Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 356: Thu quỷ phó (2) 


Qua qua nói: “Cái này là Trương tiên sinh nói cho ta.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng vừa động “Quỷ ký Trương tiên sinh?”

Qua qua gật gật đầu “Hắn không biết ngươi hiện tại ở đâu, liền nói cho ta lão quách là sư huynh của ngươi, nên ta đi đến nơi chờ ngươi tới.

Tin tức này ta dùng 20 cái hương nến đổi đó.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nói “Ngươi lấy đâu ra hương nến?”

Qua qua cười hắc hắc nói “Chính là trộm ở nơi này.”

Diệp Thiếu Dương không biết nói gì, Trương tiên sinh này cũng thật là được, cư nhiên sai tiểu quỷ đi trộm cắp hương nến cho mình sử dụng, lần sau gặp hắn, nhất định cảnh cáo hắn ​một ​chút.

Lão Quách vừa nghe mình bị trộm hương nến, giận đến sôi máu “Tên này toàn là lời nói dối, không có lời nào là thật, ngươi không nên tin tưởng nó, bằng không nó cũng đào hố chôn ngươi, mau đem nó đuổi xuống âm ty đi!”

Qua qua lập tức tỏ ra đáng thương, nhìn Diệp Thiếu Dương “đừng đuổi ta đi, Diệp lão đại, ta có rất nhiều bản lĩnh, có thể giúp ngươi làm việc …..”

Diệp Thiếu Dương hừ ​một ​tiếng không để trong lòng, nhưng bổng nghĩ đến, nó nói cũng không sai, chính mình đang đối phó với đám người Hồ Uy, thiếu nhất là người giúp đỡ, nếu có nó bên người, cũng có thể giúp được chút ít, Huống hồ, hắn cũng muốn kiến thức qua truy tung giả của Thái âm sơn, rốt cuộc là quỷ gì.

“Được rồi, tính là ngươi may mắn, ta tạm thời mang theo ngươi, nhớ kỹ, ngươi nên thành thật ​một ​chút!”

Qua qua mặt mày hớn hở lên, khen tặng vuốt đuôi, Diệp Thiếu Dương lười nghe nó nói, để nó trở về trong búp bê sứ, đem cái búp bê sư bằng quả trứng gà bỏ vào trong ba lô.

Lão quách nhíu mày nhìn Diệp Thiếu Dương, “Chỉ vài ba câu, ngươi liền thu nó làm quỷ phó?”

Diệp Thiếu Dương nói “Ta cũng không nói thu nó làm quỷ phó, tạm thời để nó theo ta mà thôi.”

Lão quách gãi gãi ót “Còn 250 hương nến, thi ta tìm ai đòi đây?”

Diệp Thiếu Dương cười cười “Ta khẳng định là không trả rồi.”

Trong búp bê sứ, truyền ta tiếng của Qua qua ồm ồm “Quách sư bá, sau này ta kiếm tiền trả lại cho ngươi.”

Lão quách vội vang xua tay “Tiểu tổ tông, những cái hương nến đó ta không đòi nữa, ngươi về sau đừng có đến nơi này của ta là được.”

Diệp Thiếu Dương đem yêu cầu cần thêm pháp khí nói ra, viết ra một ​cái đơn, đưa cho lão quách đi chuẩn bị, Diệp Thiếu Dương đi vào trong viện dưới táng cây hồng, mà dựa vào ghế nằm xuống nghỉ ngơi, không bao lâu sau, nhận được điện thoại của Mã Thừa, nói cho hắn, Hồ Uy hẹn hắn ngày mai đến tiệm thuốc lấy hàng.

“Hơn nữa hắn còn nói, buổi sáng ngày mai, trên lầu hai có buổi gặp mặt nhỏ giữa các khách hàng, hỏi ta có tham gia hay không.”

Mã Thừa nói trong điện thoại.

Diệp Thiếu Dương trong lòng cả kinh, Hồ Uy có hang ổ gần nhất bị phá đi, hắn vẫn có tâm đi làm buổi gặp mặt này? Đây là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ hắn không có để bụng chuyện ngôi nhà cũ, vẫn là có âm mưu nào lớn hơn sao? “Uy, Tiểu Diệp, ngươi đang nghe chứ?”

Mã thừa chờ một lúc không thấy hắn đáp lại, liền hỏi.

Sau khi quen thân, hắn không kêu là “Diệp thiên sư”

hay “Diệp tiên sinh”

, mà cũng tùy tiên kêu “Tiểu Diệp tử”

, sau lại cảm thấy không được ổn, liền bỏ chữ “tiểu”

chỉ còn kêu hắn “Diệp tử”

“Uh, Buổi sáng ngày mai, ta sẽ đi với ngươi, đến lúc đó gọi điện liên hệ”

Mã Thừa đáp ứng ​một ​tiếng, rồi tắt cuộc gọi Diệp Thiếu Dương nằm trên ghế, hồi tưởng lại những việc đã xảy ra, tìm kiếm những còn đáng ngờ, tự hỏi cùng phân tích, tuy rằng còn nhiều chỗ khúc mắc, nhưng sự tình cũng trở nên rõ ràng hơn, hiện tại cần giải quyết vấn đề quan trọng nhất: Đối thủ quá nhiều, mà lực lượng bên mình là không có.

