được!”

Diệp Tiểu Manh giọng nói suy yếu hô lên, “Thiếu Dương ca, xin hãy cho muội tự an bài vận mệnh của mình, nếu như mà phải chết, muội cũng nhận lấy, hiện tại nếu huynh ngăn cản muội, thì bao công sức trước kia coi như tiêu tán, muội cũng chẳng thể sống sót nổi nữa rồi……”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi lắc đầu, run rẩy đưa tay lên.

Diệp Tiểu Manh cố hết sức nhìn hắn mà hơi mỉm cười, “Muội lúc trước vẫn luôn cảm thấy mình thật vô dụng, không thể giúp được huynh, hiện tại muội cũng có cơ hội có thể giúp được huynh rồi, muội thực sự rất thích cảm giác này, Thiếu Dương ca, xin huynh hãy cho muội được hoàn thành tâm nguyệt cuối này…….”

Diệp Tiểu Thước lông mày nhíu lại, qua trình phá huyệt đã tiến vào thời khắc mấu chốt.

“Thiếu Dương ca, huynh còn nhớ lúc trước, Tuyết Kỳ cho muội xem cái mặt gương kia……”

Diệp Tiểu Manh đã nhắm hai mắt lại, thanh âm cũng càng ngày càng nhỏ dần, cơ thể mất máu quá nhiều, sinh mệnh trong thân thể nàng đang bị xói mòn từng chút một.

Diệp Thiếu Dương vừa giết quỷ, vừa thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn nàng, nghe giọng nàng đang nỉ non nói.

“Muội đã lừa huynh, nói cũng không có thấy cái gì, nhưng thật ra, nàng ấy cũng không có gạt muội, muội đã thấy được người mình thích, người đó chính là, chính là……”

Tuy là Tiểu Manh không thể nói ra được chữ cuối cùng, nhưng Diệp Thiếu Dương cũng đã đoán được.

“Không thể!”

Diệp Tiểu Thước đột nhiên gầm lên giận dữ, đột nhiên ngẩng đầu lên, cây hồn đinh cuối cũng bị đánh tan, hắn đã hoàn toàn thanh tỉnh, khôi phục thần trí, quỷ lực toàn thân bùng nổ, đem lũ lệ quỷ chung quanh đẩy lui, quay người đi đến bên cạnh Diệp Tiểu Manh, ôm lấy thân thể nàng đang ngã xuống.

Từ khi quỷ huyệt đã mở ra được một nữa, thì một phần thần trí của hắn đã được khôi phục, biết mình có thể tỉnh táo lại, hoàn toàn là do Diệp Tiểu Manh hiến thân, hắn đã biết được thân thế, đương nhiên cũng biết được, Diệp Tiểu Manh chính là muội muội của mình.

Từng giọt nước mắt rơi xuống trên mặt Diệp Tiểu Manh, sau đó liền lập tức biến mất.

Nước mắt quỷ vốn vô hình ở nhân gian, cũng không thuộc về thế giới này.

“Muội muội ngốc của ta, muội chỉ quá choáng váng thôi……”

“Ca ca……”

Diệp Tiểu Manh vươn ngón tay tái nhợt vô sắc, muốn chạm lên mặt hắn, nhưng cuối cùng cũng không chạm được mà buông xuống, đầu cũng ngã xuống một bên.

Nàng đã chết…… “A------”

Diệp Tiểu Thước trầm mặc vài giây, đột nhiên ngửa mặt lên trời thét dài, quỷ lực toàn thân bùng nổ hết ra, tóc dựng thẳng đứng, vẻ mặt lộ ra biểu tình rất là dữ tợn đáng sợ.

“Đáng chết!”

Quỷ Mẫu giận dữ kêu một tiếng, ngay lúc này bà ta đã hoàn toàn bóp nát mệnh đèn, nhưng cũng không đi lên núi, mà bay về phía bên này, chắc là do bà ta cảm thấy Diệp Tiểu Thước đã thức tỉnh, nếu cùng Diệp Thiếu Dương liên thủ với nhau, uy hiếp quá lớn, cần phải giải quyết trước.

Đại quân quỷ tốt của bà ta bị mệnh đèn giết đi rất nhiều, nhưng số lượng vẫn còn không ít, theo sau bà ta phi thân tiến đến.

“Tiểu Thước!”

Tuyết Kỳ liền không giao chiến với Uông Ngư nữa, chạy như bay về phía Diệp Tiểu Thước, bóng người chưa tới, đã kêu lên: “Diệp Tiểu Thước ngươi đã nguyện trung thành với Tiên Nương, ngươi đã làm sai một lần rồi, đừng có lặp lại sai lầm lần thứ hai!”

