Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 573: Cao nhân hay là kẻ ngốc 


“Dăm ba ngày ….”

Diệp Thiếu Dương thở ra một hơi dài, nói: “Hiện tại chỉ còn chờ Tứ Bảo nữa, chúng ta chỉ có thể chuẩn bị tốt cho trận quyết chiến, chờ hắn tới rồi tính.”

Nói xong, quay đầu nhìn Quả Cam cùng Tiểu Bạch, nói: “Các ngươi nếu đã là yêu phó của ta, thì chính là người một nhà, đúng lúc đang thiếu người đối phó Quỷ Mẫu, các ngươi hãy ở lại giúp ta.”

Quả Cam với Tiểu Bạch không chút do dự gật đầu, “Chủ nhân nói gì, chúng ta sẽ làm cái đó, chết cũng không tiếc!”

“Không cần các ngươi phải chết.”

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, trộm liếc nhìn Nhuế Lãnh Ngọc một cái, rồi nói với hai người: “Còn chuyện, các ngươi luôn gọi ta là chủ nhân, bị người ta nghe được còn tưởng rằng chúng ta chơi cái trò gì nữa, không ra bộ dáng gì hết, các ngươi đổi cách xưng hô đi, Quả Cam không phải ta đã dạy ngươi rồi sao, không được kêu ta là chủ nhân.”

“Kêu lão đại!”

Qua Qua nhắc nhở.

Hai cái nữ yêu liền gật đầu đáp ứng.

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn Trương Thi Minh, nói: “Nếu ngươi nếu muốn chạy, thì hãy trở về nói với Đạo Uyên Chân Nhân, đa tạ ông ta đã giúp ta thu lưu yêu phó, nếu lần này ta không chết, sẽ đến tới cửa nói lời cảm tạ.”

Trương Thi Minh hừ một tiếng nói: “Ta không đi, ta không định giúp ngươi, nhưng việc trừ ma vệ đạo chính là trách nhiệm của người tu đạo, hiện tại tà ma đang bên ngoài, ta cũng muốn góp một phần sức lực.”

Nói thực là dõng dạc, nói xong, sau đó còn quay sang lấy lòng cười cười với Tiểu Bạch, nói: “Tiểu Bạch, ta ở lại giúp cô nha.”

“Tùy ngươi.”

Tiểu Bạch thuận miệng trả lời, hai mắt thỉnh thoảng ngó trên mặt Diệp Thiếu Dương, nào có tâm tư mà quản hắn.

Trương Thi Minh oán hận liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương, hạt giống cừu hận vì chuyện này, đã nảy mầm trong tâm lý hắn.

Diệp Thiếu Dương quay sang nhìn Diệp Tiểu Manh bên cạnh, bảo nàng đi tìm Diệp bá, nhờ người an bài chỗ nghỉ cho mấy người mới tới, tuy các nàng là yêu, nhưng đã tu thành hình người, hành vi trên cơ bản cũng giống con người, cũng phải an bài như con người, không thể chậm trễ.

“Các người có thể đi nghỉ ngơi, hoặc đi tuần tra một chút, ta muốn ở đây điều tức, nếu không đến đi đường cũng không có đi nổi.”

Nói xong, Diệp Thiếu Dương cũng mặc kệ bọn họ, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu điều tức, thật nhanh đi vào trạng thái vong ngã, dùng cương khí chậm rãi chữa trị kinh mạch bị tổn thương, sau khi thổ nạp bốn vòng chu thiên, khôi phục tinh khí, mở mắt ra nhìn, trước mặt chỉ còn Diệp Tiểu Manh.

“Cha muội đã gọi họ đi ăn cơm, để muội ở lại chờ, huynh không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì, cảm ơn.”

Diệp Thiếu Dương đứng lên, hai người cùng nhau đi xuống chân núi.

Diệp Tiểu Manh chắp tay phía sau, đang đi phía trước, đột nhiên quay đầu, nhìn Diệp Thiếu Dương cười cười nói: “Thiếu Dương ca, hai yêu phó kia của huynh thật là xinh đẹp nha, được hưởng phúc Tề nhân rồi còn nha.”

Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng, giả bộ tức giận nói: “Nói cái gì đó, các nàng là yêu phó của ta, lại không phải là lão bà của ta.”

“Không khác biệt lắm nha, dù sao bọn họ cái gì cũng nghe theo huynh, dù huynh có thu họ làm lão bà, chắc họ sẽ không cự tuyệt đâu.”

Diệp Thiếu Dương cười khổ bất đắc dĩ, nói: "Các nàng ấy không phải là mẫu người con gái ta thích, hơn nữa các nàng ấy là yêu, ta không có khả năng yêu thích một con yêu được.”

Diệp Tiểu Manh cười nói: “Vậy huynh thích hình mẫu như thế nào, giống như Nhuế tỷ tỷ vậy sao?”

Diệp Thiếu Dương cứng miệng, nhún nhún vai, “Có thể đổi đề tài khác không?”

Diệp Tiểu Manh chỉ cười mà không nói gì.

Hai người vừa đi, vừa nhìn về phía đường phố dưới chân núi, khắp nơi đều là thôn dân, đặc biệt là ở trung tâm đường phố, thôn dân tụ tập, rất đông người đứng kẻ ngồi lộn xộn, chả buồn nói chuyện, đến cả mấy thanh niên trai tráng cũng tỏ ra mệt mỏi, đang mất dần sức sống.

Diệp Tiểu Manh chỉ vào đường biên kết giới nói: “Thiếu Dương ca nhìn xem, kết giới đã co rút về trung tâm lại rất nhiều.”

