Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 441: Sát khí kinh quỷ thần 


Trong đám người đi ra mười mấy người, phân biệt đứng trước vài tòa mộ, từ bỏ hai tòa mộ nhà Diệp Thiếu Dương, còn có một cái một không ai cả.

Diệp Bá nhìn quanh một vòng nói “Diệp Bân có ở đây không, ai đi kêu hắn một tiếng.”

Liền kêu tên một người, bảo hắn đi xuống núi kêu người.

Vu sư nhìn hai tòa mộ phần sau lưng Diệp Thiếu Dương nói “Hậu nhân của hai tòa mộ này đâu?”

Diệp Bá nhìn qua, nói “Đây là mồ của lão trưởng thôn chúng ta, nhà hắn chỉ còn một độc nam, lúc nhỏ đã bị đạo sĩ Mao Sơn mang đi, qua nhiều năm còn chưa có trở lại.”

Chỉ vào Diệp Soái “Ba của đứa nhỏ này, cùng với chủ mộ là họ hàng gần nhất, tiểu soái mau đi kêu ba ngươi tới.”

Vu sư kia vừa nghe bốn chữ “Đạo sĩ Mao Sơn”

, trong đáy mắt liền hiện lên một đạo quang mang khó phát hiện, nói “Nếu hậu nhân không có ở đây, cũng không cần chờ, ta bắt đầu từ hai tòa mộ này.”

Nói xong nhìn vu trợ, vu trợ lập tức kêu mây thôn dân đã chuẩn bị khiêng xẻng.

Diếp Bá thấy vu sư thật là muốn động thủ, nhớ tới đủ chuyện của lão trưởng thôn khi xưa, không đành lòng, nói với tiểu Soái “Ngươi mau đi tìm ba ngươi tới nhanh!”

Diệp Soái quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ bờ vai của nó, làm nó đứng sau lưng mình, đối diện với mấy thôn dân nói “Chờ một chút.”

Mấy người không biết là Diệp Thiếu Dương có ý gì, thấy sắc mặt hắn lạnh lùng, đều đứng lại, quay đầu nhìn vu sư.

Diệp Thiếu Dương ánh mắt cùng dừng lên mặt vu sư kia, cười nhẹ nói “Ném ra một đống lý do chính nghĩa, liền có thể tùy tiện khai quật phần mộ tổ tiên của người ta à?”

Vu sư nhăn mày lại, nói “Ta đã nói qua, đây là vì trừ Hạn Bạt, cũng chỉ là bất đắc dĩ.”

“Tốt cho một câu bất đắc dĩ, chuyện đó ta cũng không ý kiến gì, nhưng với tình huống, mạng người sống hơn mạng người chết, nhưng là, có một cái vấn đề quan trọng mà ngươi giống như là xem nhẹ, là phải nghiệm chứng xem phía dưới là có hay không Hạn Bạt, trừ bỏ quật mồ, thật là không có biện pháp nào khác?”

Còn không đợi vu sư mở miệng, Diệp Thiếu Dương nói tiếp “Nếu ngươi là không có cách nào, thì chứng minh ngươi pháp lực quá thô thiển, cho dù đào ra Hạn Bạt, ngươi cũng không có bản lĩnh đối phó nó.”

Vu sư ngẩn ngơ, trong mắt bắn ra cừu hận, chớp lóe trong mắt rồi biến mất, nói “Ngươi cũng không tồi, biện pháp khác là có, nhưng có vài thứ phải cần mấy ngày chuẩn bị, chúng ta không có nhiều thời gian đến vậy.”

“Vẫn là ngươi vô năng mà thôi.”

“Làm càn!”

Vu trợ nổi giận quát lên, “Ngươi là thứ gì! Một cái tên nhà quê, mà dám càn quấy tại đây, làm chậm trễ chuyện chính sự!”

“Ta là ông ngoại của ngươi!”

Tiểu Mã mắng, từ khi nghe có người muốn khai quật mồ mả của hảo huynh đệ Diệp Thiếu Dương của mình, trong lòng hắn phẫn nộ không kém Diệp Thiếu Dương, từ trước cái ao đốt vàng mã nhặt lên một viên gạch xanh, chỉ vào vu trợ nói: “Ngươi cái tên mặt rỗ kia, ở trên trấn kia hại qua ta, ta còn chưa có tính cái đó đâu, ngươi là cái quái gì có ngon lại đây thử một cái, ta đập nát đầu ngươi ra lấy não đậu hủ ra uống, ngươi tin hay không! ”

Vu trợ bị hắn mắng mặt rỗ, chọc đến trúng nỗi đau, trên khuôn mặt rỗ cũng đỏ lên vài phần, lập tức muốn xông lên động thủ, vu sư vươn tay ngăn hắn lại, đi về phía trước hai bước, cơ hồ là cùng kề mặt nhìn Diệp Thiếu Dương, đôi mắt trừng lên nhìn.

