Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 374: Thực lực của Tứ bảo 


Tứ bảo chỉ chỉ vào ​một ​cái quan tài “Hay là cho hắn nằm vào đây.”

Diệp Thiếu Dương trừng mắt nhìn “Đem người sống bỏ vào quan tài, cái suy nghĩ của ngươi!”

“Chỉ nằm một chốc, có quan hệ gì, cũng không gì kiêng kị”

Hồn phách lão Quách mới nhập thể, yêu cầu bảo trì kinh mạch yên tĩnh để cho hồn với thân tương dung, thật sự cũng không có biện pháp nào hay hơn, đành phải bỏ hắn vào trong quan tài, sau đó hai người ngồi lên quan tài, rồi nói chuyện chính sự.

Thứ nhất là đem Qua qua triệu ra, tra hỏi hắn về lai lịch của hai tên sát tinh.

“Mặt đen là Âm khôi tướng quân, tên béo kia là quỷ quân sư, lúc trước là quỷ sai âm ty bị Thái Âm sơn mượn sức, cho nên dùng câu hồn tác cùng sinh sát lệnh.”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm rồi hỏi “Bọn họ ở Thái Âm sơn có địa vị gì?”

Qua qua lắc đầu “Không biết, ta ở Thái Âm sơn chỉ là ​một ​tên tạp dịch, tiếp xúc không đến các đại nhân vật, dù sao Âm khôi tướng quân so với những tên cấp thấp thì lợi hại hơn nhiều, quỷ quân sư còn thua chút ít, nhưng cùng thực lực với quỷ thủ ở nhân gian.”

Diệp Thiếu Dương nhìn nó “Hiện tại nói ngươi, ngươi chỉ là ​một tên tạp dịch bỏ trốn, Thái Âm sơn vì cái gì mà làm ra sự tình lớn như vậy? Không cần nói không biết, ta có thể giúp ngươi, nhưng ta không thích bị lừa dối.”

Qua qua trên mặt lộ ra biểu tình do dự, mếu máo nói “Thứ nhất, ta là một người tốt, à không đúng là quỷ tốt, ngươi hãy tin ta, thứ hai, ở trên người ta có ​một ​bí mật, nhưng hiện tại không thể nói ra, cũng không phải có ý định lừa gạt, thời cơ chín mùi, ta sẽ nói ra.

Hiện tại không phải là thời điểm thích hợp, lão đại ngươi hãy tin ta đi, ta là thật tình đem ngươi làm lão đại, tuyệt không phải vì tị nạn, bằng không ta có thể đi nhờ Bạch y nhân, ít nhất nó cũng có thể cam đoan bảo đảm an toàn cho ta.”

Nghe nó nói thế, Tú bảo gật gật đầu nói “Cũng là lời nói thật”

nhìn Diệp Thiếu Dương “Tiểu quỷ này trên người không có lệ khí, xác thực không phải là ác quỷ, hẳn là nó có cái khổ tâm.”

Diệp Thiếu Dương bình tĩnh nhìn Tứ bảo nói “Ngươi lúc nãy nói gì ‘Chủ nhân’ là định mê hoặc bọn họ không tiếp tục ra tay đối phó với chung ta?”

Tứ bảo giảo hoạt cười “Đây chỉ là ý thứ nhất, thứ hai ta lúc ấy chợt lóe ra ý tưởng dụ dỗ bọn nó cùng với bạch y nhân đánh nhau, chúng ta ở phía sau ngư ông đắc lợi”

Diệp Thiếu Dương cũng nghĩ đến ý tưởng này, chậm rãi gật đầu.

“Ý tưởng không tệ, tuy rằng không biết vì cái gì mà tên mặt đen bỏ đi, nhưng lúc nãy hắn ra tay, hiển nhiên thực lực rất mạnh, có lẽ cùng đánh được với Bạch y nhân, nếu không lại cũng có thể làm pháo hôi, bất quá….

Để thực thi kế hoạch này cũng có chút khó khăn, bọn họ không thể nào vừa thấy mặt là đánh, chỉ cần nói vài ba câu là biết rõ ràng, lúc đó chúng nó liên hợp lại đổi phó với chúng ta, thì hậu quả không thể nghĩ đến?”

Tứ bảo trợn mắt há mồm, lẩm bẩm “Đúng vậy, ta đúng là không nghĩ đến khả năng này, nhất thời ….

bằng không đem tiểu quỷ giao ra, rồi nhận lỗi?”

Qua qua từ trong ba lô của Diệp Thiếu Dương nhảy ra, nhìn hắn nhăn mũi mắng “ngươi là cái tên lừa trọc, cũng đủ nhẫn tâm!”

Diệp Thiếu Dương cũng không có tâm tư đi giỡn, bắt đầu suy nghĩ, xây dựng kế hoạch, trầm ngâm ​một ​lúc rồi nói “Ta thật ra có ​một ​ý thương thiên hại lí … phi phi, là kế hoạch giấu trời qua biển, ngươi trở về sau này…..”

Hạ giọng, đem ý nghĩ của mình nói ra, Tứ bảo vỗ tay khen ngợi không dứt, dựng ngón tay cái.

