Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2784: Kéo Hoàng Đế Xuống Ngựa (2)


Mấy gã Cẩm Y vệ vừa nghe, cả kinh biến sắc, rốt cuộc không để ý tới ba người bọn Diệp Thiếu Dương nữa, tung người hướng hoàng cung chạy đi.

Ba người bọn Diệp Thiếu Dương nhìn nhau, cũng theo sát ở phía sau bọn họ, đi mãi tới trước Kim Loan điện.

Kim Loan điện ở chính giữa cung điện, cũng là vị trí cao nhất, có mấy chục tầng bậc thang đi lên, gần giống với trong phim cổ trang. Bình thường nơi này nhắm chừng là lạnh lùng vắng vẻ, không có người nào, trước mắt lại khắp nơi là người, chen chúc như chợ, trừ các Cẩm Y vệ kia, còn có không ít người mặc quân phục, ai cũng đều thò đầu nhìn Kim Loan điện.

Ba người bọn Diệp Thiếu Dương thừa dịp chưa có ai chú ý, từ trong đám người chen vào, một hơi leo lên bậc thang, chen đến vị trí phía trên cùng, liên hoàn toàn không chen nổi nữa: mấy chục Cẩm Y Vệ chen chúc ở phía trước, đều cần binh khí, vẻ mặt khủng hoảng cùng kích động, hướng bên trong Kim Loan điện cao giọng chửi mắng.

“Lão trư, lao tới mau chút!”

Diệp Thiếu Dương nhảy lên lưng Chu Trí Tuệ, kéo Ngô Gia Vĩ cùng nhau trèo lên. Chu Trí Tuệ lắc lắc đầu, hướng trong đám người dúi vào, lập tức húc ngã mấy người.

Nơi đi qua, một mảng tiếng kêu thảm thiết.

Chờ từ trong đám người chen ra, trên đầu Chu Trí Tuệ còn một Cẩm Y vệ ngồi, kêu bừa oai oái, bị Chu Trí Tuệ lắc đầu ném ra bên ngoài, lao vào Kim Loan điện.

“Lão đại, bên này, bên này!”

Diệp Thiếu Dương theo tiếng nhìn lại, thấy được Bánh Bao, ở chỗ cuối cung điện, ngồi ở trên một cái ghế tay vịn kim bích huy hoàng, hai chân tách ra, vẻ mặt rất hưng phấn.

Tiểu Mã ngồi trên ghế, chễm chệ ở bên trên, bắt chéo chân, nhe răng trợn mắt cười, mắt cũng sắp không nhìn thấy rồi. Bích Thanh đứng ở một bên, vẻ mặt lạnh lùng, nhìn qua giống đới đạo thị vệ.

Ba người Diệp Thiếu Dương đi qua, lúc này mới nhìn thấy dưới chân Tiểu Mã đạp một nam tử mặc hoàng bào, mặt đỏ bừng, vẻ mặt khó chịu nói không nên lời, lại không dám nhúc nhích một chút nào cả.

Hoàng đế...

Diệp Thiếu Dương và Ngô Gia Vĩnhìn nhau.

Đây là Gia Tĩnh hoàng để?

Đương nhiên không phải Gia Tinh hoàng đế thật sự.

Nhưng, tất cả nơi này đều giống như thật, làm người ta lạc vào cảnh giới kỳ lạ, hơn nữa trừ bọn họ mấy người này thanh tỉnh, toàn bộ mọi người đều đem mọi thứ coi là thật sự.

“Tiểu Diệp Tử mau tới mau tới, trẫm chia một nửa cho cậu ngồi!”

Tiểu Mã mặt mày vui vẻ, cực kỳ đắc ý gọi Diệp Thiếu Dương.

“Cút!” Diệp Thiếu Dương mắng một tiếng, đi đến trước ngai vàng, nhìn hoàng đế nằm tựa ở dưới chân Tiểu Mã, hoàng đế cũng ngẩng đầu đánh giá hắn, trong mắt mang theo ý sợ sệt, run rẩy nói: “Các ngươi muốn vật gì, có thể nói rõ với trẫm, trẫm nhất định thỏa mãn!”

Diệp Thiếu Dương không để ý tới hắn, kiểm tra một phen mi tâm của hắn, không có phù ấn Trừu Hồn Thuật.

“Tráng sĩ... Chỉ cầu các ngươi lui binh, trẫm phong các ngươi làm vương, thừa kế đời đời...”

Tiểu Mã khom người xuống, hướng trên đầu cho hắn một cái vỗ, “Còn phong vương, ngôi vị hoàng để của ngươi bây giờ cũng là của ta rồi!”

Hoàng đế bị thương, ôm tay áo khóc lớn.

“Hoàng thượng ---

Bên ngoài cung điện, các văn võ bá quan cùng Cẩm Y vệ kia thấy một màn này, tất cả tim mật đều nứt, quỳ trên đất, tiếng khóc lan tràn.

Có quan văn tiến lên, ý đồ đàm phán.

“Trước kiếm cho chúng ta chút đồ ăn, cần đồ tốt nhất trong cùng các ngươi, Mãn Hán Toàn Tịch!”

Quan văn kia không hiểu Mãn Hán Toàn Tịch có ý tứ gì.

“Cái này cũng không hiểu? Mãn Hán Toàn Tịch, không phải đồ trong cùng các ngươi sao?”

