Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 440: Đào mồ Quật mả 


Phần mộ tổ tiên của Diệp gia thôn, nằm ở trên sườn núi, của tòa núi sau thôn Mấy năm trước, Diệp Thiếu Dương đã chính mình đi qua một lần, lúc ấy chỉ là đi hỏi người trong thôn về tình huống của cơn hồng thủy kia, mình chỉ đến phần mộ tổ tiên cùng mộ cha mẹ bái tế rồi đi, cũng không có vào thôn, nên cũng không có thông báo cho bà con thân thích nào.

Bời vì còn chưa đến giờ, nên bãi tha ma đến một người cũng không có, ba người đi xuyên qua từng tòa nấm mộ, rồi đi đến phần mộ của tổ phụ cùng cha mẹ, hai tòa mộ nằm song song ở bên nhau, trong đó tổ phụ cùng tổ mẫu là cùng hợp táng.

Trước hai tòa mộ bia, bên cạnh cũng có rất nhiều mộ bia nhìn qua không thấy có gì khác biệt với lần trước Diệp Thiếu Dương về thăm mộ, nơi này đa số là chôn cất những người chết vì trận lũ đó, có một chút không còn hậu nhân, nên trong thôn liền ra tiền, thống nhất mai táng ở đây rồi lập mộ bia.

Hai tòa mộ trước mặt, đều được xây bằng gạch xanh, có cái ao dùng để đốt vàng mã, trong đo còn sót lại một chút giấy chưa đốt hết.

Diệp Thiếu Dương hỏi Diệp Soái thì mới biết được, hôm quỷ tiết, Diệp Quân tiến vào tảo mộ, thuận tiện rồi đốt cho nhà hắn một đống vàng mã, trong lòng không khỏi cảm kích, thấy bốn bề vắng lặng, liền ở trước hai tòa mộ mà dập đầu lạy ba cái, quỳ trên mặt đất, ngây ngốc nhìn hai tòa mộ.

Tiểu Mã cũng không có quấy rầy hắn, chính mình đi dạo trong bãi tha ma, đột nhiên hoảng loạn chạy tới, nhẹ nhàng kêu Diệp Thiếu Dương “Tiểu Diệp Tử, không hay rồi …..”

Diệp Thiếu Dương đứng lên, hỏi “Có chuyện gì mà không hay?”

Tiểu Mã không nói, đi vào giữa hai tòa mộ, chỉ chỉ vào mặt sau của hai tòa mộ.

Phía trước bị mộ bia che mất, nên không có nhìn thấy mặt sau của tòa mộ, Diệp Thiếu Dương vội vàng đi qua, nhìn vào mộ của phụ thân, vừa thấy liền đại kinh thất sắc.

Mộ của phụ thân, dĩ nhiên là bị ướt, mặt trên còn có ít rêu, lại nhìn tòa mộ của tổ phụ, tổ mẫu cũng là như thế.

Nhìn qua khu sườn núi, mặt đất phía trên đều khô nứt thành từng khối, không có một ngọn cỏ.

Diệp Thiếu Dương trong lòng hoảng hốt, bỗng nhiên xoay người, đi qua hướng vài tòa mồ khác, lại phát hiện có thêm một hai tòa mộ bị ướt cùng có ít rêu bao phủ.

Rốt cuộc chuyện này là thế nào! Diệp Thiếu Dương nhất thời cũng không nghĩ ra được.

“Tiểu Diệp tử, không phải là người thân của ngươi …...”

Tiểu Mã còn chưa có nói hết lời, lập tức bị Diệp Thiếu Dương hung hăng trừng mắt nhìn.

“Đừng có nói bậy! Ba của ta đã chết mấy năm rồi, không có khả năng, hơn nữa ở đây tổng cộng có bảy tòa mộ như vậy, chẳng lẽ là có bảy con Hạn Bạt?”

Tiểu Mã gãi gãi ót, mở to hai mắt nhìn hắn, sự tình có liên quan đến thân nhân đã chết của Diệp Thiếu Dương, hắn cũng không dám đi đoán mò, lại càng không dám nói giỡn.

“Ta biết rồi”

Diệp Thiếu Dương tát lên ót mình một cái, “Đây là do người làm, vì cố tình che dấu nơi ẩn thân của Hạn Bạt!”

Tiểu Mã còn định muốn nói cái gì, đột nhiên từ dưới chân núi truyền đến loạt tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn, là một hàng người đang đi vào bãi tha ma, tên vu su bước đi như con cua thì đang đi giữa thôn dân, bên trái hắn còn có vu trợ, bên phải còn có một đàn ông 50 tuổi, ăn mặc theo kiểu Tôn Trung Sơn, nhìn qua giống như một cán bộ thôn.

“Đây là trưởng thôn của chúng ta Diệp bá”

Diệp Soái thấp giọng nói.

Nhóm người này đi vào bãi tha ma, nhìn thấy ba người Diệp Thiếu Dương đang ở trong đây, liền dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn.

Diệp Bá tự nhiên là nhận ra Diệp Soái, ánh mắt nhìn hắn nói “Diệp Soái, con ở đây làm gì, còn hai vị này là ai?”

Diệp Thiếu Dương sợ nó còn nhỏ nên trả lời không tốt, thì bại lộ hết, nên giành trước nói “Chào trưởng thôn, mẹ tiểu soái là cô của ta, ta cùng bạn học, nghỉ hè không có việc gì, liền tới đây thử nghiệm sinh hoạt trong núi.”

