Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 345: Tiểu quỷ khủng bố 


“Đi, mà đi đâu?”

Tạ Vũ Tình sửng sốt nói.

Đúng lúc này, một cổ gió lạnh, từ hai bên cửa sổ cùng cổng chính thổi tới, phi thường âm lãnh.

“Âm phong quá mạnh!”

Vô nguyệt đạo trưởng sợ hãi nói.

Diệp Thiếu Dương cảm thấy lòng mình trầm xuống, hắn biết, bây giờ ở đây không có ai đi được nữa rồi, lập tức lợi dụng chút thời gian cuối cùng, từ trong đai lưng lấy ra ba đồng tiền lớn, cắt đầu ngón tay, quét máu lên mặt trên, ném ra ngoài phòng về hướng đông bắc.

Ba cái đồng tiền lớn, phân biệt dừng góc tường ba vị trí khác nhau, tạo ra một vòng không gian mấy mét vuông, Diệp Thiếu Dương quát lớn “Đều đi vào!”

Đoàn người lập tức chạy nhanh vào trong, dựa vào tường, Vô nguyệt đạo trưởng tay cầm phất trần, biểu tình khẩn trương, xuất phát từ trực giác của đạo sĩ, hắn biết đã xảy ra chuyện lớn rồi.

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn về thủy tinh quan, phát hiện đã có rất nhiều tiểu quỷ chui ra, bị trận pháp âm dương lộ hấp dẫn, nhưng vì chưa được dẫn đường, một đám bắt đầu nháo nhào lên, không tiếp tục đi tới, liền thu liễm tâm tư, cao giọng niệm vãng sinh chú: “Thiên Đạo trường tồn, lưỡng nghi tụ sinh, âm dương không chừng, càn khôn trường minh, bầu trời Tam Thanh, liên ta sinh linh, ân oán ly biệt, triền miên lòng ta, một sớm sinh tử, hai hạ rõ ràng, đêm lộ khó đi, hoàng tuyền lộ gần, Vong Xuyên nước sông, hôn thảm thê lương, Tam Sinh Thạch trước, duyên diệt duyên định, vọng hương trên đài, xa xôi thê lương, Mạnh Bà có canh, lại tàn tình, lục đạo luân hồi, tuần hoàn không ngừng, thiên địa đại đạo, lấy chính lòng ta, nay có oan hồn, nguyên về chốn cũ, quỷ sai thông phán, tức khắc dẫn hành……”

Những tiểu quỷ trước đó còn do dự không bước đi, nghe thấy vãng sinh chú, hai mắt lập tức sáng lên, đi theo phương hướng của âm dương lộ, chậm rãi đi xuống.

Đúng lúc này, sắc trời bên ngoài lập tức đen lại, tựa như hoàng hôn.

Âm phong không ngừng thổi tới, càng ngày càng mạnh.

Trang Vũ Ninh đang tránh ở trong lòng phụ thân mình, run run nói “Rõ ràng là trời còn đang sáng, tại sao lại tối đen như vậy.”

“Lệ quỷ, có thể dùng quỷ khí phong tỏa một khối địa phương ngăn cách ánh mặt trời, để tiện lui tới.”

Vô nguyệt đạo trưởng nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ, lo lắng sốt ruột nói.

Đột nhiên tinh thần bình tĩnh lại, lấy từ đạo bào của mình 1 số lá bùa màu lam, vẽ nhanh lên vài nét chữ, phân biệt dán lên chỗ cửa hai bên phòng ngủ, sau đó đi qua cửa chính quan trọng nhất, cũng dán một lá, sau trở lai trong kết giới của ba đồng tiền lớn.

Vài phút sau, sắc trời so với đêm tối không khác biệt lắm, trong phòng liền tối thui, chỉ có ngọn đèn pin trong tay Tạ Vũ Tình là còn chiếu sáng.

Diệp Thiếu Dương ​còn đang hết sức chăm chú siêu độ lũ tiểu quỷ, một lòng muốn đem chúng nó siêu độ nhanh chóng, để kết thúc chuyện này, còn đối phó với Hồ Uy, bằng không chỉ dựa vào kết giới do mình vội vàng bố trí, cũng không chống đỡ được bao lâu.

Không ngừng có âm phong gào thét, đột nhiên ngừng lại, trong phòng lâm vào một im lặng.

Bí thư thôn cũng ý thức được đang có nguy hiểm tới gần, than ngắn thở dài nói “Sóm nghe lời Diệp tiên sinh, thì đã đi rồi, hiện tại thì muốn chạy cũng đã không kịp rồi….”

Tạ Vũ Tình lập tức quát lớn một tiếng “Đừng có nói nữa, cẩn thận lắng nghe!”

Bí thư thôn lập tức câm miệng.

Bên ngoài cửa sổ, vang lên một chuỗi âm thanh tất tất tác tác, giống như có thứ gì đó đang đi xuyên qua bãi cỏ trong sân, mọi người hai mặt nhìn nhau, tâm thần đều đồn lên hai mắt.

Thanh âm càng ngày càng gần, ở vị trí cửa sổ phòng ngủ, dừng lại một chút, sau đó là âm thanh cửa sổ dịch chuyển, sau đó là tiếng chân trần đi trên đất, một bước một một đi tới.

