Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 415: Bát hoang lục hợp duy ngã độc tôn  


Nghĩ đến hô hấp nhân tạo, Diệp Thiếu Dương vô thức sờ sờ môi, ba ngày liền bị các cô nàng hai lần hô hấp nhân tạo … không biết chính mình là may mắn hay là xui xẻo đây? Diệp Thiếu Dương thử mở ra thông thiên nhãn nhìn vào Âm dương kính, chưa gì đã choáng váng cả người, thiếu chút nữa là ngất xỉu, mới nhớ chính mình pháp lực đã cạn kiệt, chỉ mới có điều tức một chu thiên, không đủ để khai mở thông thiên nhã, đành phải thôi.

Nghỉ ngơi một lát, Diệp Thiếu Dương đứng đậy, đỡ Tứ bảo lên cùng mình đem pháp khí đã bố trí thu hồi lại, đây đều là dùng tiền mua, không thể lãng phí.

“Lão đại, cây kiếm này của ta”

Qua qua đem quỷ kiếm của Âm khôi tướng quân cất vào trong vỏ kiếm, đưa có Diệp Thiếu Dương xem “Đây là thứ tốt”

Diệp Thiếu Dương chăm chú nhìn lại, đầy là cây quỷ kiếm đen như mực, có chứa một tia quỷ khí âm lãnh, hỏi “Đây là binh khí Âm khôi tướng quân tạo ra?”

Qua qua lắc đầu “Khẳng định là không biết hắn ở nơi này kiếm được, đây là dùng quỷ huyền thạch chế tạo, tụ âm mà sinh, có thể dài có thể ngắn.”

Trương Tiểu Nhụy vừa thấy binh khí, hai mắt liền tỏa sáng, tò mò nói “Nó cũng giống Kim Cô Bổng của Tôn Ngộ Không à? một hơi có thể dài đến đâm thủng trời?”

“Ách …..

dài ngắn là quỷ lực bản thân khống chế, nếu muốn nó có thể đâm thủng trời, phải có tu vi cường đại khủng khiếp mới được”

Qua qua quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương “Quỷ khí trong cơ thể của Âm khôi tướng quân là đến từ hắc tuyền của Thái âm sơn, nên hắn ở nhân gian không có thể hấp thu lực lượng nên sức mạng bị giảm sút.

Nhưng nếu nó ở bên ta thì không giống, càng có thể phát huy khả năng của nó.”

Nghe những lời này của Qua qua, làm cho Diệp Thiếu Dương vừa động trong lòng, vốn dĩ muốn đi ra ngoài, đột nhiên đứng lại, nhìn Qua qua nói “Ngươi cũng là quỷ ở Quỷ vực, vì sao ngươi có thể hấp thu âm khí nhân gian? Còn có khi tu vi lúc cao lúc thấp? Ta nhớ khi ngươi mới xuất hiện còn phải nhờ lão Quách bảo hộ, hiện tại sao lợi hai như thế, đến cả nứt đầu cũng không sợ?”

“Chuyện này…..ta đã từng ở nhân gian một thời gian, có một bộ phận linh thể nhân gian.”

Qua qua gãi gãi đầu có chút khó xử nói “Tu vi lúc cao lúc thấp, là bởi vì…...ta tu luyện một loại quỷ thuật, còn chưa có tu luyện thành công, nên tu vi phải phụ thuộc vào cường độ của ánh trăng, trăng sáng yếu thì yếu, thời điểm trăng tròn cũng tương đối lợi hại, hôm này là ngày 15 tháng 7 quỷ tiết, cũng là thời điểm mạnh nhất.”

Diệp Thiếu Dương nghe xong giật mình không thôi “Còn có loại quỷ thuật này?”

Trương Tiểu Nhụy chụp lên vai Diệp Thiếu Dương nói “Sư phụ cái này ta biết, Đây là Bát hoang lục hợp duy ngã độc tôn mà Thiên Sơn Đồng bà bà tu luyện, có thể phản lão hoàn đồng, nhưng khi đó võ công mất hết…...”

Diệp Thiếu Dương dùng loại ánh mắt sùng bái nhìn nàng, khả năng tưởng tượng quá khủng khiếp, đây cũng là một loại kỹ năng đó, mặc kệ người ta nói gì, nàng đều có thể liên tưởng đến phương diện võ công, không xuyên qua đến thời đại võ hiệp thì nàng cũng là một đại hiệp thật là quá đáng tiếc.

Qua qua ngượng ngùng cười cười với Diệp Thiếu Dương “Quỷ thuật này là ta học trộm từ Thái âm sơn.”

Lúc đi vào bên cạnh dung quỷ trụ, Diệp Thiếu Dương nhìn lại, dung quỷ trụ đã đổ, trên mặt đất khắp nơi là thủy ngân, mặt đất lộn xộn, đế đèn phía sau dung quỷ trụ vẫn bình yên, ngọn nến phía trong còn đang thiêu đốt.

“Thiếu chút nữa là quên việc này rồi! Tội lỗi tội lỗi!”

Diệp Thiếu Dương chạy nhanh đến đế đèn, ngẩng đầu nhìn lên, thấy giao nhân vẫn còn đang bị treo ở đó, kiểm tra một lúc, trên cổ tay của giao nhân có mang theo hai vòng xích, cùng với xích sắt nối với nhau, trong lúc này cũng không cách nào có thể tháo xuống.

