Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 540: Cửu biệt trùng phùng 


Tiểu Mã nghe xong những lời này, trợn mắt há mồm, ngẩn ngơ ra một lúc nói: “Ngươi còn chưa nói tới Địa Tạng Vương Bồ Tát, lẽ ra phải làm quan lớn nhất Âm Phủ chứ?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Đó là truyền sai, Địa Tạng Vương Bồ Tát đến từ Phật môn, tự nguyện xuống dưới Âm phủ, chỉ vì muốn siêu độ đám cô hồn dã quỷ, giúp chúng đi luân hồi, đôi khi cũng đi khắp Địa ngục giảng kinh, phàm là quỷ hồn có thể ngộ đạo, cũng đều có thể kết thúc hình phạt, tiến vào lục đạo luân hồi.

Trừ chuyện này, lão nhân gia không làm gì hết, lại nói tiếp…… ông ta giống như đặc phái viên của Phật giáo, đến Âm phủ chỉ để siêu độ vong hồn, những chuyện khác thì mặc kệ.

Bất quá, Địa Tạng Vương Bồ Tát phật hiệu thông thiên, rất có mặt mũi ở Địa ngục, nếu ông ta cầu xin vì quỷ hồn nào đó, Tam Vương, Nhất Phán cũng đều nể tình.

Ngươi có thể coi ông ta là lão đại giống như Phong Đô Đại Đế, chỉ là mặc kệ mọi chuyện mà thôi.”

“Khủng bố như vậy……”

Tiểu Mã hít sâu một hơi, “Thật không nghĩ tới, Âm ty có cơ cấu phức tạp, khổng lồ như vậy……”

“Còn phức tạp hơn nhiều hơn ngươi nghĩ nhiều, Âm Ty tổng cộng có bảy mươi hai ty, cái ta vừa nói chỉ là một trong số nha môn chủ yếu, còn có rất nhiều, ví dụ như: Thần Hành Ty, Tốc Báo Ty ….....

Chức quan của các Ty, cũng giống như trên nhân gian.

Ngươi cũng không cần biết kỹ như vậy làm gì.”

Tiểu Mã hài lòng mà cười rộ lên, bất kể thế nào, thì mình và Diệp Thiếu Dương cũng đã cùng nhau xông vào Luân Hồi ty, còn đánh một trận với nhị Pháp Vương, đến cầu Nại Hà cùng Vong Xuyên hà cũng đã kiến thức qua, trong lòng cảm thấy thật là kích thích cùng thỏa mãn.

Lúc này ba người đã tiếp cận lối ra thông đạo, một đạo bạch quang mãnh liệt từ bên ngoài bắn vào.

“Ta ra ngoài trước, các ngươi cũng nhanh lên, đừng chậm trễ.”

Diệp Thiếu Dương nói xong, liền đi ra ngoài, ngay lập tức bị bạch quang bắn vào người không mở mắt ra được, cảm cả thấy trời đất quay cuồng, một lát sau, hồn thân vốn uyển chuyển nhẹ nhàng bỗng cảm thấy một tia cảm giác trầm trọng, Diệp Thiếu Dương chậm rãi mở to mắt.

Diệp Tiểu Manh đang nắm tay mình, ngồi đối diện với mình, khẩn trương lo lắng nhìn chính mình.

Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, đi bộ ở Âm ty một vòng lớn, rốt cuộc…… cũng đã trở lại.

“Uy, mỹ nữ, ngươi là ai?”

Qua Qua cũng theo trở lại nhân gian, xuất hiện rồi ngồi trên vai Diệp Thiếu Dương, nhìn về bên trái rồi nói.

Diệp Thiếu Dương theo ánh mắt của nó, quay đầu lại nhìn, lập tức thấy được một mỹ nữ tóc dài, quỳ một gối ngồi trước đống hoàng phiếu, lẳng lặng nhìn mình.

Trong lòng chấn động, vài giây sau, Diệp Thiếu Dương nhàn nhạt mỉm cười: “Cô đã đến rồi à.”

Nhuế Lãnh Ngọc nghiêng đầu nhìn hắn, không có lên tiếng.

Diệp Thiếu Dương ngửi được một luồng quỷ khí nhàn nhạt, quay đầu lại nhìn, lúc này mới phát hiện trên mặt đất khắp nơi đều là quỷ huyết còn chưa có tan hết, lập tức nghĩ đến nơi này mới xảy ra một cuộc chiến đấu khốc liệt, ngẩng đầu nhìn Nhuế Lãnh Ngọc cười nói: “Thật là ngượng ngùng, gần đây lại khiến nàng ra tay tay cứu giúp, cảm ơn.”

“Đừng cảm ơn ta.”

Nhuế Lãnh Ngọc liếc mắt nhìn Diệp Tiểu Manh, lạnh lùng nói, “Là nàng ấy xả thân cứu ngươi, ta chỉ là kịp thời bổ xung một phát đạn mà thôi.”

Diệp Thiếu Dương đưa tay nhéo mũi Diệp Tiểu Manh một cái, “Cảm ơn Manh muội tử.”

Diệp Tiểu Manh cong môi cười, “Ta là muội muội của huynh, là chuyện nên làm.

Huynh đi xuống dưới không có việc gì chứ, thế nào rồi?”

Diệp Thiếu Dương há miệng thở dốc, nói: “Đây không phải là nơi nói chuyện, đi thôi, rời khỏi nơi này trước đã.”

Nhà Diệp Tiểu Manh lớn nhất, hơn nữa lại là nhà lầu, cha mẹ cùng Tam Nương ở trên lầu, sẽ không quấy rầy, vì thế dẫn bọn họ quay lại nhà mình, ngồi trong phòng khách, Diệp Thiếu Dương đơn giản kể lại chuyện xảy ra ở Âm Ty, Nhuế Lãnh Ngọc nghe xong, khuôn mặt vốn lạnh lùng như băng cũng thoáng lộ ra biểu tình giật mình.