Thứ gì đó đi tới? Cảm xúc của mọi người như muốn hỏng mất, nếu không phải ở đây có nhiều người, chỉ sợ là có mấy người ngất xỉu rồi.

Tiếng bước chân đi vào phòng ngủ, sau đó ngừng lại, thì “kẽo kẹt ---------------”

một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra, Tạ Vũ Tình giơ đèn pin chiếu qua.

Một gương mặt trắng bạch, thân thể thì rất gầy nhỏ, nhưng đầu thì rất lớn, đặc biệt là cái ót nhọn lên, hai con mắt to mà thon dài, hướng về phía này mà nhìn chằm chằm, hai mắt đỏ bừng, phiếm lên là một tầng huyết quang, phía dưới cái mũi là một mảnh da hoàn chỉnh, không có miệng.

“Quỷ!-----------------”

Bí thư thôn là người đầu tiên hét lên, dùng sức lui về phía sau, tránh ở sau lưng của hai cháu trai, lúc này hai tiểu gia hỏa này cũng sợ không nhẹ, một người giơ xẻng trong tay lên làm ra tư thế tự vệ, sợ tới múc hai chân run run.

Trang Vũ Ninh cơ hồ là muốn ngất xỉu, mà cũng không chỉ xuất phát từ sợ hãi, mà …..

cái tiểu quỷ này nàng quá quen thuộc, không ngừng gặp qua, nó chính là tiểu quỷ của mình nuôi dưỡng! Lần trước bị ​Diệp Thiếu Dương ​đánh lui, mất tích lâu như vậy, rốt cuộc là nó cũng đã xuất hiện! Tiểu quỷ cong đôi mắt lên nhìn nàng, tuy rằng không có miệng, nhưng mà mọi người có thể cảm giác được là nó đang cười, hơn nữa là loại cười âm trầm…..

Ở phía Âm dương lộ, đã có nhóm tiểu quỷ đầu tiên sắp đi xong con đường, chuẩn bị đi ra rồi, thân ảnh càng lúc càng mờ nhạt, tiêu tán đi.

Tiểu quỷ ý đồ muốn vào nhà, nhưng bị linh phù của Vô nguyệt đạo trưởng dán ở cửa, đột nhiên linh phù sáng lên một màu lam, hình thành một kết giới, đêm tiểu quỷ ngăn cản.

“Cạc cạc cạc ….”

Tuy rằng không có miệng.

nhưng ở trên người tiểu quỷ vẫn vang lên một chuỗi tiếng cười khinh miệt, chỉ thấy nó dùng một chút lực ở hai tay, tựa hồ chấn toái một cánh cửa vô hình, bước về phía trong một bước, linh phù liền rơi xuống.

Tiểu quỷ ở trong phòng nhảy qua nhảy lại, nhìn thoáng qua ​Diệp Thiếu Dương ​, do dự một chút, cũng không qua bên đó, mà đi về góc phòng.

Đi đến trước mặt đoàn người, nghiêng đầu dùng đôi mắt đỏ bừng không có con ngươi, đánh giá mọi người, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên mặt Trang Vũ Ninh, đôi mắt nhíu lại thành một cái khe, nhẹ nhàng nói: “Mụ Mụ …...”

“A--------

- ta không phải là mụ mụ ngươi, ngươi tránh ra!”

Trang Vũ Ninh thét lên chói tai, tránh ở trong lồng ngực của phụ thân, sợ hãi khóc lên.

Trang Thái tuy rằng trong lóng sợ hãi đến cực điểm, nhưng vẫn đem nữ nhi của mình kéo lại phía sau, dấu đi.

Tiểu quỷ ánh mắt lập tức hiện lên vẻ phẫn nộ, vươn đôi tay nhỏ béo mà trắng như tuyết, hướng về phía nàng vươn tới, kết quả có một đạo ánh sáng tím, từ trên mặt đất bốc lên đem tiểu quỷ chấn lui lại phía sau mấy bước.

“Ngao!”

Tiểu quỷ trong cơ thể phát ra một tiếng gầm rống, vươn đôi tay, dùng sức xé rách vùng ánh sáng tím kia.

bắt lấy nó, ném ra như ném một cái đồ vật phía ngoài, kết quả từ đồng tiền bên dưới liên tục có ánh sáng tím bắn tới.

Dưới sự giận dữ, tiểu quỷ cắn một ngụm ở ánh sáng tím bố trí thành một cái kết giới, xé ra một lỗ hổng, đem đầu mạnh mẽ chui vào, cùng hai cánh tay duỗi vào.

“Thiên địa vô cực.

càn khôn tá pháp!”

Vô nguyệt đạo trưởng la lên một tiếng, phất trần trong tay phát ra một đạo cương khí, liền đập vào mặt của tiểu quỷ.

Tiểu quỷ đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó nâng tay lên thành chưởng đón đỡ phất trần.

Hai cổ lực đạo chạm vào nhau, tiểu quỷ không có chuyện gì, mà vô nguyệt đạo trưởng liền bị đánh văng lên tường ngã xuống.

Đúng lúc này, cả ba đồng tiền dưới đất cùng nhau sáng lên.

Bình luận