Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 579: Sinh mệnh chi đèn (2) 


Quỷ Mẫu nói: “Nói nhảm gì đó?”

“Hắn, chính hắn đã nói như thế.”

An Tĩnh Phong chỉ chỉ Diệp Thiếu Dương, nói: “Trừ ma vệ đạo, cứu giúp thiên hạ.

Chỉ vài ba ngày không học tập, đã không đuổi kịp những thiếu niên này.

Nên lão nạp quyết định học theo hắn một phen.”

Nói xong, bỗng đưa tay chỉ thẳng mặt Diệp Thiếu Dương, giận dữ nói: “Nhớ kỹ, ngươi thiếu lão nạp một mạng, Diệp thiên sư, con đường chứng đạo còn dài, phải biết quý trọng cơ hội, lão nạp đi trước.”

Nói xong, ném tràng hạt trong tay lên không trung, chắp tay trước ngực, kết thành Pháp ấn, miệng bắt đầu niệm Đại Bi Chú, tràng hạt bị hắn tung lên không vậy mà không có rơi xuống, mà giống như cái pháp quan treo trên đỉnh đầu hắn, không ngừng xoay tròn, toả ra từng đạo kim quang, bao trùm thân thể hắn.

Quỷ Mãu hét lớn một tiếng, lệnh cho đại quân xuất phát, muốn đạp lên thân thể An Tĩnh Phong mà đi qua, nhưng giống như An Tĩnh Phong vừa nói: Đạo lý trước nay không nằm ở bên nhiều người, thực lực cũng như vậy.

An Tĩnh Phong khoanh chân tọa thiền, hai mắt nhắm lại, tràng hạt phóng thích kim quang càng ngày càng mạnh, nhuốm cả người An Tĩnh Phong thành màu vàng chói, giống như một pho tượng Phật, sau đó, một màn chấn động đã xảy ra: Thân thể An Tĩnh Phong bắt đầu tan dần ra, hóa thành bột phấn ánh kim, được kim quang nâng lên, thành hình dáng một chiếc đèn trên không trung, ngọn lửa từ từ sáng lên, hào quang tỏa bất khuất.

“Hóa phật!”

“Đại sư đi thong thả!”

Phía trên đỉnh núi, các thôn dân mắt thấy cảnh tượng thảm thiết này, không biết ai làm đầu, mọi người đều quỳ xuống, đến cả đám thanh niên không biết chuyện, cũng bị cảnh tượng An Tĩnh Phong hiến thân làm cho xúc động, rốt cuộc, đây không phải trong phim truyền hình, mà là sự thực diễn ra ngay trước mắt, cảm giác chấn động tâm linh này, không cách nào diễn tả bằng lời.

Diệp Thiếu Dương cũng ngơ ngẩn cả người, chỉ biết đứng từ xa nhìn thân thể An Tĩnh Phong phân giải hình thành một chiếc đèn, hắn biết An Tĩnh Phong là thi triển pháp thuật thảm thiết nhất của Phật môn “Nhiên đăng cổ thuật”

: Hy sinh thân thể, hóa thành linh quang ngăn chặn kẻ địch.

Bỗng nhiên nhớ tới lần đầu gặp mặt An Tĩnh Phong, hắn đối với sự nghi ngờ của mình, đã nói ra những lời nói đó, trong lòng đến bây giờ mới chợt hiểu ra, thì ra ngay từ lúc ban đầu, An Tĩnh Phong đã quyết định chuẩn bị hy sinh bản thân mình, cho nên, hắn mới cố tình ăn uống thả cửa, muốn trước khi chết được thoải mái một phen, không bạc đãi chính cái bụng mình.

Hắn chỉ như là một người phàm bình thường, chẳng có chút nào giống với hòa thượng, nhưng với hành động xả thân hy sinh chính mình để cứu những thôn dân xa lạ này, đã có thể xưng là Phật.

Lúc này, đám người Tứ Bảo đã đánh tan những bộ xương khô, cởi bỏ cấm chế, chạy như điên sang bên đây, đột nhiên thấy một màn như thế, Tứ Bảo hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất, rơi lệ nói: “Sư thúc đi tốt…..”

Thân thể An Tĩnh Phong nhanh chóng hòa tan phân giải, không còn cái gì sót lại, thân thể phân giải thành kim phấn, không ngừng bổ sung cho ngọn đèn, trong nháy mắt khi thân thể hoàn toàn tan biến mất, ngọn đèn bỗng nhiên loé lên, toả ra vạn đạo kim quang, đánh vào những con quỷ tốt đang có ý đồ mò tới gần, mặc kệ là bị đánh trúng bộ phận nào, quỷ tốt cũng lập tức bị hòa tan, hồn phi phách tán.

“Đáng giận!”

Tu La Quỷ Mẫu nổi giận gầm lên một tiếng, phi thân bay lên, vươn hai cánh tay, bắt lấy chân đèn, không ngừng phóng thích quỷ lực, đối kháng ánh sáng phát tán, nhưng vẫn có vô số kim quang bay ra, giết chết đám quỷ tốt bên người bà ta, lúc này Nhuế Lãnh Ngọc, Tứ Bảo, Trương Thi Minh cũng xông lên, mỗi người đều vận dụng pháp khí, thi triển thần thông, giết chết hoặc thu phục lũ quỷ tốt.