Lúc này vẻ nghi hoặc trên mặt Diệp Bá mới biến mất, nói “Vậy các ngươi đến khu phần mộ tổ tiên để làm gì?”

“Chuyện này…..”

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu “Diệp Soái nói nơi này có bắt quỷ, nên liền dẫn ta đến đây tìm quỷ, chúng ta cũng không có việc gì, tùy tiện lên núi ngắm phong cảnh luôn.”

Diệp Bá trừng mắt nhìn tiểu Soái “Con nít nó nói hươu nói vượn thôi, phần mộ tổ tiên làm gì có quỷ gì ở đây!”

Nhưng hoài nghi trong lòng cũng hoàn toàn biến mất.

Vu sư cùng vu trợ hai người này, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Diệp Thiếu Dương, nhưng cũng không có vạch trần bọn họ, không có để ý đến, vu trợ phân phó mọi người: “Mọi người cùng nhau tìm kiếm xem, có hay không mộ phần nào ẩm ướt cùng với cỏ rêu, nếu có chính là sào huyệt của Hạn Bạt!”

Thôn dân lập tức tản ra, tìm kiếm khắp nơi, liền nhẹ nhàng phát hiện ra bảy tòa mộ kia, thông báo cho vu sư.

Hai người vu sư sắc mặt ngưng trọng, rồi đi kiểm tra qua, thảo luận với nhau một lúc, vu sư nhìn thôn dân chung quanh, lớn tiếng nói “Nơi này có tổng cộng bảy tòa mộ ẩm ướt, đúng ra là không có khả năng bảy con Hạn Bạt, nhưng trước mắt nạn hạn hán đang rất nghiêm trọng, khắp nói khô nứt, không có một ngọn cỏ, nơi này lại có bảy tòa mộ lại xanh ướt, thật là dị thường, không có tầm thường.

Nguyên nhân cụ thể thế nào ta cũng không biết, nhưng có khả năng là Hạn Bạt ẩn giấu trong một tòa mộ phần nào đó trong này, hiện tại chỉ có thể đem toàn bộ đào ra để tìm Hạn Bạt.”

Lời này vừa ra, thôn dân lập tức nghị luận cả lên, bảy tòa mộ này, có nhiều cái là cũng có hậu nhân tại đây, tỏ vẻ ra là không có đồng ý khai quật.

“Lỡ như không có, đào mộ phần tổ tiên của người ta ra, thì tính sao!”

Có người gan lớn gào lên.

“Đúng vậy, phần mộ tổ tiên liên quan đến cả vận mệnh một nhà, không thể lộn xộn được!”

Liền có người phụ họa.

Diệp bá tiến đến mặt vu sư, cung kính nhưng lại khó xử nói “Cố tiên sinh, chuyện này cũng không tốt, ngươi nếu là biết tòa mộ nào có Hạn Bạt, thì có thể đào lên được, nhưng đây là cả bảy tòa, chuyện này…..”

Vu sư hừ lạnh một tiếng nói “Ngươi cho rằng là ta muốn sao, đào mộ quật mả, là chuyện tổn hại âm đức, nhưng với tình huống này, thà giết lầm còn hơn bỏ sót, nhất định là phải khai quan hết để kiểm tra!”

“Chuyện này … nếu cả bảy tòa mộ, đều không có Hạn Bạt thì sao?”

“Vậy thì đi thôn khác tìm, vạn nhất có, nhưng sẽ bị bỏ lỡ”

Vu sư nghiêng đầu nhìn Diệp bá “Ngươi làm trưởng thôn ở đây có thể chịu được trách nhiệm này hay không?”

Diệp Bá liền á khẩu không trả lời được, trầm ngâm một lúc rồi nhìn chung quanh nói “Cái này ta cũng không làm chủ được, những người có mộ ở đây, chính các ngươi thương lượng đi.”

Thôn dân cũng không ai dám mở miệng nữa, loại chuyện này, không phải nhà mình, ai cũng không dám mở miệng ra ý kiến.

Mấy hậu nhân của tòa mộ, nhìn nhau, đương nhiên là không muốn mồ mả tổ tiên mình bị khai quật lên, nhưng nếu là thật như lời bọn họ nói, ai cũng không dám chịu đứng đầu, nhất là đối với người nhà quê này vẫn là đám người rất kính sợ vu sư, không dám đắc tội, lại nói vu sư này lại là do Vương đại thiện nhân mời tới, ai cũng không muốn đắc tội với Vương đại thiện nhân.

Thứ hai là chuyện Hạn Bạt là của toàn thôn, thậm chí là toàn trấn, ai cũng không muốn vì chuyện của nhà mình mà ảnh hưởng đến đại cục.

Vu sư thấy cảnh này, nhìn mọi người, chính nghĩa lăng nhiên nói “Các hương thân, tôn kính người chết tất nhiên là rất quan trọng, nhưng là tính mạng của người sống mới quan trọng nhất, ta tình nguyện bêu danh vì khai quật mộ tổ tiên, cũng muốn vì một lòng tiêu diệt Hạn Bạt, còn để cho một vùng thái bình, thỉnh mọi người phối hợp.”

Lời nói giàu tính kích động này vừa nói ra, mọi người cũng nghĩ thấy đúng, cũng là không có xấu gì, có người âm thâm gật đầu.

Diệp Bá thở dài, nói “Mặc kệ thế nào, quật mộ tổ tiên là phải có trực hệ người nhà đồng ý, ai là hậu nhân của bảy tòa mộ này, trước hết đứng ra trước mộ phần nhà mình.”

Bình luận