Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 443: Lại ra thêm một đệ tử Mao Sơn 


Quả nhiên, Diệp Tiểu Manh thấy bộ dạng này của hắn, hừ nhẹ một cái nói “Chỉ là vận cức chó mà thôi, ngươi nói mấy cái đó chỉ là mấy cái tri thức cơ sở mà thôi, ai mà chả biết, ta chỉ là nhất thời không để ý mà thôi.”

Nói xong nhấc lên tơ hồng, tình cả ngọn cỏ cũng lấy lên, đi đến trước dược đỉnh đang được nấu trên đống lửa.

Dược thủy đã được nấu xong, năm loại quả đỏ đã bị nấu nát, nước đã phiếm nhan sắc đỏ bừng.

“Hương vị thật là thơm, cũng giống như cháo bát bảo.”

Tiểu Mã ngửi mùi vị, vẻ mặt tỏ ra say mê.

Diệp Tiểu Manh đem cây cỏ kia trên tòa mộ đem bỏ vào trong dược đỉnh, sau đó đậy nắp dược đỉnh lại, đem lửa nhỏ bớt.

Diệp Thiếu Dương nhìn thoáng qua dược đỉnh nói “Cái dược đỉnh này được làm bằng mạch thạch à?”

*mạch thạch: ​Đá mạch là các loại đá xâm nhập khi mácma đi lên theo các khe nứt kiến tạo, đứt gãy hoặc các đá có trước bị yếu đi do các yếu tố kiến tạo.

Các quá trình hình thành loại đá này có thể xảy ra trên cạn hoặc dưới đáy biển.

Quá trình kết tinh có thể xảy ra ở các cấp áp suất và nhiệt độ đa dạng tùy thuộc vào vị trí và thế nằm của chúng.​* Diệp Tiểu Manh gật gật đầu “Đây là đặc sản đá mạch ở Thông Liêu, thiên nhiên linh thạch, ta từ trên mạng mua một cái đắt nhất đó.”

Mua qua mạng ….

Diệp Thiếu Dương vô ngữ, nhưng dù sao cái dược đỉnh này tỉ lệ cũng được, ít nhất cũng thật sự là mạch thạch.

Diệp Tiểu Manh mở ra nắp dược đỉnh, là lập tức thôn dân tràn lên ghé vào xem, theo cái nắp mở ra, nước thuốc màu đỏ xuất hiện dưới tầm mắt của mọi người, cũng không có thay đổi nhan sắc khác.

“Ha ha, ta nói không có sai mà!”

Diệp Tiểu Manh kích động vỗ tay, “Cái mồ này phía dưới không có Hạn Bạt! Không có! sư, ngươi cái này nói có hay không?”

Vu sư cảm thấy trên mặt nóng lên, tựa như bị người ta tát mấy cái vào miệng, tuy rằng hắn cũng có nghi ngờ pháp thuật của Diệp Tiểu Manh không có hiệu quả, nhưng mà lỡ như khai quan ra mà lúc đó không có tìm thấy Hạn Bạt, thì lúc đó mặt mình còn bị ê thêm nữa, vì thế hừ một tiếng nói “Còn có 6 tòa mộ nữa, nếu biện pháp của ngươi có hiệu nghiệm, thì làm phiền kiểm nghiệm luôn đi.”

“Được, chỉ cần tránh cho quật mồ, thì ta không có sợ mệt!”

Diệp Tiểu Manh từ mộ cẩn thận thu hồi lạc thất tử, lại đến một tòa mộ khác, bởi vì đã có kinh nghiệm, lần này không cần Diệp Thiếu Dương chỉ điểm nữa, chính mình đặt vị trí, rồi lấy ra một gốc cỏ trên mộ, ngâm trong dược thủy, nhan sắc cũng không có thay đổi, cũng là không có Hạn Bạt.

Sau đó Diệp Tiểu Manh tinh thần thêm hăng hái, kiểm tra một lượt năm tòa mộ còn lại, kết quả đều bình thường.

Diệp Tiểu Manh ngẩng đầu lên, nhìn Vu sư cười, nói: “Sư, ta đã thay ngươi kiểm nghiệm, bảy tòa mộ đều không có Hạn bạt, nếu sư không tin vào chút tài mọn này của ta, chúng ta cũng có thể đánh cuộc, ngươi quật mồ nghiệm chứng, thế nào?”

Những lời này nói ra, làm cho mặt mũi Cố Kiên sưng lên, nào còn dám chứng thực, mặt cứng đờ, miễn cưỡng làm ra một nụ cười, “Nếu không có, ta cũng an tâm, chúng ta đi qua Ngưu gia thôn……”

Diệp bá trong lòng nhẹ nhõm, lệnh cho thôn dân giải tán, còn mình đi theo vu sư bàn bạc, Diệp Tiểu Manh bưng dược đỉnh, đi theo bên cạnh phụ thân, lại muốn thử tiếp.

“Nhị ca, chúng ta cũng đi theo chứ, ta muốn đi xem náo nhiệt.”

Diệp tiểu soái đứng bên cạnh hỏi.

Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ nói: “Đệ đi xem náo nhiệt đi, chú ý an toàn, bọn ta không đi theo.”

Rồi hạ giọng nói: “Nhớ kỹ bảo mật thân phận của huynh, nói huynh họ Dương, là biểu ca của đệ……”

Diệp tiểu soái gật đầu, chạy đến bên Diệp Tiểu Manh, cùng nhau xuống núi.

Diệp Tiểu Manh quay đầu, nhìn Diệp Thiếu Dương chớp chớp mắt, cười nói: “Khi nào xong việc ta sẽ quay lại tìm ngươi.”

