Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2778: Vận sức Chờ Phát Động (2)


Mình vẫn nằm ở trên giường song phòng, bên ngoài là ban ngày (nơi này có ngày dài và đêm dài, nhưng không có quy luật ngày đêm luân phiên như đại bộ phận địa phương của nhân gian). Nhuế Lãnh Ngọc cảm giác toàn thân mình đều tê dại, hồi lâu sau mới khôi phục, tựa vào trên giường há mồm thở dốc.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Tiếng Đạo Phong truyền đến, Nhuế Lãnh Ngọc quay đầu nhìn, “tiểu tử kia vẫn duy trì tư thế đưa lưng về mình, đây là tư thế mình trước khi ngủ cố ý đặt, tuy không cần tị hiềm, nhưng cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm khi đang ngủ vẫn có chút mất tự nhiên, vì thế mỗi lần trước khi ngủ, Nhuế Lãnh Ngọc liền mạnh mẽ đem người tí hon quay mặt vào tường bên kia.

Nhuế Lãnh Ngọc ngồi dậy, thở mấy hơi, nói: “Gặp ác mộng.”

Nghĩ đến cảnh trong mơ hoang đường kia, vì thế nói một lần với Đạo Phong, Đạo Phong nghe xong, lại hồi lâu không lên tiếng.

“Giấc mơ này ta càng nghĩ càng quái, Đạo Phong, người nói giấc mơ này sẽ có dự báo gì không?”

“Đừng nghĩ nhiều." Đạo Phong hồi lâu sau chỉ nói câu này.

Nhuế Lãnh Ngọc vẫn nhịn không được suy nghĩ, nhất là trong mơ, Hậu Khanh hướng mình lặp đi lặp lại câu nói kia, vẫn rõ ràng ở trong mắt: ta luôn ở bên cạnh người...

Câu này có ý tứ gì?

Nhuế Lãnh Ngọc càng nghĩ trong lòng càng lẩm bẩm, lại đi nói với Đạo Phong. Đạo Phong trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên nói: “Người đối với tình huống ngày đó người được cứu vớt, còn nhớ rõ bao nhiêu?”

Nhuế Lãnh Ngọc suy nghĩ một phen, nói: “Không nhớ rõ lắm, ta chỉ nhớ rõ lúc ấy mình đi vào trong thi huyết thiêu đốt, sau đó thì ngất đi, chờ ta tỉnh lại, ta đã bị mang về nhân gian, chuyện trong lúc đó. Ta là không nhớ được một chút nào cả, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì ta không biết?”

Đạo Phong chưa trả lời, hắn đương nhiên sẽ không đem phán đoán của mình nói ra.

“Đạo Phong, người nói, ta bây giờ tính là hình thái gì, là người, hay là quỷ, hoặc là cương thi các thứ?” Nhuế Lãnh Ngọc tự mình phân tích, “Ta có thân thể, ở nhân gian vẫn cần ăn ngủ, lẽ ra ta là nhân loại, nhưng ngày đó ta rõ ràng đã hấp thu máu Tương Thần Ta rất lo lắng ta đã thành cương

thi.”

“Ngươi là người” Đạo Phong đáp.

“Ngươi làm sao biết?”

“Trong máu của ngươi có dương khí của con người, ta mới hút. Ta hút máu cương thi làm cái gì.”

Nhuế Lãnh Ngọc nghe hắn nói như vậy, cũng hơi yên tâm, chỉ là luôn nhịn không được nhớ tới tình huống cảnh trong mơ, ở trong lòng hình thành khúc mắc.

Thành Bắc Kinh thời kì Đại Minh triều.

So với Nam Kinh bên kia nhiều người hơn, trong ngoài của thành, người nối liền không dứt, làm việc, buôn bán, còn có một số quan to quý nhân, muôn hình muôn vẻ, từ dưới lỗ của thành lui tới.

Dương ở xa xa nhìn, nếu không phải trong lòng bọn họ có nắm chắc, ai có thể ngờ được, mọi người muôn hình muôn vẻ, thế mà tất cả đều bị sửa ký ức, bị cứng rắn nhét vào thế giới giả dối này?

Mỗi một sinh linh, ở trong này đều bị ép sắm vai nhân vật mới tinh, bản thân lại không biết.

Nhìn bọn họ, Diệp Thiếu Dương ở sâu trong lòng đột nhiên dâng lên một sự sợ hãi nồng đậm, nói với Bích Thanh.

“Đây là thật sự mọi người đều say mình ta tỉnh, nếu ta bây giờ đi nói ra chân tướng với bọn họ, bọn họ ngược lại sẽ cảm thấy ta là bệnh thần kinh.” Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng lắc lắc đầu, loại cảm ngộ kỳ quái này, hắn không thể nói rõ.

Bích Thanh cũng nhìn những người đi đường dưới của thành, nói: “Nhưng, người làm sao biết người mới là tinh? Không chừng các ngươi cũng là bị người ta rót vào ký ức, sống ở thế giới kia của các ngươi, nếu có người đi nói thế giới kia của các ngươi là giả, các ngươi cũng sẽ mắng người khác là bệnh thần kinh nhỉ.”

