Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 571: Xà yêu nhận chủ 


Hai mỹ nữ đuổi đến, dùng tay nhẹ nhàng phất về màn chắn bằng máu, trong nháy mắt tấm màn liền rách nát, nhìn về phía trước, Tu La Quỷ Mẫu đang chui vào lỗ hổng do địa thi đào ra.

“Diệp Thiếu Dương, ta chờ ngươi, tìm ta quyết đấu……”

Thanh âm còn chưa dứt, bóng người đã biến mất.

Hai mỹ nữ không đuổi theo, mà đi đến bên người Diệp Thiếu Dương, một người nâng tượng đá sắp bị đổ, người kia ôm lấy Diệp Thiếu Dương đem ra ngoài.

Trên người mỹ nữ toả ra hương thơm nhàn nhạ, Diệp Thiếu Dương đang suy yếu cố mở ra đôi mắt, nhìn khuôn mặt nàng, đẹp rất là đẹp, nhưng mà là…… không hề quen biết.

Diệp Thiếu Dương vốn định hỏi cho rõ ràng, nhưng cơ thể bỗng cảm thấy đau nhức lẫn cảm giác kiệt sức, làm hắn dần mơ hồ, rồi ngất đi…… Ý thức qua mấy phen chìm nổi, cuối cùng dẫn tới một mộng cảnh kỳ quái: Trong màn đêm tối đen, một mình hắn đứng dưới chân một ngọn núi, trước mặt là núi non trùng điệp, khắp nơi truyền đến một ít tiếng vang kỳ quái, quỷ khóc sói gào, âm phong gào thét.

Diệp Thiếu Dương không biết mình đang ở trong mộng, nhưng cảm thấy rất quái dị vì sao mình lại xuất hiện ở đây, quay đầu nhìn lại, trước mặt là một mảnh đất trống rất lớn, có nhiều ngôi nhà kiến trúc cổ xưa đã cũ nát,, nhìn qua có chút giống như nhà xưởng, cỏ dại mọc thành từng chùm, có không ít dây thường xuân bò đầy trên mặt kiến trúc.

Trên mặt đất rơi vãi rất nhiều linh kiện máy móc đồ vật linh tinh đủ thứ.

Ở phía trước có một cái dáng người đĩnh đạt, đang chậm rãi đi tới, Diệp Thiếu Dương dựa theo bản năng của mình mà đi theo phía sau.

Bóng trắng kia đi xuyên qua khu dân cư, sau đó theo một con đường nhỏ lên núi.

Diệp Thiếu Dương cũng đi theo, khi leo đến được một nửa, bóng trắng đã đứng ở đỉnh núi, Diệp Thiếu Dương đi tới phía sau hắn cách khoảng mười mét, thì đứng lại quan sát, người này mặc đạo bào màu trắng, tóc được kết cao giống như là đạo sĩ.

Hắn đứng trên đỉnh núi, vạt áo phấp phới, tóc dài tung bay, nhìn qua rất có một cỗ tiên linh khí.

Hắn chậm rãi xoay người, đối mặt Diệp Thiếu Dương.

“Đại sư huynh!”

Diệp Thiếu Dương giật mình kêu lên, người trước mặt hắn dĩ nhiên chính là Đạo Phong, hơn nữa còn là Đạo Phong lúc hơn hai mươi tuổi, tuy là trong mộng, nhưng Diệp Thiếu Dương vẫn còn chút ý thức, biết mười mấy năm thời gian qua đi, Đạo Phong nhìn qua không già đi chút nào, chuyện này không phải là chuyện tốt, ngược lại còn đáng sợ, bởi chỉ có một loại khả năng: Hắn đã chết.

Quỷ hồn sẽ không bị già đi.

Đạo Phong lẳng lặng nhìn hắn, nói: “Vì sao lại đi theo ta?”

Diệp Thiếu Dương ngẩn người, vì sao mình đi theo hắn? chính mình cũng không thể trả lời được câu hỏi này..

“Không cần đi theo ta.”

Nói xong câu đó, hai mắt Đạo Phong đột nhiên chảy ra hai dòng huyết lệ, trông cực kỳ quỷ dị.

“Không cần đi theo ta,”

hắn lại lặp lại một lần nữa, thanh âm mang theo một chút tức giận, “Ngươi đi đường của ngươi, không cần đi theo ta, ta sẽ…… giết chết ngươi!”

Giết chết ta? Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn nhìn hắn, Đạo Phong mặt đầy huyết lệ, trên đầu đột nhiên xuất hiện một cái khe, rồi lại một cái khe hiện ra, mau chóng lan ra khắp đầu, sau đó…… lan đến mặt của hắn, rồi vỡ nát, một cỗ lực lượng cường đại bùng nổ, Diệp Thiếu Dương bị quét bay ra ngoài, hai mắt liền hoàn toàn nhìn thấy đêm đen, sau đó hai mắt dần hé mở.

Một đôi mắt to tròn, đang nhìn chằm chằm vào mình.

“Tỉnh, tỉnh lại, chủ nhân ngươi cuối cùng cũng tỉnh lại rồi!”

Một âm thanh vui sướng vang lên, Diệp Thiếu Dương nhìn chăm chú lại, nhận ra đây chính là muội tử lúc nãy đã cứu giúp mìn h, nhìn qua chỉ hơn mười tuổi, vẫn chưa trưởng thành, nhưng có thể nhìn ra được cái bộ dáng mỹ nhân sau này.