“Ong”

một tiếng, Diệp Thiếu Dương run rẩy cầm bảo kiếm trong tay, dùng loại ánh mắt cừu hận cực độ nhìn về phía Tuyết Kỳ.

Diệp Tiểu Thước ngẩng đầu, nhìn về phía hắn nói: “Ngươi đã đáp ứng với ta……...”

Diệp Thiếu Dương cắn răng nói: “Nếu không phải vì ta đã đáp ứng, thì lúc này ta đã giết chết nàng rồi!”

Nhìn thoáng qua Diệp Tiểu Manh đang nằm trong lòng ngực hắn, tim Diệp Thiếu Dương như bị dao cắt, xoay người đối mặt Tuyết Kỳ, chờ nàng tiến đến, nhưng Tuyết Kỳ không lập tức tiến đến, mà đứng trong vòng vây của đám quỷ tốt, từ xa nhìn Diệp Tiểu Thước, trên mặt mang theo một chút phức tạp.

Diệp Tiểu Thước nhẹ nhàng đặt thi thể Diệp Tiểu Manh qua một bên, đứng dậy hướng Quỷ Mẫu bay đi.

Diệp Thiếu Dương vốn định theo hắn đến đó chiến đấu, nhưng đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng đến bên người Diệp Tiểu Manh, bàn tay đặt lên trên ót của cô, tìm kiếm hồn phách…… “Diệp Tiểu Thước, ngươi cho rằng chỉ bằng mình ngươi, là có thể đối phó ta?”

Tu La Quỷ Mẫu nhìn Diệp Tiểu Thước bay tới, lạnh lùng nói.

“Không thể.”

Diệp Tiểu Thước dứt khoát trả lời, “Nhưng thế thì đã sao? Dù ta đánh không lại ngươi, chẳng lẽ không thể đánh với ngươi? Nhìn Quỷ Mẫu cùng đàn quỷ tốt đống lớn nghìn nghịt ở phía sau bà ta, Diệp Tiểu Thước cười, trong tiếng cười điên cuồng bi thảm cũng có chút buông bỏ, sau đó vung lên hồn khí, dứt khoát xông lên.

Giống như câu hắn nói lúc trước, dù có đối mặt với ngàn vạn yêu ma quỷ quái, ta cũng sẽ dũng cảm tiến về phía trước! Diệp Thiếu Dương thấy có thanh âm đang đánh nhau, cũng không ngẩng đầu xem, lập tức lấy ra Thái Ất Phất Trần, đuôi phất trần bung ra, bay lên trên đỉnh đầu của hắn, hình thành một đạo kết giới đơn giản mà vững chắc, ngăn cản đám quỷ tốt đó công kích.

Ngồi xổm trên mặt đất, cắt ngón giữa tay phải, dùng máu viết lên trên mặt đất một chữ “Thân", hai ngón tay cái ấn xuống trên dưới hai đầu chữ viết, thi triển Mao Sơn lục soát hồn bí thuật, ở xung quanh mà tìm hồn phách của Diệp Tiểu Manh…… Bên kia, Diệp Tiểu Thước đã giết rất nhiều quỷ tốt, hiện tại đang đánh nhau với Quỷ Mẫu, hai bên đang triển khai một trận chiến cực kỳ đáng sợ.

Mọi người từ xa nhìn lại, chỉ nhìn thấy được hai cái bóng màu đen cùng màu đỏ đang ở trong không trung mà bay múa, chi tiết của cuộc chiến một chút cũng không có thấy rõ.

Cuối cùng, Diệp Tiểu Thước cũng bại trận, bị đánh bay xuống mặt đất, quay đầu liếc nhìn Tuyết Kỳ một cái, khẽ mỉm cười, một lần nữa đứng dậy, tiếp tục chiến đấu cùng Quỷ Mẫu, sau khi bị bà ta áp chế tuyệt đối, hắn đã không chút do dự hoá sinh thành một cơn lốc xoáy màu đen, thổi qua đàn quỷ đang đứng, vô số quỷ tốt bị gió xoáy cuốn lên, bị ép đến chết bên trong.

Trải qua An Tĩnh Phong cùng với hắn tàn sát, đại quân quỷ tốt sót lại chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ còn mấy tên tướng lĩnh, cùng bản thân Quỷ Mẫu.

Bình luận