“Á chà, Diệp Thiếu Dương thật không có nhìn ra ngươi là người ngoan độc như vậy! may mắn hai ta cùng bên, nếu không bị ngươi hại chết cũng không biết!”

Diệp Thiếu Dương nhìn hắn nhướng nhướng chân mày “Ngươi cũng không có gạt ta, lúc nãy đanh nhau cũng có bản lĩnh, ngươi ở phật có cấp bậc gì?”

Tứ bảo đắc ý cười cười “Thiền sư.”

Vốn tưởng Diệp Thiếu Dương sẽ chấn động, kết quả Diệp Thiếu Dương chỉ gãi gãi đầu “Đó là gì?”

“Ngươi không biết linh thân cấp bậc của phật gia?”

Tứ bảo đang đắc ý liền sụp đổ.

Diệp Thiếu Dương buông tay “Không biết, ta có biết mấy cái hòa thượng đâu, như thế nào mà biết.”

Tứ bảo á khẩu, đành phải giải thích “Các ngươi đạo gia thì xướng bài vị, phật gia chúng ta thì kêu linh căn, tổng cộng có năm cái cấp bậc: sa di, sư, thượng nhân, thiền sư, tông sư, ta là thiền sư.”

“Thật ghê gớm?”

“Này …..”

Tứ bảo đã mất ý nghĩ khoe khoang “Không có gì, ngươi không hiểu thì thôi”

Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ “Hồ Uy pháp lực của hắn như thế nào?”

Tứ bảo nói “Không thấy hắn cùng người có pháp lực ngang nhau đánh qua, phỏng chừng cũng không phải đối thủ của ngươi.

Hơn nữa dù sao hắn cũng là người, ngươi cũng không cần lo lắng về hắn quá.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu “Cái sự tình cấp bách nhất, tin nhắn lúc trước ngươi nhắn cho ta, nói nứt đầu ở bệnh viện tâm thần Thanh sơn, Ở đó có chuyện gì xảy ra?”

Tứ bảo nói “Ta chỉ biết, nứt đầu linh thân đang ở đó, Hồ Uy mỗi tháng đều qua đó, thăm một người, nhưng thân phận của ta không tiện điều tra, cho nên mới bảo ngươi đi, Nứt đầu là tên giúp đỡ mạnh nhất của Hồ Uy, còn nó thì thực phiền toái, ngươi nên trước hết tiêu diệt nó.”

“Đã biết, sáng mai ta sẽ đi.”

Trong khi nói chuyện, thì trong quan tài truyền đến tiếng kêu yếu ớt “Ai u …...”

Tứ bảo nhìn Diệp Thiếu Dương “Nhanh như vậy tỉnh rồi?”

“Ngươi cho rằng Mao sơn mười tám thần châm chỉ là để chơi.”

Diệp Thiếu Dương đứng lên nhìn vào trong quan tài, Lão Quách mở to mắt ra nhìn xung quanh, hồn phách của hắn bị trọng thương, do Diệp Thiếu Dương dùng thần châm đã hồi phục, thân thể của hắn cũng có chút bị thương ngoài da.

Cho nên, tỉnh lại thì cũng giống như bình thường, âm thanh ai u cũng chỉ xuất phát từ hồi ức hồn phách chịu khổ hình.

“A? ta sao lại nằm trong quan tài?”

Lão Quách thở dài ​một ​hơi, âm thanh bi thương nói ‘Ta quả nhiên đã chết, có nói là túy ngọa sa trường quân mạc cười, xưa nay chinh chiên mấy người trở về, thôi thôi….“ Diệp Thiếu Dương dùng tay gõ gõ vào thành quan tài “Đứng lên đi, để dành những lời này khi nào chết thật rồi cảm khái.”

Lão Quách ngẩng đầu nhìn thấy Diệp Thiếu Dương, sửng sốt 1 lúc, nghĩ tới điều gì, đứng dậy nói “Nói như vậy là ta còn chưa có chết! Nhưng như thế nào ta lại nằm trong quan tài?”

“À….

ở nơi này không có cái gường nào, ngươi lại cần nằm thẳng, nên chỉ có thể tạm nằm trong đó ”

“Như thế nào mà nằm tạm! phi phi, thật là không may mắn.”

lão Quách tự mình bò ra khỏi quan tài, đi lên mặt đất rồi dựa vào tường ngồi, nhìn khắp nói ​một ​phen, nhìn thấy Diệp Thiếu Dương cùng Tứ bảo, giật mình nói “Hai cái sát tinh kia, đã bị ngươi giết?”

Diệp Thiếu Dương nói “Bị đánh chạy rồi, bọn chúng cũng không có tìm ngươi nữa đâu”

Lão Quách nhẹ nhõm thở ra ​một ​hơi, gật gật đầu “Ta còn tưởng ngươi không phải là đối thủ của bọn nó”

Diệp Thiếu Dương nhìn hắn ủ rũ, nghĩ đến thời điểm hắn nói chính mình chạy trốn khỏi chuyện này, trong lòng tràn ngập cảm kích cùng áy náy, duỗi tay đặt lên vai hắn.

Bình luận