Trên người thiếu nữ toả ra yêu khí nồng đậm.

Yêu tinh? Đã nhiều năm giao tiếp cùng Quỷ Yêu tà linh, Diệp Thiếu Dương đối với yêu cũng không kỳ thị bất cứ cái gì, cảm giác bọn chúng cũng giống như người bình thường, nhưng chính là…… mình lại không có quen biết.

“Ngươi là ai?”

Diệp Thiếu Dương cố chống tay ngồi dậy, lập tức cảm thấy đầu choáng váng, suýt chút nữa thì ngã xuống lại.

Mỹ nữ lập tức đưa tay ôm hắn vào trong ngực, sau đó đỡ hắn ngồi dậy.

Hưởng thụ được đãi ngộ như vậy, Diệp Thiếu Dương có chút lâng lâng, nhưng chợt nghĩ đến Nhuế Lãnh Ngọc có thể đang ở bên cạnh, vội vàng đẩy nữ yêu ra, nhìn từ trên xuống dưới đánh giá, hỏi, “Ngươi rốt cuộc là ai?”

“Chủ nhân, ta là Tiểu Bạch.”

mỹ nữ cười, “Ngươi rất tuấn tú nha, ta nhận định không sai được.”

“Tiểu Bạch?”

Cái tên này…… Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, bắt đầu cảm thấy muội tử này có chút không bình thường.

Bên cạnh một giọng nam lạnh lùng vang lên: “Diệp Thiếu Dương, người ta ngàn dặm xa xôi tới tìm ngươi, ngươi lại tỏ ra thái độ này à?”

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc quay đầu nhìn lại, là một tiểu tử hơn mười tuổi, trong ánh mắt có cương khí ngưng tụ, hẳn là một pháp sư, nhìn kỹ khuôn mặt thì…… cũng không quen biết.

“Ngươi lại là ai nữa?”

“Hắn là người hộ tống Tiểu Bạch tỷ tỷ tới đây, là đạo sĩ của Long Hổ Sơn.”

Một giọng nữ nũng nịu trả lời.

Diệp Thiếu Dương lần thứ hai quay đầu nhìn, lại thấy một thiếu nữ xinh đẹp, đang cười ngọt ngào với mình, trông có chút quen mặt, nhưng trong nhất thời cũng không nhận ra là ai, thật là khó chịu trong người, bực bội kêu lên: “Các ngươi là ai, một đám giống như rất quen thuộc ta, có ai ra đây giải thích giải thích cho ta rõ một chút!”

Mỹ nữ trước mặt bĩu môi, cầm lấy tay Diệp Thiếu Dương, bất mãn nói: “Chủ nhân ngươi sao lại không nhớ rõ ta, trước đó ngươi còn xem ta tắm qua rồi mà……”

“Phốc……”

Diệp Thiếu Dương vốn dĩ không có việc gì nữa, chỉ có điều vừa nghe mấy lời này lập tức hỏa khí công tâm, phun ra một ngụm máu tươi, quay đầu nhìn lại, thì thấy Nhuế Lãnh Ngọc ở trong đám người, đang nhìn thẳng về phía chính mình, khóe miệng còn mang theo một tia mỉm cười trào phúng.

Diệp Thiếu Dương xoa xoa miệng, nhìn mỹ nữ trước mặt, vô lực gật gật đầu, “Ta nhớ ra rồi, ngươi là Quả Cam, là một mỹ nhân ngư.

Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi buông ta ra trước đã.”

Quả Cam hưng phấn vỗ tay, nói: “Không có sao cả, ngươi là chủ nhân của ta, sao cũng có thể được.”

Diệp Thiếu Dương trợn mắt, thiếu chút nữa tức đến ngất, phất phất tay nói: “Trước khi đến nơi này, không phải ta đã đưa ngươi xuống nước để đi về nhà rồi à, sao lại còn không đi?”

Quả Cam giảo hoạt cười cười “Bởi vì, ta không nỡ xa chủ nhân!”

“Ha ha……”

Tiểu Mã cùng Lão Quách ngồi ở bên ngoài, thực sự nhịn không được, dựa vào nhau cười ha hả.

“Chủ nhân, đây chính là Tiểu Bạch tỷ tỷ, là con xà yêu, lúc trước, trong lúc độ hóa thiên kiếp, vào thời điểm quan trọng nhất, ngươi đã giúp tỷ một phen, hiện tại đã được thụ phong Âm Thần, tới tìm ngươi nhận chủ.”

Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên nhớ tới chuyện này, liền vô cùng kinh ngạc đến ngây cả người.

Tiểu Bạch tiến tới nắm lấy tay hắn, phun ra một hơi bao hàm cả hồn tinh, dừng ở lòng bàn tay hắn.

Vậy liền nhận chủ? Diệp Thiếu Dương tuy còn do dự, nhưng đối phương đã nhả ra hồn tinh, không thu không được, đành phải dùng cương khí hấp thu, trên da lưu lại một đạo hồn ấn màu trắng.

“hả, chủ nhân ngươi có nhiều người hầu như vậy sao?”

Tiểu Bạch nhìn lòng bàn tay chắn có vài đạo hồn ấn, tò mò hỏi.

“Ngoài hai người các ngươi, còn có ta.”

Qua Qua nhảy lên đầu vai Diệp Thiếu Dương, nhìn Tiểu Bạch nhướng nhướng chân mày, nói “Ta là lão đại, kêu ta là sư huynh.”

Bình luận