Thân là vu sư, trên người hắn tự thân đã có một cổ cương khí, người bình thường mà đối diện lâu đều phải lùi bước,càng không cần phải nói mặt đối mặt, mắt không nháy một cái nhìn chằm chằm đối phương.

Hắn vốn định dùng khí thế để áp đảo Diệp Thiếu Dương, không ngờ rằng Diệp Thiếu Dương vẫn không có một chút nhúc nhích, nhìn thẳng lại hắn, không có chút thoái nhượng nào.

Người trẻ tuổi, khí thế thật là mạnh! Vu sư trong lòng cả kinh, mặt ngoài vẫn cứ dùng ngữ khí bức người nói “Ta tuy là không biết ngươi là ai, nhưng ta biết ngươi là một cái pháp sư, nhưng ta Cố Kiên, không phải là người ngươi có thể chọc đến.”

Nói xong, vươn một bàn tay, nhẹ nhàng vỗ bả vai Diệp Thiếu Dương “Người trẻ tuổi, làm việc phải biết phân rõ lợi hại, có những trường hợp, là không nên nói loạn.



Diệp Thiếu Dương khóe miệng hiện lên nụ cười nhàn nhạt, sau đó chậm rãi thu liếm đi, âm thanh biến thành lạnh lùng nói “Cố tiện đúng không? Hôm nay ngươi dám quật mồ, ta sẽ khiến cho ngươi tam hồn toàn diệt, nguyên thân tiêu tán! không cần hoài nghi, ta …..

nói là làm được!”

Bả vai run lên, hất văng bàn tay hắn ra.

Cố Kiên cả người run lên, từ trong ánh mắt Diệp Thiếu Dương, hắn thấy được một ánh mắt âm lãnh đên cực hạn, không phải là phẫn nộ, mà là …..

Sát khí! Từ khi xuống núi đến nay, đây là lần đầu tiên mà Diệp Thiếu Dương không thể khống chế được sát khí của mình, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, dám làm trò trước mặt ta, đào mộ phần tổ tiên của ta, là hư thi cốt của tổ tiên, thì loại sự tình này, tuyệt không thể nhẫn! Cố Kiên lảo đảo lui về sau hai bước, trong cơ thể hơi thở hỗn loạn, còn đang trong kinh ngạc, thì phía sau trong đám người vang lên một tiếng nói của nữ hài trong trẻo:”

Ta nghĩ là có, ta có biện pháp, không cần phải quật mồ!”

Một dáng người yêu kiều, cô nương tóc thắt bím đuôi ngựa, từ trong đám người chạy ra, đến trước mặt Diệp Bá, bắt lấy tay hắn nói “Cha, ta có biện pháp, không cần phải đào mồ!”

Diệp Bá trừng mắt nhìn nàng “Đang làm chính sự, ngươi không được làm bậy!”

Cô nương kia phe phẩy tay hắn nói “Cha, ta nói sự thật mà, ta vừa nghĩ đến, cha không phải không biết, ta có pháp thuật…..



Diệp Bá sửng sốt, còn không có chờ hắn mở miệng ngăn cản, cô nương kia liền vọt tới mặt của Cố Kiên, đổi lại một bộ dạng khó chịu mở miệng nói “Hạn Bạt có chứa thi khí, chỉ cần kiểm tra bên dưới có thi khí hay không, chẳng phải là biết có Hạn Bạn ở bên trong hay không, cần gì mà phải khai quật mồ mả.”

Cố Kiên giật mình nhìn nàng, nhíu mày nói “Ngươi nói thật dễ dàng, không khí cách quan tài khá xa, không đào mồ khai quan, như thế nào kiểm tra được, ta thật ra cũng có biện pháp, nhưng yêu cầu cần phải có thời gian để chuẩn bị….”

Cô nương kia hắng giọng một hơi, rồi nói “Đơn giản thôi, cây lạc là đứng đầu trong địa Tam Tiên, là chi linh của đất, liền tiếp địa khí, Thất tử đậu phộng lại là thông linh chi thảo, đây là mấu chốt pháp thuật của ta.”

Bình luận