Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 371: Lão Quách hy sinh 


Lão Quách quay đầu lại, lạnh lùng nhìn quỷ sai béo nói “Ngươi không phải là quỷ sai, quỷ sai tuyệt đối không giết tiểu quỷ! các ngươi là ….

tới từ Thái Âm Sơn!”

“Thái Âm Sơn”

ba chữ vừa nói ra, lập tức trong mắt của béo quỷ sai cùng tướng quân mặt đen, hiện lên ​một ​đạo lãnh quang.

Béo quỷ sai lạnh lùng cười “Ngay cả lai lịch của chúng ta ngươi đều biết, ngươi nói ngươi không biết tiểu quỷ kia, ngươi tưởng ta sẽ tin sao?”

Trong tay câu hồn tác lại vung xuống, lần này không phải đánh mà vòng lên cổ lão Quách, dùng sức kéo, một gương mặt quỷ dữ tợn đi lên nói “Nói hay không?”

“Nói, nói …..”

Béo quỷ sai há to miệng lộ ra vẻ mỉm cười thắng lợi, nhìn lão Quách.

Lão Quách trợn to mắt nhìn hắn, suy yếu nói “Ngươi lớn lên ….

rất giống con rùa đen, cái đầu con rùa của ngươi, mẹ ngươi sinh ra còn chưa bóp chết ngươi à.”

“A----!”

Béo quỷ sai tức giận cực điểm, hét lớn ​một ​tiếng, đem câu hồn tác hết sức kéo chặt, siết chặt da của lão Quách “Nói hay không, không nói liền đánh cho ngươi hồn phi phách tan!”

Lần này, chính mình muốn xong đời rồi.

Trong lúc này, lão Quách lại nghĩ tới con cọp mẹ kia (vợ của lão Quách), còn có nữ nhi còn đang đi học, trong lòng thật bi thương, hắn thật không bỏ được hai mẹ con nàng mà rời đi, nhưng nếu mình không nói ra, các nàng có thể sống sót, một khi nói ra, tiểu sư đệ có khả năng cũng xong luôn, nghĩ vậy, trong lòng dâng lên một ​cảm giác quyết tử, nhàn nhạt nhìn béo quỷ sai “Con rùa đen, giết ta đi.”

“Được để ta thành toàn cho ngươi!”

Béo quỷ sai lại tăng mạnh lực lên câu hồn tác, Lão Quách tức thì trợn khóe mắt, cơ hồ tuyệt khí.

Tên tướng quân mặt đen vẫn chưa nói gì đi đến chặn lại “Trước đừng giết hắn, soát hồn, khổ hình hành hạ, không sợ hắn không nói!”

Béo quỷ sai gật gật đầu “Đùng vậy, ta thế nào không nghĩ tới.”

Nâng bàn tay lên, chụp về phía đầu lão Quách.

“Thiên địa vô cực, hồn hành không cố kỵ!”

Lão quách bỗng nhiên vươn tay, tháo xuống ​một ​viên ngọc châu đeo trước người, cắn chót lưỡi, phun lên ​một ​búng máu, ​một ​sợ thần niệm tiến vào ngọc châu, tắm máu xong liền hướng cửa sổ bay đi.

Chiêu này gọi là “Mao sơn phi hồn thuật ”

là chiêu dùng để bảo mệnh của ngoại môn đệ tử, thời khắc dùng máu chót lưỡi kích hoạt ngự hồn châu, có thể đem ​một ​tia hồn phách bỏ vào, bay được 10 dặm, đi tìm viện binh, cho dù không có viện binh cũng bảo vệ được ​một ​tia hồn phách, nói cho người khác biết chính mình chết trong tay người nào.

Nói thì chậm, nhưng sự việc xảy ra rất nhanh, ngư hồn châu vừa bay lên, béo quỷ sai lập tức đứng dậy muốn đuổi theo, liền bị tướng quân mặt đen ngăn cản, “Để một sợ hồn phách của hắn đi tìm viện binh, nói không chừng tiểu quỷ kia ở trên người nọ, ngươi tiếp tục soát hồn, hầu hạ hắn khổ hình đi!”

Béo quỷ sai cười dữ tợn, đem ​một ​con màu đen lớn bằng nắm tay, để lên trên đầu lão Quách…..

Lúc này, Diệp Thiếu Dương cùng tứ bảo đang thương lượng kế hoạch hành động, Qua qua đột nhiên kéo ống tay áo của Diệp Thiếu Dương, cả kinh kêu lên “lão Quách tới!”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt “Lão Quách? làm sao?”

“Là hồn phách lão Quách, đang tới gần đây, theo ta mau!”

Qua qua kích động nói.

Diệp Thiếu Dương trong lòng lập tức lạnh léo, hồn phách của lão Quách tới? chẳng lẽ ….

hắn đã chết? Lập tức cũng không dám nghĩ nhiều, cầm ba lô, đi theo phía sau Qua qua, từ ban công trực tiếp nhảy xuống đi ra ngoài, Tứ bảo đi theo phía sau hắn.

Mới vừa xuống lầu, Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên đứng lại, quay đầu nói với Tứ Bảo “Có thể hay không lại là âm mưu của Hồ Uy?”

