Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 570: Nữ yêu cứu chủ 


Qua Qua gặp được quỷ hồn đồng loại, trực tiếp bị áp chế, căn bản không thể phát huy tu vi của mình, cùng Tiểu Mã bị uy lực trên người Quỷ Mẫu đánh bay ra thật xa, nhất thời muốn giúp cũng không được, chỉ biết đứng nhìn lo lắng.

Tiểu Mã cũng làm thử giống lần trước, cố gắng đánh thức sức mạnh trong cơ thể, nhưng một chút phản ứng cũng không có, đành phải không ngừng dùng ngôn từ ổ uế mắng chửi Quỷ Mẫu, hy vọng làm nhiễu loạn sự chú ý của bà ta.

Lúc này sắc trời đã hửng sáng, rất nhiều người tỉnh lại, bởi vì mấy người Diệp Thiếu Dương đang ở chỗ cao nhất trên đỉnh núi, chỉ cần từ xa liếc mắt một cái cũng thấy được rõ tình hình trên đó.

Càng ngày càng có nhiều người chú ý tới sự tình đang xảy ra trên đỉnh núi, bọn họ tuy không rõ chân tướng sự việc đang diễn ra, nhưng khi thấy hành động của mấy người Diệp Thiếu Dương, cũng đoán được đại khái, biết được chuyện đang xảy ra rất trọng đại, một đám chỉ đứng từ xa mà nhìn, vì bọn họ chắp tay, âm thầm cầu nguyện cho bọn họ sẽ thắng.

“Phốc …..”

Uông Ngư bị quỷ khí công tâm, phun ra một ngụm máu, rồi bị đánh bay ra ngoài.

Chỉ còn lại Diệp Thiếu Dương, Nhuế Lãnh Ngọc, Nhạc Hằng còn đang chống đỡ.

Tượng đá nghiêng thêm một chút, làm cho Thất Tinh Long Tuyền Kiếm bị áp cong, nhìn qua có cảm giác như sắp gãy.

“Đừng có chống cự nữa, các ngươi nhất định sẽ thất bại,”

Quỷ Mẫu nhìn Diệp Thiếu Dương, lạnh lùng nói, “Diệp Thiếu Dương, không cần lo cho tánh mạng đám người này, tới đây, đừng chống cự nữa, chúng ta chiến đấu một trận coi nào……”

Diệp Thiếu Dương khoanh chân ngồi dưới đất, hai tay nâng chuôi kiếm, gân xanh trên trán nổi lên, toàn thân run rẩy, dĩ nhiên là do nhận phải áp lực quá lớn, nhưng hắn không thèm để ý tới Quỷ Mẫu, chỉ quay đầu nhìn Nhuế Lãnh Ngọc cùng Nhạc Hằng, cắn răng nói: “Có thể chống thêm bao lâu nữa?”

“Một phàn lực lượng của ta bị ngăn cản, cũng không được nữa rồi.”

Nhạc Hằng nhàn nhạt nói.

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, nói: “Hai người đã tận lực rồi, buông tay đi.”

“Ngươi cũng buông tay đi, chúng ta cùng nhau chiến với nó một trận!”

Nhuế Lãnh Ngọc cố hết sức nói.

“Tượng đá mà ngã xuống, kết giới bị phá vỡ, bên ngoài rất nhiều lệ quỷ sẽ tiến sát vào…… sinh linh đồ thán, chúng ta có thể cứu được mấy người chứ?”

Lúc này, Nhuế Lãnh Ngọc cũng bị bắn ra ngoài, một bàn tay che lên ngực, lăn hai vòng trên mặt đất.

Uông Ngư lập tức tiến lên đỡ, nhưng bị cô đẩy qua một bên, thở hổn hển, ngơ ngẩn nhìn Diệp Thiếu Dương, gào to lên: “Đồ ngốc, ngươi cứ cố chống đỡ như vậy, chỉ hại chết mình mà thôi, đến lúc đó sẽ chẳng cứu được ai hết”

Diệp Thiếu Dương gian nan mà cố mở miệng, gằn từng chữ một, nói: “Làm hết sức!”