Ngô Gia Vĩ lườm cậu ta nói: “Kính nhờ, đây là Đại Minh triều, không phải Thanh triều, Mãn Hán Toàn Tịch cái em gái anh đó, thật sự là không có văn hóa...”

Tiểu Mã thè lưỡi, bảo bọn họ đem đồ tốt nhất mang lên.

“Đúng rồi, còn có hoàng hậu, bảo hoàng hậu tới uống rượu với ta!”

Điều này lại làm khó xử các đại thần kia, nhìn về phía hoàng đế nằm úp sấp ở trên đất.

Hoàng để hướng bọn họ chớp chớp mắt, bảo bọn họ đi làm.

“Thiếu Dương, làm sao bây giờ?” Bích Thanh hỏi Diệp Thiếu Dương, cô luôn luôn lười động não.

Diệp Thiếu Dương gãi gãi da đầu, ngồi xuống ở trên bậc thang, nói: “Để ta nghĩ chút.”

Trong lòng xử lý qua một phen, ngẩng đầu hỏi Tiểu Mã: “Cậu là như thế nào đánh tới nơi đây?”

“Hói chuyện với hoàng đế, phải nói “Khởi bẩm thánh thượng, bằng không chính là khinh nhờn thiên uy...”

Diệp Thiếu Dương đạp tới một cước: “Mẹ kiếp nghiện rồi phải không?”

Tiểu Mã cười hề hề, lúc này mới nói tình huống mình bức cung, rất đơn giản, dọc theo đường đi gặp được Cẩm Y vệ các thứ, đều là nhân loại (ít nhất là hình thái nhân loại), căn bản không phải đối thủ của hắn, càng không cần nói còn có Bánh Bao và Bích Thanh hỗ trợ, hắn cầm gạch, thế như chẻ tre, xông thẳng vào hoàng cung này, nơi này lúc ấy đang họp, hoàng đế ngay cả chạy cũng chưa kịp chạy, đã bị Bích Thanh bắt được...

“Không có pháp sư chống cự?” Diệp Thiếu Dương nhíu mày.

“Có mấy tên, đều bị đánh nằm úp sấp rồi.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe, lông mày nói, nói: “Thế này không thích hợp.”

Mặc kệ nói như thế nào, hoàng đế này, văn võ bá quan, đều là Thánh Linh hội nâng đỡ, không có lý do nhẹ nhàng như vậy để cho bọn họ bắt lấy chứ? Càng không cần nói, Thánh Linh hội cường giả thật sự chưa một ai lộ diện. Cái này không khoa học.

Diệp Thiếu Dương đem điểm đáng ngờ này nói ra, mọi người cùng nhau thảo luận.

“Chỉ có một khả năng.” Bích Thanh nói, “Gã hoàng đế này, còn có này quan viên các thứ, đối với Thánh Linh hội mà nói, căn bản không quan trọng, bọn họ đã không giữ được, thì dứt khoát vứt bỏ.”

Diệp Thiếu Dương trầm mặc một hồi, hỏi hoàng đế kia: “Linh bà bà ở nơi nào?”

“Sư phụ ta?” Hoàng đế sửng sốt một phen, trả lời: “Lão nhân gia bà thần long thấy đầu không thấy đuôi, ở nơi nào trẫm là không biết, trẫm bình thường cũng rất khó gặp được lão nhân gia bà.”

Diệp Thiếu Dương nhắm chùng hắn cũng sẽ không nói dối, hỏi tiếp hắn có biết Cửu Tinh Điệp Khí Trận ở nơi nào hay không, hoàng đế tỏ vẻ nghe cũng chưa từng nghe nói, lại hỏi hắn bình thường để tử Thánh Linh hội đều ở nơi nào, hoàng đế này lại biết, nói là Bạch Hổ đường, Diệp Thiếu Dương vì thế bảo hắn phái người dẫn đường đi Bạch Hổ đường.

Lúc này đột nhiên vài người từ phía sau cung điện đi vòng ra, trên người đều là lăng la tơ lụa, trang điểm xinh đẹp, nhìn thấy hoàng đế ngồi ở trên mặt đất, mấy cô nương đều sợ hãi.

“Hoàng hậu, ái phi...” Hoàng để nhìn thấy bọn họ, cũng ủy khuất khóc lên.

“Người nào là hoàng hậu, người nào người nào!”

Tiểu Mã vừa nghe hoàng hậu tới, hai mắt nhất thời sáng bừng lên.

“Là bản cung.” Người phụ nữ cầm đầu ngoài năm mươi tuổi kia nói.

Tiểu Mã nhìn thoáng qua, lông mày liền nhíu lại, không phải vấn đề lớn tuổi, muốn nói tuổi, người phụ nữ này bảo dưỡng thật sự không tệ, tóc cũng màu đen (đại khái là nhuộm), chỉ là... Có một khuôn mặt bánh đúc, bên trên còn có vết rỗ, vóc dáng còn thấp, lưng còng, lại đặc biệt béo...

“Lớn mật, thế mà dám giả mạo hoàng hậu, ta thấy người là thái hậu đi!” Tiểu Mã chỉ vào bà ta trách măng

“Hoàng hậu sao có thể là giả mạo, huống hồ thời cuộc hiện nay, ai dám giả mạo hoàng hậu chứ.”

Tiểu Mã nghe bà ta nói như vậy, kéo Diệp Thiếu Dương, thấp giọng nói: “Không có khả năng nhi, Tiểu Diệp Tử, hoàng hậu không phải hẳn là đều rất đẹp sao?”

Bình luận