Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 369: Lực lượng khế ước 


Cao cao tại thượng … Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một lúc, hỏi”

Thế nó có nói qua, nó có tính toán gì không?”

“Không biết, nhưng ta nghe Hồ Uy nói qua, nó có ​một ​cái kế hoạch phi thường to lớn, khẳng định cũng không phải thứ tốt lành gì.”

“À….

Hồ Uy liền như vậy cam tâm tình nguyện làm cu li cho nó? có được chỗ tốt nào?”

Tứ bảo nói “Bạch y nhân hứa hẹn với Hồ Uy, sự thành thì cho hắn một ​bộ phận hỗn độn chi lực, làm cho hắn cũng không sinh bất diệt, sau khi chết cũng không cần tránh né âm ty cùng pháp sư đuổi bắt, đây mới là cái hắn muốn nhất.”

“Không sinh bất diệt ….”

Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm tự nói “Trên đời này căn bản là không có không sinh bất diệt, ngay cả Thái Âm sơn vị kia….”

Bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi “Nó có thể hay không đến từ Thái Âm sơn?”

Tứ bảo còn chưa có mở miệng, Qua qua từ trong ba lô vươn đầu ra, nói “Không phải, lúc ta ở Thái âm sơn, trước nay điều chưa thấy qua nó, cũng không có nghe nói qua.”

Tứ bảo nhìn Qua qua, hoảng sợ nói “Tiểu gia hỏa này là ai?”

“Từ Thái âm sơn tới, cùng với chuyện này không có quan hệ, sau này rồi nói cho ngươi.”

Diệp Thiếu Dương bảo “ngươi nói tiếp đi”

Tứ bảo buông tay “Ta đã nói xong, đúng rồi, cha con Trang Vũ Ninh cùng với Hồ Uy chi tiết, chắc ngươi đi qua nhà cũ của Hồ Uy cũng đã biết, cũng là ân oán cá nhân thôi, cùng với bạch y nhân kia không có quan hệ, vốn dĩ Bạch y nhân không có để ý đến sự tình này, Nhưng từ khi có ngươi tham dự vào, nó cũng không có phản đối Hồ Uy đối phó ngươi, ngươi biết vì cái gì không?”

Diệp Thiếu Dương lại thầm mắng ​một ​tiếng cố lộng huyền hư, lắc lắc đầu.

“Năm đó người đả thương nó là sư huynh của ngươi -----

- Đạo Phong!”

Cái gì! Diệp Thiếu Dương từ trên gường đứng lên “Đạo Phong? chuyện là như thế nào?”

“Cụ thể ta không biết, ta chỉ nghe Hồ Uy nói, Đạo phong hiện tại đã mất tích, ngươi là truyền nhân duy nhất của Mao sơn tông, cho nên Bạch y nhân khẳng định tính bắt ngươi khai đao, giết ​một thiên sư Mao sơn như ngươi, cũng coi như báo được chút thù.”

Diệp Thiếu Dương á khẩu, trong lòng liền mắt Đạo phong ​một ​câu, để lại hố cho mình, nhưng nghe tứ bảo nói, hắn cũng hơi yên lòng, trầm ngâm nói “Có thể bị Đạo phong đánh bại, thuyết minh Bạch y nhân cũng không có lợi hại đến cực điểm…..”

Tứ bảo hừ ​một ​tiếng “Đối với sư huynh ngươi ta cũng biết được một ​chút, ngươi có biết, hắn tuy rằng là chỉ có bài vị thiên sư, nhưng pháp lực đã vượt xa thiên sư?”

Qua qua cũng hừ ​một ​tiếng nói “Đạo phong thì tính là cái gì, ngươi có biết, Diệp lão đại của ta pháp lực cũng đã vượt qua xa thiên sư?”

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc một chút, tiểu tử này, cư nhiên có thể nhìn thấu pháp lực của mình? Trừng mắt liếc nó một cái, nói “Đừng nói bậy, hiện tại, ta cũng không phải là đối thủ của sư huynh.

Bất quá Bạch y nhân nếu thua Đạo phong, khẳng định hắn không quá lợi hại, ít nhất cũng cho ta có tiêu chuẩn để tham khảo.”

Tứ bảo lắc đầu “Năm đó, Đạo phong là ở dưới ​một ​con tà linh ngàn năm trợ giúp mới có thể đánh bại Bạch y nhân.”

“Ngàn năm tà linh?”

Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên nghĩ đến ​một cái tên “ngươi nói là Tần Phong?”

“Tần phong là ai? không quen, chuyện này ta cũng không rõ lắm, ta đều nghe được từ Hồ Uy, dù sao cũng là sự thật.

Lúc sau, ta liền suy nghĩ biện pháp ngăn cản kế hoạch của Hồ Uy, nhưng tìm không thấy người thích hợp giúp đỡ, cho đến khi tìm được ngươi….”

Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, cười cười “Nói vĩ đại như vậy, ngươi hay không là nghĩ đến cái gì Hỗn độn chi lực?”

Tứ bảo nhún nhún vai, “Ta nói ta là ​một ​pháp sư có tinh thần trọng nghĩa, ngươi có tin không?”