Diệp Thiếu Dương tự mình nhìn lại, đúng là như vậy, rất nhiều căn nhà vốn nằm bên trong vòng kết giới, hiện tại đã bị tử khí màu đen cắn nuốt.

“Phải nói một chút với cha muội, những căn nhà gần hắc khí khoảng hai mươi mét, tuyệt đối không được để người ở, cũng không được lại gần!”

Diệp Tiểu Manh gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu rõ.

“Thiếu Dương ca, muội chỉ trách bản thân pháp lực quá yếu, không thể giúp huynh được nhiều”

Diệp Tiểu Manh có chút thất lạc nhìn Diệp Thiếu Dương, “Muội rất muốn giống như Nhuế tỷ tỷ, cùng huynh sóng vai chiến đấu, vì huynh chia sẻ áp lực.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng khẽ động, cười nói: “Tương lai còn rất nhiều cơ hội, chờ giải quyết xong Quỷ Mẫu, ta viết phong thư cho sư phụ, bảo ông ấy thu muội làm đệ tử nội môn, không chừng chỉ vài năm sau, muội có thể cùng ta đi bắt quỷ.”

Diệp Tiểu Manh lập tức mắt sáng ngời, nhíu mày nói: “Muội nghe nói Mao Sơn hầu như không thu đệ tử nội môn, Thanh Vân Tử đạo trưởng mấy năm nay cũng chỉ thu mỗi huynh với Đạo Phong mà thôi, muội có thể sao?”

“Ta nói có thể, là có thể.”

Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, “Ta biết được nhược điểm của lão nhân kia, ông ấy không dám chọc ta.

Huống chi muội lại xinh đẹp, nhất định lão ấy sẽ thích, bình sinh ông ấy chỉ thích mỹ nữ ”

Diệp Tiểu Manh bật cười, “Thiếu Dương ca huynh không cần phải nói để làm muội vui.”

“Ta nói nghiêm túc, đã khi nào ta lừa gạt muội chưa?”

“Huynh nói gì muội cũng tin.”

Diệp Tiểu Manh nghiêm túc gật gật đầu, “Cứ quyết định vậy nha!”

Hai người đi thẳng xuống núi, lúc đi ngang qua đám đông, Diệp Thiếu Dương được mọi người nhiệt tình thăm hỏi, lúc trước bọn họ tận mắt nhìn Diệp Thiếu Dương liều chết đối kháng Quỷ Mẫu, sau lại được mấy người Tiểu Mã tuyên truyền rộng rãi, tuy là trong đám thôn dân này không phải ai cũng là người tốt, có rất nhiều tiểu nhân, có trộm cắp, rồi nam nữ quan hệ bất chính, nhưng bản tính con người đều giống nhau.

Tự nhiên có một người xa lạ vì bảo vệ mình, dũng cảm chiến đấu, không tiếc hy sinh cả mạng sống của mình, thì dù là người tốt hay xấu, thì cũng sẽ cảm động từ trong đáy lòng.

Cho nên tình cảm kính yêu của thôn dân dành cho Diệp Thiếu Dương, là hoàn toàn xuất phát từ nội tâm, hơn nữa Diệp Thiếu Dương cũng là người địa phương, chính là người của bọn họ, lại gia tăng một tầng tình cảm thân thiết.

Bọn họ càng làm như vậy, Diệp Thiếu Dương càng cảm thấy trách nhiệm mình thêm trọng đại, nhìn tử khí tràn ngập khắp nơi, hít thật sâu một hơi, trận chiến này, chỉ có thể thắng, không thể thua, bởi thua là sẽ không gượng dậy nổi.

Tứ Bảo quay lại sớm hơn so với thời gian đã tính trước, nhưng mà khi nhìn thấy người mà hắn gọi là cao tăng kia, thì mọi người bao gồm cả Diệp Thiếu Dương cảm thấy có chút không thể tin được: Vốn dĩ cho rằng người được gọi là cao tăng, nhất định phải là một lão nhân, tốt hơn là còn có một ít râu, mặc áo cà sa rách rưới tung tóe, như vậy mới cho người ta cảm giác là một cao nhân.

Nếu lấy tiêu chuẩn này mà so sánh, vị “An Tĩnh Phong”

trước mắt này không thể tìm ra chỗ nào phù hợp: Nhìn qua, vị cao tăng này mập mạp bụng to, giống như chỉ có ba mươi tuổi, nhưng mà nhìn kỹ lại, giống hơn bốn hay năm mươi tuổi rồi, thậm chí có thể già hơn, nhìn qua thật không thể nào mà phán đoán ra tuổi chân thật của hăn được.

Bên cạnh đó, An Tĩnh Phong cũng không phải hòa thượng đầu trọc, mà là ăn mặc “Đầu đà”

: Đỉnh đầu trọc, nhưng hai bên lại có mớ tóc dài rối tung xoã xuống dưới, mặc áo choàng rất dài màu vàng, quần dài, chân mang ủng, nhìn qua thật không giống người thường.

Đáng nói nhất là, vừa vào tới đây, hắn liền đi tìm Diệp bá, đòi chuẩn bị rượu thịt, sau khi được đem lên, sau đó mặc kệ người khác, nồi dẫm chân lên ghế, mỏ to miệng mà ăn miếng lớn, miệng còn ư ử hát một ca khúc cũ rích trên interne t: Xin em hãy cho anh một cơ hội, yêu hay không đối với anh chẳng thành vấn đề…… Diệp Thiếu Dương tìm cơ hội kéo Tứ Bảo ra ngoài, hỏi: “Ngươi có xác định được, người ngươi tìm về, không phải là anh em sinh đôi với cao tăng kia chứ?”

Bình luận