Tứ bảo lắc đầu “Sẽ không, Hồ Uy hôm nay ở giếng mỏ để làm trận pháp, bạch y nhân cùng nứt đầu đều bị thương, không có khả năng ra tay.”

Vì thế hai người ​một ​quỷ, chạy trong mưa như bay đến bên đường gần cửa tiểu khu, thì ​một ​đoàn lục quang từ bên đối diện bay tới, Diệp Thiếu Dương bắt lấy, tập trung nhìn, đó là ​một ​viên ngự hồn châu.

Sửng sốt vài giây, tay phải nâng lên, hai ngón tay nắm hạt châu, niệm chú ngữ, hướng ra ngoài xá ​một ​cái đem ​một ​bóng người kéo ra, đúng là ​một ​sợi hồn phách của lão Quách, rơi xuống đất.

xụi lơ đi, nằm trên mặt đất mà lăn lộn kêu la thảm thiết.

“Sư huynh ngươi làm sao vậy!”

Diệp Thiếu Dương cả kinh thất sắc, đem hắn nâng lên.

Lão Quách hé miệng phun ra một ngụm quỷ huyết, cơ bắp trên mặt run rẩy, tựa như đang thừa nhận thống khổ thật đáng sợ.

“Sư huynh!”

Qua vài giây, Lão Quách hít ​một ​hơi, biểu tình hoà hoãn xuống một chút, bắt lấy cánh tay Diệp Thiếu Dương, nói nhanh ​một ​hơi “Bọn họ đang tiến hành soát hồn đối với bản tôn của ta, khổ hình m vòng thứ ba vừa kết thúc, sống không bằng chết ….

ta biết chính mình không thể kiên trì được nữa, đến lúc đó lại nói ra ngươi, cho nên trước tiên tìm ngươi nói ​một ​tiếng…..”

Diệp Thiếu Dương trong lòng hoảng sợ đến cực điểm, lạnh lùng nói “Người nào dám soát hồn!”

“Thái Âm sơn, rất lợi hại, Tiểu sư đệ ngươi không phải là đối thủ, không cần đi cứu ta, ta dù sao cũng không sống nổi rồi, tiểu sư đệ chiếu cố thê nhi của ta…..”

“Toàn nói cái gì đâu! Ta đi cứu ngươi!”

Diệp Thiếu Dương rống lớn lên.

Lão Quách lắc đầu, còn định nói, cả người run rẩy, phát ra tiếng hét thảm, cắn răng nói “Bọn họ lại bắt đầu, cũng không ở trong tiệm ta, người tìm không thấy đâu, đừng có đi...”

Nói xong chết ngất đi.

Diệp Thiếu Dương trong lòng khiếp sợ, đây không phải là ngất mà là hồn yểm, chỉ có bị soát hồn, tam hồn của bản tôn lung lay sắp đổ, mới có thể xuất hiện hồn yểm.

“Còn thất thần cái gì nữa, đi cứu hắn!”

Tứ bảo lớn tiếng trách.

Diệp Thiếu Dương phục hồi lại tinh thần, “Hắn không ở trong tiệm, đi đâu tìm hắn giờ?”

Tứ bảo nói “Hắn nói không ở trong tiệm, khẳng định là ở trong tiệm, hắn lo lắng ngươi đấu không lại bọn chúng, không cho ngươi đi, điểm này mà còn hỏi sao?”

Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên tỉnh ngộ, chính mình tâm loạn như ma, đơn giản như vậy mà không nghĩ tới, vội vàng lấy ra 1 lá phù, đem sợi hồn phách của lão Quách thu hồi, chạy như bay về phía cửa tiệm của lão Quách.

Tứ bảo chạy đến chỗ ô tô ngừng ở ven đường không xa, đón Diệp Thiếu Dương lên xe, Qua qua cũng nhảy lên, chui vào trong ba lô của hắn.

“Lão Quách biết thực lực của ngươi, đối phương nhất định rất khó đối phó,bằng không sẽ không bảo ngươi đi.”

Tứ bảo một bên lái xe, một bên phân tích, nhìn Diệp Thiếu Dương ​một ​cái “Ngươi xác định muốn đi?”

“Vô nghĩa!”

Diệp Thiếu Dương lạnh lùng nói “Cùng lắm thì chết, ngươi sợ thì ngươi đi nhanh đi, ta cũng không trách ngươi.”

Giờ khắc này trong đầu hắn chỉ có ​một ​ý niệm cứu lão Quách ra, mặc kệ đối phương là ai, lợi hại ra sao, căn bản không có nghĩ đến.

Tứ bảo nhìn hắn cười cười “Tính ta không có nhìn lầm ngươi, Diệp Thiếu Dương, ta theo ngươi đi!”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi bình tĩnh lại một chút, lắc ba lô một cái nói “Sự tình là do ngươi khiến cho sư huynh ta bị đối phó, đó là người nào!”

“Khẳng đinh là Thái Âm Sơn tới bắt ta, lúc trước ta đã nói qua với ngươi, nhưng ta cũng thật sự không biết là ai đến.”

Qua qua thở dài “Không nghĩ tới họ đến nhanh như vậy.”

Bình luận