“Ta tin, nhưng là ta muốn biết, Hồ Uy là một người giảo hoạt, sao có thể xem ngươi làm tâm phúc, cái gì cũng đều nói cho ngươi? hay hắn nói gì, ngươi cũng tin?”

“Ta tin.”

Tứ bảo đem tay áo bên cánh tay phải vén lên, đưa đến trước mặt Diệp Thiếu Dương nói “Nhéo vào mệnh môn, ngươi sẽ biết.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nhìn hắn, sau đó làm theo, đem ngón tay ấn lên mệnh môn của hắn, dùng cương khí cảm giác, tức khắc trong lòng chấn động “Ngươi thiếu phục thỉ chi phách!”

Tứ bảo gật gật đầu “Ta đem ​một ​sợi hồn phách giao cho Hồ Uy, tỏ vẻ trung thành, pháp sư thiếu phục thỉ chi phách, cũng không ảnh hưởng gì, nhưng nếu Hồ Uy bóp nát nó, ta lập tức chết thảm, hồn pháp muốn đi âm ty cũng không được, chuyện này chắc hẳn ngươi cũng rõ ràng, vì thề Hồ Uy mới tuyệt đối tín nhiệm ta.”

Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng gật đầu, khống chế hồn phách, chẳng khác nào khống chế sinh tử, thậm chí so với sinh tử còn muốn quan trọng hơn, liên quan đến hồn quách quy tụ, cho nên hắn tin lời của Tứ bảo nói.

“Chính là vì như vậy, ta lại càng thêm không hiểu, ngươi đã bị Hồ Uy khống hồn, trái lại giúp ta, vạn nhất Hồ Uy biết được, người chết đầu tiên là ngươi.”

“Ta biết, vì thế mới cẩn thận.”

Tứ bảo nhún vai, “Chỉ cần ngươi trước khi bị bại lộ giết chết hắn, từ trong cơ thể hắn lục soát ra hồ phách của ta, dùng Mao sơn thu hồn thuật đem hồn phách trả lại cho ta là được, cho nên, hết thảy hy vọng của ta nằm trên người của ngươi, ta tuy rằng muốn làm đại sự, nhưng cũng không muốn chết đâu, ta còn chưa có tìm lão bà mà.”

“Ngươi nói,đều có đạo lý, chỉ là ta vẫn còn có ​một ​cái hoài nghi”

Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, cười nói “Ngươi bị Hồ Uy khống hồn là thật, nói hết thảy cũng là sự thật, nhưng ta như thế nào biết là ngươi không phải cùng Hồ Uy dùng kế ‘Vô gian đạo’ để lừa ta, đào hố cho ta nhảy vào?”

Tứ bảo cau chân mày lại, nhìn hắn, lắc nhẹ đầu “Cái này, ta cũng không có biện pháp chứng minh.”

Diệp Thiếu Dương thở dài, “Được rồi, ta tin tưởng ngươi ​một ​lần vì trực giác của mình”

Tứ bảo vội hỏi “Trực giác cái gì?”

“Ngươi không phải là người xấu, là ngươi thiệt tình tới giúp ta.”

Tứ bảo nhìn hắn, cười ngây ngô.

Trong khi hai người đang nói chuyện, thì lão Quách đang ở tiệm của mình, bởi vì cùng lão bà cãi nhau, đêm nay không dám trở về nhà, ở trong tiệm qua đêm, dùng ipad coi điện ảnh, ăn lẩu, uống rượu thoải mái.

Đang ăn được ​một ​nửa, thì ngoài cửa sổ đột nhiên có gió thổi, chỉ trong chốc lát, mưa to lên.

Đột nhiên ở cái dưới cánh cửa cuốn có hai đạo bóng người từ dưới chui lên tiến vào, Lão Quách sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lại, là một già một trẻ hai nam nhân, thân hình hư ảo, nắm tay nhau đứng câu nệ ở đó.

Lão Quách liếc mắt bọn họ ​một ​cái, tiếp tục ăn “dã quỷ nơi nào tới, lá gan cũng không nhỏ, dám đến nơi này của ta?”

Thiếu niên không ngừng chắp tay nói “Đại pháp sư xin thương xót, chúng ta tới tránh mưa.”

“Đánh rắm à! các ngươi là quỷ, sợ mưa cái gì!”

Lão già gật đầu nói “Đại pháp sư, hắn nói chưa có rõ ràng, bọn ta hồi hồn đi thăm người thân, vừa vặn đi đến đây, gặp được âm binh mở đường, không dám mạo phạm thiên uy, cảm nhận nơi này của ngài có hơi thở pháp thuật, nên tiến đến đây trốn ​một ​hồi, đợt lát nữa liền đi…..”

Lão Quách chấn động “Âm binh mở đường? là có chuyện gì?”

“Chúng ta chỉ là tiểu quỷ, nào biết được những chuyện này.”

Âm binh mở đường, giống như tróc nã tội phạm quan trọng của âm ty, chẳng lẽ có quỷ tà thần linh tinh mạnh mẽ chạy đến nhân gian?

Bình luận