Những thôn dân còn lại cũng theo chân bọn họ cùng nhau xuống núi, trước mộ chỉ còn lại có hai người Diệp Thiếu Dương cùng Tiểu Mã.

Tiểu Mã hỏi: “Sao chúng ta không đi cùng bọn họ, vạn nhất con cua kia lại muốn quật mả nhà người khác lên?”

“Có muội tử kia đi theo, hắn sẽ không có khả năng làm vậy, lát nữa tiểu soái về hỏi thăm kết quả là được.”

Tiểu Mã nói: “Ngươi không sợ bọn họ thật sự sẽ tìm được Hạt Bạt à?”

Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn đám cỏ trên mộ phần của cha mình, nói: “Không đơn giản như thế, ta có thể cảm giác được, đây là âm mưu, bằng không hạn hán lâu như vậy, không có nhiều tòa mộ mọc cỏ xanh như vậy, tám phần là do con người tạo ra.”

Tiểu Mã gãi gãi đầu, “Do con người…… làm như thế nào?”

Diệp Thiếu Dương liếc mắt một cái, “Ngươi ngốc à, chỉ cần chăm tưới nước, mấy ngày tưới một lần, vượt qua tốc độ hấp thụ nước của Hạn bạt, thì liền giống với ngày bình thường, mộ sẽ mọc lên cỏ xanh, tạo thành như hiện tại.”

Tiểu Mã không nghĩ tới đáp án đơn giản như vậy, liền đờ người ra Diệp Thiếu Dương lấy giấy bút từ trong ba lô ra, lần lượt ghi lại tên họ trên năm ngôi mộ xanh cỏ, đây cũng chính là mục đích hắn ở lại, không đi theo xem náo nhiệt.

Tiểu Mã khó hiểu nói: “Ngươi nhớ những tên đó làm gì?”

“Nếu đối phương không phải tùy tiện lựa chọn mấy phần mộ này thì sao, ta đem tên nhớ kỹ, trở về nghiên cứu một chút xem có quy luật nào không.”

Tiểu Mã nghe thế, liền gật đầu.

Ghi chép xong, Diệp Thiếu Dương lại đi xung quanh bãi tha ma một vòng, không phát hiện thêm điểm gì đáng ngờ, vì thế quay trở lại hai tòa mộ nhà mình, dập đầu bái lạy mấy cái, cùng Tiểu Mã dắt nhau xuống núi về nhà.

“Con gái của trưởng thôn, cũng là pháp sư à?”

Trên đường xuống núi Tiểu Mã hỏi.

Nhắc tới cái này, Diệp Thiếu Dương lập tức chau mày, thẳng thắn nói: “pháp thuật mà nàng dùng để kiểm nghiệm ôn khi là Mao sơn nội môn pháp thuật.”

Tiểu Mã đang đi bỗng đứng lại, khiếp sợ nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Vậy nàng chẳng phải là sư muội của ngươi sao?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, “Ta không có sư muội, Đạo Phong tuyệt đối không thể tự thu nhận đồ đệ, tiết lộ pháp thuật của sư môn, hơn nữa hắn đã mất tích mười năm nay, nha đầu này bất quá chỉ chừng mười bảy mười tám tuổi, tính ra thì không thể mấy tuổi đã theo Đạo Phong học pháp thuật?”

“Này……”

Tiểu Mã dùng sức hít một hơi, liếc mắt nhìn sang Diệp Thiếu Dương, “Hay lại là…… Mao Sơn bắc tông gì gì đó?”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, “Ta cũng nghĩ đến khả năng này, cho nên vẫn ẩn giấu thực lực, cũng không có tiết lộ thân phận, chính là muốn âm thầm điều tra, miễn sao đừng cùng cô ta trực tiếp đấu pháp, vạn nhất nếu cô ta thua cuộc, cũng sẽ không thừa nhận.

Một khi cô gái đó đã có tâm lý phòng bị, chúng ta khó có thể điều tra thêm được gì.”

Tiểu Mã chậm rãi gật đầu, suy nghĩ một hồi nói: “Nhưng xem ra muội tử này cũng ngây thơ hồn nhiên, không giống như cái tên Hồ Uy gian manh xảo quyệt kia a……”

“Ta nhìn cũng không giống, nhưng người xấu cũng sẽ không có khắc chữ trên mặt, chúng ta chỉ nên tin vào sự thật đã điều tra được, không nên tin vào trực giác.”

Nghĩ đến đây, thấy mình mới tới sơn thôn có hai ngày đã gặp phải nhiều chuyện đáng ngờ đến vậy, Diệp Thiếu Dương càng cảm thấy đằng sau những việc này, nhất định có một âm mưu cực lớn.

Người tạo ra hết thảy kia là ai? Mục đích của hắn là gì? Trở lại nhà Diệp Quân thấy hai vợ chồng đang phơi nấm trong sân.

Tối qua lúc ăn cơm Diệp Thiếu Dương có hỏi qua thì được biết, ở trên Ngưu đầu sơn có một loại nấm quý, được xem như đặc sản của vùng.

Hàng ngày trong thôn có rất nhiều phụ nữ và người già lên núi hái nấm, hai vợ chồng Diệp Quân thu mua lại loại nấm này, đem phơi nắng cho khô, rồi chuyển vào trong thành bá, thu về không ít.

Bất quá từ khi có nạn hạn hán, loại nấm này sản lượng sụt giảm, hai vợ chồng cũng không có việc gì làm, nhân lúc rảnh rỗi rửa sạch rồi trữ hàng.

Dù sao cũng có chút của cải, hơn nữa ở nông thôn cũng không có tiêu phí gì, cũng coi như là đang nghỉ phép.

Bình luận