“Thái Âm Sơn, dám toàn diện khai chiến với Địa Phủ sao?”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm nói: “hẳn là không, nhưng mà nhìn qua động tĩnh rất lớn.”

Nhún vai nói, “Nếu vậy cũng không cần chúng ta nhọc lòng, vẫn là lo chuyện của mình đi.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Hiện tại, tình huống bên này của ngươi thế nào?”

“Một câu nói cũng không rõ, đợi mấy người Quách sư huynh buổi sáng mai sẽ đến đây, đến lúc đó rồi mới cùng nhau nói, giờ đã quá nửa đêm, cô vừa đến cũng đã mệt mỏi, cứ nghỉ ngơi trước đi.”

Nhuế Lãnh Ngọc không ý kiến, hỏi: “Ta ngủ ở đâu?”

“Cô qua nhà ta, ngủ tạm giường ta.”

Diệp Thiếu Dương thuận miệng nói, kết quả phát hiện tất cả mọi người đều nhìn mình với vẻ mặt dị thường, thoáng giật mình sửng sốt, vội vàng xua tay nói: “Đừng, đừng có hiểu lầm, ý của ta …… cô ngủ giường của ta, ta qua nằm với Tiểu Mã, là hai phòng, không có ở chung.”

Diệp Tiểu Manh lập tức nói: “Phòng đó là phòng xép, ra vào đều phải ngang qua phòng của mấy người, nhiều khi không được tiện”

quay lại kéo tay Nhuế Lãnh Ngọc nói, “Nhuế tỷ tỷ, bằng không tỷ ở lại nhà ta, trong nhà còn không ít phòng trống, ở lại đây không có vấn đề gì.”

Nhuế Lãnh Ngọc nghĩ thầm, nếu nàng là muội muội của Diệp Thiếu Dương, đương nhiên không có vấn đề, vì thế đồng ý.

“Cứ như vậy đi,”

Diệp Thiếu Dương đứng dậy nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, “Sơn thôn nhỏ này quá nửa đêm cái gì cũng không có, không thể đưa cô đi dạo, để mai rồi gặp lại, chúng ta đi đây.”

Nói rồi, Diệp Thiếu Dương dẫn theo Tiểu Mã cùng Qua Qua rời đi.

Trên đường về nhà, Qua Qua ngồi trên vai Diệp Thiếu Dương, đột nhiên cười một cách quỷ bí: “Lão đại, tối nay mỹ nữ kia không đi theo ngươi, ngươi có phải cảm thấy đáng tiếc hay không?”

“Cái gì?”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt, sau đó liền mắng: “Ngươi đừng ở đó nói bừa, ta với nàng là bằng hữu!”

Qua Qua nhướng nhướng chân mày, “Sao có thể lừa được ta, lúc ngươi vừa nhìn thấy nàng, ta đang ngồi trên vai ngươi, còn cảm giác được tim ngươi đập nhanh gấp ba lần ……”

Gấp ba…… Diệp Thiếu Dương quê quá hóa khùng, dùng ánh mắt có thể xuyên thấu hết thảy nhìn Qua Qua, “Cho ngươi ba giây đồng hồ, lập tức cút ngay cho ta! Một, hai...”

Qua Qua thè lưỡi, thân ảnh co rụt lại, hóa thành một đạo làn khói chui vào trong ba lô của hắn.

Trở lại nhà Diệp Quân, mọi người trong nhà đều đã đi ngủ, Diệp Thiếu Dương cùng Tiểu Mã nhẹ nhàng đi về phòng mình, Diệp Thiếu Dương thay áo ngủ, đi buồng vệ sinh rửa mặt một chút, leo lên giường nằm, trong đầu còn quanh quẩn bóng dáng phụ thân.

“Tiểu Diệp Tử, ngươi nói, hôm nay ngươi náo loạn ở Luân Hồi ty như vậy, phụ thân ngươi vẫn còn ở bên đó, Chuyển Luân Vương gì đó, có hay không làm khó ông ấy?”

Tiểu Mã rửa mặt xong quay vào, đột nhiên nói ra một câu như vậy.

Diệp Thiếu Dương nói: “Sẽ không.

Tuy Chuyển Luân Vương làm người keo kiệt, không nói tư tình, nhưng thẳng thắn mà nói, lão nhân này làm việc vẫn rất quy củ, sẽ không bởi vì việc nhỏ này của tôi, mà khó dễ phụ thân ta được.”

Tiểu Mã “Uh”

một tiếng, lại hỏi về chuyện của Thái Âm Sơn, Diệp Thiếu Dương không có tâm tình nói chuyện, có lệ nói vài câu, Tiểu Mã tự thấy chán, liền lên wechat nói chuyện với Vương Bình, kể về những gì đã trải qua đêm nay…… Diệp Thiếu Dương ngủ không được, trằn trọc nhớ lại những gì đã xảy ra khi gặp phụ thân, mỗi một lời nói của ông hắn đều suy đi nghĩ lại rất nhiều lần.

Cách biệt mười mấy năm, không nghĩ tới có thể gặp lại dưới Địa phủ, dù không có được chân chính nhìn thấy mặt.

Bất quá, nếu nghĩ dưới một góc độ khác, ít ra mình còn có thể nhìn thấy phụ thân, biết ông ấy vẫn sống yên ổn dưới Âm ty, lại còn được nghe thanh âm của ông ấy… Đối với mình mà nói, đây dù sao cũng là một sự an ủi, tương lai không chừng còn có cơ hội gặp mặt.

Bình luận