Trải qua đấu tranh tư tưởng ​một ​lúc, Diệp Thiếu Dương mới gọi điện cho Nhuế Lãnh Ngọc, sau ba tiếng chuông, thì điện thoại được nối, bên kia vang lên âm thanh quen thuộc: “Làm sao vậy?”

Diệp Thiếu Dương hít sâu ​một ​hơi, nói chủ đề chính “Là chuyện lúc trước ta nói với ngươi đó, có một người rất mạnh, ta không chắc được, ngươi có thể hay không….

đến giúp ta ​một ​chuyến?”

Bên kia, Nhuế Lãnh Ngọc cười khẽ “Còn có chuyện gì mà Diệp đại thiên sư không làm được đây?”

“Chuyện này … thật là không được, không phải là ta tìm cớ, mạng người quan trọng, ta hy vọng ngươi có thể đến giúp ta.”

“Thật xin lỗi, hiện ta đang ở Tây Xuyên, cũng đang làm ​một chuyện, thật sự không đi được.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra “Ngươi đến Tây Xuyên lúc nào?”

“Cũng mới thôi, hiện không thể nói chuyện được, ta đang vội, chờ bên này xong rồi,ta sẽ đến tìm ngươi.”

Tuy rằng nàng không thể tới, nhưng Diệp Thiếu Dương cũng biết được nguyên nhân mấy ngày nay không thấy tin nhắn của nàng, trong lòng cũng bình tĩnh lại “Đã biết, ngươi … cũng chú ý an toàn.”

“Yên tâm, ta có bằng hữu đi cùng mà, sẽ chiếu cố ta, đang vội, sau hãy nói.”

“Uy uy, bằng hữu nào, nam hay nữ?”

Diệp Thiếu Dương hỏi 1 hơi, nhưng bên kia đã tắt điện thoại.

Diệp Thiếu Dương cũng cất đi di động, trong lòng hiện lên 1 chút không vui.

“Ngươi thích cô nương kia.”

Từ sau lưng ở búp bên sứ vang lên âm thanh của Qua qua “Vừa rồi khi ngươi gọi điện thoại, ta cảm giác được tim ngươi đang đập nhanh.”

“Nói gì đó, có tin ta đánh ngươi xuống quỷ vực”

Qua qua lập tức im miệng.

Diệp Thiếu Dương nhìn không trung, bất đắc dĩ cười.

Qua không lâu sau, Chư Tĩnh Như gọi điện tới, dò hỏi tình huống của hắn, gần đây hai người bọn họ không có gặp mặt, cơ bản mỗi ngày nàng đều điện thoại, nhắn tin với hắn, làm trong lòng Diệp Thiếu Dương ấm áp, nghĩ đến lão Quách chuẩn bị pháp khí chắc cũng gần xong,vì thế bảo nàng lại đây ăn cơm chiều.

Tắt cuộc gọi, Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ rồi gọi cho Tiểu Mã cùng Tạ Vũ Tình, gọi bọn hắn cùng lại đây, Tạ Vũ Tình đang phải ở bệnh viện tâm thần Thanh sơn xem hồ sơ người bệnh, để tìm manh mối, không có thời gian lại đây, đành phải thôi.

Nửa giờ sau, Tiểu Mã cùng Chu Tĩnh Như lục tục đến, nhìn hai người bạn đến, tâm tình của Diệp Thiếu Dương tốt lên, chờ lão quách đi ra, rồi kêu ​một ​nồi lẩu dê, mấy người một bên ăn, một bên nghe Diệp Thiếu Dương kể lại diễn biến sự việc, Chu Tĩnh Như vì hắn mà khẩn trương không thôi.

Diệp Thiếu Dương không nghĩ để cho họ tham dự quá nhiều vào chuyện này, vì thế ăn xong, bảo Tiểu Mã và Chu Tĩnh Như về trước, Chu Tĩnh Như dặn dò hắn ​một ​phen, sắp sửa lái xe đi, Tiểu Mã đi cùng xe với nàng, trước khi lên nói với Diệp Thiếu Dương: “Đúng rồi tiểu Diệp tử, cái tên đồ đệ của ngươi tìm ngươi phát điên lên rồi kìa.”

“Đồ đệ nào?”

“Là cô gái võ si, Trương Tiểu Nhụy”

, Tiểu Mã nói.

“Nàng còn chưa biết ngươi đem số của nàng cho vào danh sách đen, nên ta lừa nàng nói ngươi đã bị mất di động, nàng nói đã cơ bản học xong Mao sơn thể thuật, muốn cùng ngươi luận bàn ​một chút, xem tiến bộ ra sao, ngươi gần đây không nên đến trường, miễn cho nàng tìm được.”

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ nhún vai, đúng là một người điên…..

Tiễn hai người họ đi, Diệp Thiếu Dương từ lão Quách lấy được pháp khí, chính mình bắt xe đi về nhà Trang Vũ Ninh.

Bình luận