Diệp Thiếu Dương nhất thời nghẹn lời. Một người phán đoán sự thật tình cảnh thật giả không có gì ngoài ký ức, nhưng nếu bản thân ký ức là làm giả thì sao? Nhưng trái lại, nếu không dựa vào ký ức, vậy còn có thể dựa vào cái gì? Suy nghĩ hồi lâu, thật đúng là cái gì cũng không có.

Chuyện này, thật sự nghĩ kỹ mà thấy sợ.

Kiểm tra vào thành so với ra khỏi thành còn nghiêm khắc hơn nhiều, nhất là bọn họ loại người đi xe ngựa này, nhìn qua là biết đến từ nơi khác, cần đưa ra chúng mình hộ tịch. Thứ này Diệp Thiếu Dương cũng có, nhưng nghĩ đến mình ở Nam Kinh bên kia có chuyện, nhắm chừng mình tám phần đã thành tội phạm truy nã, vì thế đùn đẩy nói không mang, sau đó báo cái tên giả.

Binh sĩ thủ thành ngược lại cũng chưa nói không cho vào, kéo đến bên cạnh, dò hỏi mục đích bọn họ vào thành vân vân.

Diệp Thiếu Dương thuận miệng bịa, sau đó nhét mấy tấm ngân phiếu qua. Quan của thành thấy tiền sáng mắt, thấy hắn còn mang theo hai nữ quyến, hẳn sẽ không là người xấu gì cả, liền thả bọn họ đi vào.

Đoàn người Diệp Thiếu Dương ở trên đường tìm một khách sạn cấp bậc rất cao, dàn xếp.

“Kể tiếp có tính toán gì không?” Sau khi dàn xếp, Bích Thanh hỏi.

“Chờ bọn Tiểu Mã tới, cùng nhau xắn tay áo mà làm.” Diệp Thiếu Dương cũng đã quyết định chủ ý, đem hoàng để kéo xuống ngựa trước rồi nói sau, về phần vị trí Cửu Tinh Điệp Khí Trận kia, lấy thiết tưởng của hắn, nhất định là ở nơi kiểu như hoàng cung, cũng sẽ không quá khó tìm.

Bích Thanh nói: “Ngươi ngay cả pháp khí cũng không có, nếu đưa tới người của Thánh Linh hội, lấy cái gì đối phó?”

“Ta có thể cảm giác được, các pháp khí đó của ta đều ở nơi nào đó không xa, ngày mai đi qua xem chút.”

“Cho dù các pháp khí đó của người người của Thánh Linh hội không dùng được, cũng sẽ không đặt cẩn thận giữ lại cho người, không chừng có âm mưu gì.”

Diệp Thiếu Dương cũng nghĩ như vậy, nói: “Ừm, nhưng phải cầm về.”

Bích Thanh nhìn chằm chằm hắn, nói: “Ngươi cũng đừng quên thứ ta đáp ứng. Lần này vô luận như thế nào cũng phải giúp ta đem Vại Luyện Thi cầm về, cũng không uống ta theo ngươi lâu như vậy.”

Diệp Thiếu Dương gãi đầu, “Lời này của người dễ làm cho người ta dơ bẩn nha, cái gì kêu theo ta lâu như vậy...”

Bích Thanh cười nói: “Không phải sao, mỗi ngày cùng nói chuyện, cùng ăn cùng ở...”

Hai người đang trêu chọc, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một đợt tiếng bước chân dồn dập, đem cầu thang gỗ giẫm vang thùng thùng, ngay sau đó, cửa phòng đã bị người ta gõ vang.

Diệp Thiếu Dương đi qua mở cửa, lập tức hai người xông lên, một trái một phải đè chặt cánh tay hắn.

Một người khác đi vào trong phòng, cầm ngọn đèn trên bàn, soi mặt Diệp Thiếu Dương, quát hỏi: “Là Dương Thiệu Nghiệp phải không?”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương lộp bộp, chưa đợi mở miệng, một người bên cạnh và một tiếng giữ ra một tờ giấy, là một tờ lệnh truy nã, cả tấm đều là tranh mình, cái khác không nói về còn rất giống.

“Đô thống, chính là hắn!” Một người ồn ào lên.

Vài người cùng nhau đối chiếu, đô thống kia gật gật đầu, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Diệp Thiếu Dương, Ngài là tiểu hầu gia nha, còn là hoàng thân quốc thích, sao làm ra đánh lén Bạch Hổ đường, giết chết đặc sự tông sư chuyện như vậy... Thể hiện ra rất không thể tưởng tượng, sau đó cười nói: “Ngài này làm tội phạm truy nã, cũng đừng bày các tác phong hầu gia nữa, theo các huynh đệ đi nha môn một chuyến đi.”

Nói xong, hướng về phía Bích Thanh đứng ở trước cửa sổ bĩu bĩu môi, đám thủ hạ tranh nhau bước ra khỏi hàng, cười dữ tợn đi về phía Bích Thanh, muốn nhân cơ hội ở lúc trói người chiếm chút tiện nghi.

Diệp Thiếu Dương lắc lắc đầu. Đô thống kia nói: “Ta nói tiểu hầu gia này, bây giờ lắc đầu cũng đã muộn.”

Bình luận