Vì thế đành phải chọn phương pháp dùng Thất tinh long tuyền kiếm chém đứt xích sắt, cùng vòng xích trên cổ tay giao nhân.

Sau khi cứu xuống, Diệp Thiếu Dương nhìn cơ thể giao nhân nặng khoảng sáu bảy mươi cân, làm sao mang hắn đi về đây.

Mình cùng Tứ bảo đều đang bị thương, còn chưa có khôi phục như cũ, muốn cõng nó liền không đi được mấy bước, Qua qua là tiểu quỷ, tu vi cũng cao thâm nhưng cũng không có nâng nổi, vì thế đem ánh mắt nhìn Mã Thừa cùng Trương Tiểu Nhụy “Các ngươi ai tới mang nó trở về?”

Mã Thừa sửng sốt nhìn giao nhân “Ta không được đâu, ta nhìn là thấy sợ”

Trương Tiểu Nhụy nghiêng đầu nói “Hắn là nam hay là nữ, nếu là nam ta không làm đâu”

Nghe câu này, mọi người đều dùng ánh mắt tà ác nhìn phía nửa người dưới của giao nhân, kết quả …..

chỉ thấy có cái đuôi cá, trống hay mái cũng không biết.

“ngươi liền coi nó là nữ đi ”

Diệp Thiếu Dương hướng dẫn nói “Chỉ đi một đoạn thôi, ra đến giếng mỏ là được”

Trương Tiểu Nhụy đành ngậm miệng, đem giao nhân nâng lên người, giao nhân cũng không có nặng lăm, hơn nữa Trương Tiểu Nhụy cũng là người luyện võ, thân thể khỏe mạnh, cõng nó đi cũng không có mất bao nhiêu sức.

Vì thế đoàn người đi ra phía ngoài, ra khỏi cổng vòm, Tứ bào dùng đèn pin chiếu qua huyết hồn tường cùng thi thủy hà, nói với Diệp Thiếu Dương “Những cái này là tai họa, nơi này lại không có ánh sáng mặt trời, trước kia có trận pháp hấp thu hết oán khí mới không có việc gì, hiện tại trận pháp đã bị phá, để như vậy không được, không sớm thì muộn cũng thành Âm sào.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, nói “Tí nữa trở về báo cho Quách sư huynh đến sử lý chuyện này, nhất định là không để lại thứ gì, đi thôi.

Lúc chuẩn bị đi ra ngoài, Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn thoáng qua huyết hồn tường, còn có những trận pháp thiết kế tinh xảo bên trong, còn trong tầng hầm của bệnh viên tâm thần, trong lòng lại lần nữa cảm thán đối với Hồ Uy, người này lẽ ra nên là một đạo môn kỳ tài, kết quả lại bị kết cục người xé tan hồn phách….

Diệp Thiếu Dương cũng không có một chút hối hận nào về an bài của mình, đây là quả báo mà Hồ Uy đáng nhận được.

Đang đi theo dọc đường ra khỏi giếng mỏ, Diệp Thiếu Dương vẫn luôn suy nghĩ, nếu Hồ Uy không bị Trận Nhị Tam thu dưỡng, từ nhỏ không có tiếp xúc với những pháp thuật tà ác của Mao sơn bắc phái, hôm nay hắn có thể hay không có bộ dáng khác? Có hay không sẽ là một người tốt? Cuối cùng vẫn là lắc lắc đầu, cái loại giả thuyết này chung quy cũng là không có ý nghĩa gì, cũng không cần thiết vì Hồ Uy mà giải vây, trên đời này có rất nhiều người ở trong nước bùn mà không có nhiễm bùn, cũng có rất nhiều người sinh ra đã là danh môn, cuối cùng ngược lại đi lên con đường tà đạo, thành phản đồ.

Cho nên chính mình phải luôn kiên trì theo câu nói kia là không có sai, vạn vật nơi tâm, vạn pháp ở tâm.

Đi ra khỏi giếng mỏ, trong nháy mắt cảm nhận được ánh sáng mặt trời, mọi người liền thở dài một cái, cuối cùng cũng có loại cảm giác hai chân đạp trên mặt đất.

Diệp Thiếu Dương bước nhanh lên bậc thang, nhìn lên mặt đất, lập tức kinh ngạc.

Ở hai bên bậc thang, đang đứng hai hàng người, một bên mặc âu phục màu đen, một bên mặc đồ cảnh sát, hai bên đều không có nói cười, âm thầm giằng co, rất có cảm giác là đang xem điện ảnh HongKong lúc cảnh sát đến bắt xã hội đen.

“Tiểu Diệp Tử!”

Tạ Vũ Tình lách ra khỏi hàng cảnh sát, chạy đến đây, nhìn thấy trên cằm Diệp Thiếu Dương có vết máu cả kinh nói “Ngươi bị thương! có sao không?”

“Ta có thể tự mình đi đến nơi này, đương nhiên là không có việc gì.”

Diệp Thiếu Dương xua xua tay, trong lòng vẫn vui mừng vì nàng còn có quan tâm đến mình, Tạ Vũ Tình xem hắn còn có thể đi được, toàn thân lại không có vết thương nào, lúc này mới yên tâm, hỏi “Chiến thắng?”

Bình luận