Tuy là kết quả có thể giống nhau, có khi còn phải đổi bằng tính mạng của mình, nhưng Diệp Thiếu Dương vẫn quyết kiên trì đến cùng, bản thân có thể chấp nhận thất bại, nhưng nhất định không thể nói hai chữ từ bỏ.

Huống hồ, trước khi đến thời khắc cuối cùng, ai cũng không biết được kết quả ra sao, lỡ như, sẽ có kỳ tích xảy ra thì sao? Diệp Thiếu Dương cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu lên Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, dùng ngón tay vẽ thành phù chú, khoanh chân ngồi xuống, hai tay nắm chuôi kiếm, trong lòng thầm nói: Lão bằng hữu, hãy cùng với ta kiên trì đến lúc cuối cùng nhé! Nhắm mắt lại, miệng bắt đầu niệm lên Kim Thân Chú, đem cương khí còn thừa lại trong cơ thể, cuồn cuộn không ngừng truyền vào thân kiếm, chống lại tượng đá đang bị ép xuống.

Cuối cùng Nhạc Hằng cũng bị đánh bay sang một bên, không nói gì cả, hai tay kết ấn, bắt đầu điều tức hồi phục.

Rốt cuộc đến lúc này chỉ còn một mình Diệp Thiếu Dương đối mặt với kẻ thù, nhưng lúc này Tu La Quỷ mẫu cũng không chịu nổi, vốn cho rằng có thể chiến thắng dễ dàng, nên đã hao tổn phần lớn quỷ lực, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa thể thành công, lập tức phẫn nộ thét dài lên một tiếng, đem càng nhiều quỷ lực đè lên tượng đá.

Quỷ khí trong tượng càng ngày càng nhiều, cương khí bị ép vào một góc, nhưng được Diệp Thiếu Dương cố sức kiên trì chống đỡ, nên chưa hoàn toàn bị loại bỏ.

Tu La Quỷ mẫu phẫn nộ đến lâm vào điên cuồng, không ngừng ngưng tụ quỷ lực lên hai tay, phóng vào tượng đá.

Tượng đá ngày càng nghiêng, đã hạ xuống gần đỉnh đầu của Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương toàn thân run rẩy, sắc mặt xanh mét, nhưng vẫn không hề có ý muốn lui bước, cả người toả ra kim quang, tựa như thần tiên.

Dưới chân núi, vô số người ngẩng đầu nhìn lên, thấy được màn này, mặc kệ tín ngưỡng tôn giáo, tất cả đều chắp tay, cầu nguyện cho Diệp Thiếu Dương.

“Đồ ngốc, chạy mau đi!”

Nhuế Lãnh Ngọc hướng Diệp Thiếu Dương kêu to, gắng chút sức cuối cùng đi tới, định đẩy ra hắn.

“Tiểu Diệp Tử, chạy mau!”

Tiểu Mã cùng mấy người Lão Quách gấp đến cuống cuồng kêu to.

Diệp Thiếu Dương mở to mắt, còn nhướng nhướng chân mày về phía họ, muốn nói gì đó, nhưng đột nhiên to mồm lên, phun ra một ngụm máu tươi.

“Sắp…… kết thúc rồi, mọi người bảo trọng.”

Diệp Thiếu Dương trong miệng đầy máu, nói năng mơ hồ không rõ, dùng ánh mắt tha thiết, nhìn Nhuế Lãnh Ngọc.

“Thiếu Dương!”

Nhuế Lãnh Ngọc không màng tất cả muốn nhào tới, nhưng uy áp của quỷ lực quanh thân Quỷ Mẫu, làm cho nàng không thể tới gần, chỉ có phủ phục trên mặt đất, nước mắt chảy ròng ròng.