Chứng kiến An Tĩnh Phong hiến thân, trong lòng mọi người bỗng dấy lên một cảm giác bi phẫn, lũ quỷ tướng quỷ tốt linh tinh đều bị cảnh tượng siêu cấp chấn động này dọa cho phát chết, Tuyết Kỳ cau mày nhìn chăm chú ngọn mệnh đăng đang bị Quỷ Mẫu nắm trong tay, ánh mắt chợt loé lên, dường như đã nghĩ ra cái gì đó.

Chỉ có Diệp Tiểu Thước, lúc này không có bất kỳ phản ứng gì, vẫn cứ dẫn theo đám quỷ tốt, điên cuồng công kích Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương một mình chống lại, gắng gượng chống đỡ.

“Nếu không phải Diệp Tiểu Thước kia phản bội, chúng ta lập tức có thể chuyển bại thành thắng!”

Tiểu Mã đang đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía Diệp Thiếu Dương, nắm chặt nắm đấm, cảm thấy cực kỳ sốt ruột, “Cái thằng cha Diệp Tiểu Thước, cuối cùng sao lại thành ra thế này!”

“Ngươi cũng nhìn ra, hiện tại muốn xoay chuyển cục diện, phải tập trung trên người Diệp Tiểu Thước.”

Lão Quách từ trên cao nhìn xuống, theo dõi toàn bộ cục diện, phán đoán tương đối chuẩn xác, ánh mắt chuyển tới trên người Diệp Tiểu Thước, nhíu mày nói: “Hắn đã bị người ta dùng hồn đinh đóng chặt hồn phách, muốn hóa giải hồn đinh, chỉ có một biện pháp, chính là dùng máu người chí thân của hắn, vận dụng Mao Sơn Huyết Quy Thuật đánh vào trong thân thể hắn, mới có hy vọng giải trừ hồn đinh, đánh thức linh trí của hắn!”

Nói xong, quay đầu tìm Diệp bá, nói: “Tam Nương ở đâu rồi, hãy mau chóng đem bà ta tới đây, dùng máu thử một lần, hiện tại chỉ có thể trông vào bà ta thôi!”

Diệp bá ngẩn ra, nói: “Thiếu Dương không phải đã nói, bà ấy bị phong ấn rồi à, có thể thi triển pháp thuật gì đó sao.”

“Vậy thì không được rồi.”

Lão Quách chợt nhớ tới việc này, thất vọng nói, “Huyết Quy Thuật yêu cầu dùng hồn phách làm vật dẫn, nhưng trên người bà ta có phong ấn, làm hồn lực không thể đi ra ngoài được …… Đúng rồi, Diệp Tiểu Thước còn có ai trực hệ nữa hay không?”

Diệp bá ngẩn ra một chút, lẩm bẩm nói: “Chuyện này…… Không có.”

Ngừng một chút, sợ hãi hỏi, “Phải chăng chỉ có đánh thức Diệp Tiểu Thước, mới có hy vọng chiến thắng?”

Lão Quách nói: “Ngươi nói nhảm vừa thôi, Diệp Tiểu Thước đã không còn lý trí nữa, thực lực đã tăng lên rất nhiều, hơn nữa còn có một lũ quỷ tốt đông đảo hỗ trợ, có thể cầm chân được tiểu sư đệ, nếu hắn thức tỉnh thần trí, chúng ta chẳng khác nào nhiều thêm hai đạo quân có đủ sức mạnh, tình huống đương nhiên sẽ khác đi.”

Thở dài, nói: “An đại pháp sư đã thiêu đốt toàn bộ pháp lực của bản thân, tạo thành sinh mệnh chi đèn, nếu cứ như vậy, đèn sẽ dần cạn dầu, cũng chỉ là giết thêm một ít lệ quỷ mà thôi, nếu không có ai đó hỗ trợ, cũng trở thành vô dụng, thật là đáng tiếc……”

Phía sau, Diệp bá thở dài, nói: “Để đó cho ta.”

Lão Quách giật mình quay đầu lại, nhìn ông ta.

“Ta với Diệp Tiểu Thước, là chí thân, để ta hiến máu!”

Lão Quách nói: “Ngươi đùa gì đấy, ngươi có biết cái gì là chí thân không? Dù có là chú cháu cũng không được.”

Diệp bá phùng mồm, dường như đã hạ quyết tâm, nói: “Ta là cha của hắn, đã là chí thân chưa?”

Ngay lập tức, Lão Quách, Tiểu Mã, Diệp Tiểu Manh, còn có một số người xung quanh, đứng ngẩn ra, ngây ngốc nhìn ông ta.

Lão Quách phục hồi tinh thần trước tiên, lớn tiếng nói: “Ngươi không phải đang nói mớ đấy chứ?”

“Không có!”

Diệp bá đột nhiên nổi giận, hét to lên, “Diệp Tiểu Thước là con trai ta, là con riêng của ta cùng Tam Nương, như vậy đã đủ chưa!”

Mọi người ngây ngốc.

May mắn thay Trân thẩm không ở bên cạnh, đã vào trong từ đường chăm sóc thôn dân, bằng không nghe thấy lời này, chắc sẽ lập tức té xỉu.

Diệp Tiểu Manh tâm tình như rớt từ trên cao xuống, thất thanh nói: “Cha, người đang nói bậy cái gì đó!”

“Ta không nói bậy, sự tình chi tiết, ta sẽ không nói, xin các ngươi hãy tôn trọng chút riêng tư này của ta, cha thật là xin lỗi con…..”

Diệp bá vẻ mặt thống khổ nhìn Diệp Tiểu Manh, xoay người, bắt lấy tay Lão Quách, nói: “Quách đại sư, sự việc phải làm thế nào, ngươi hãy mau để ta hiến máu!”

Bình luận