Đây là lần đầu tiên Diệp Thiếu Dương thấy nàng khóc, hắn không biết, có lẽ đây là lần đầu tiên nàng khóc sau khi trưởng thành, ánh mắt dừng lại trên mặt nàng, định nói thêm gì đó, nhưng cả người toàn thân đau đớn, chỉ còn chút hơi cuối cùng mà cầm kiếm cố chống đỡ, một chữ cũng không thể nói ra.

“Diệp Thiếu Dương, ngươi muốn chết ……”

Quỷ Mẫu bùng nổ một tia quỷ lực cuối cùng trong cơ thể, dồn vào tượng đá, thần tượng vốn đã bị nghiêng 60 độ đến bên dưới, trong giây lát lại hạ trầm xuống một đoạn nữa, đã gần chạm vào đỉnh đầu Diệp Thiếu Dương.

Trong khoảnh khắc sắp đến với cái chết, Diệp Thiếu Dương thực không cam lòng, nếu là một chọi một mà quyết đấu, hắn không e ngại bất cứ con yêu ma quỷ quái nào, nhưng giờ vì phải bảo vệ mọi người, cũng chỉ ráng chống đỡ đến thời khắc cuối cùng.

Làm hết sức…… Hiện tại, mình đã tận lực, Diệp Thiếu Dương âm thầm thở dài, chỉ có thể chờ đợi cái chết đang đến gần.

Nhưng làm hắn ngạc nhiên chính là, trong lúc hắn đã tận lực, mà tượng đá dĩ nhiên lại không có ngã xuống nữa, ngẩng đầu nhìn lên, một cỗ năng lượng màu đỏ, đang nâng lên tượng đá làm giảm thế ngã xuống của tượng đá.

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, thấy có hai muội tử trông rất dễ thương, ăn mặc rất là mát mẻ gợi cảm, có một người đang đẩy tay ra, là cổ năng lượng màu đỏ đang nâng tượng đá, là đến từ bàn tay đó.

Nhìn thấy Diệp Thiếu Dương quay đầu lại, cả hai cô nương đều mỉm cười một cách ngọt ngào, đồng thời kêu lên một tiếng: “Chủ nhân!”

Diệp Thiếu Dương cả người chấn động, nghĩ thầm chả lẽ là do mình đang lúc hấp hối, nên mới thấy được cảnh mộng xuân này? Bằng không, sao lại đột nhiên xuất hiện hai cô nương gợi cảm,còn gọi mình là "chủ nhân"? Bất quá, vừa nhìn đã biết hai muội tử này không phải là người.

Đối thủ của hắn ---

- Tu La Quỷ Mẫu cũng nhìn thấy, bà ta cũng là nỏ mạnh hết đà, lần thứ hai sử dụng quỷ lực áp chế tượng đá, nhưng lại không chút sứt mẻ, cảm nhận được cổ năng lượng màu đỏ kia, cả kinh nói: “Đại yêu?”

Hai mỹ nữ thân ảnh như mị vọt qua, va chạm với cỗ năng lượng kia.

Tu La Quỷ Mẫu chỉ có nửa thân mình bên trong kết giới phong ấn, hơn nữa quỷ lực đã bị Diệp Thiếu Dương làm cho hao mòn đã không còn lại bao nhiêu, gặp phải hai nữ yêu hợp lực công kích, vẫn như cũ không có lo lắng chút nào, vươn tay nhấc váy lên, để lộ ra…… không phải đùi, mà là vô số bộ xương khô không đếm được, miệng không ngừng khép mở, phát ra âm thanh quái dị, gần mười bộ xương khô bất ngờ lăng không bay lên, ngăn cản sự công kích của hai nửa yêu, trong nháy mắt đã bị đánh nát, hóa thành một đống quỷ huyết màu đen, giống như một màn chắn che ở phía trước.

Bình luận