Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2777: Vận sức Chờ Phát Động (1)


Trong lòng Nhuế Lãnh Ngọc tò mò, nhưng Lâm Tam Sinh đã đi rồi.

Nhìn theo bọn họ rời khỏi, một mình Nhuế Lãnh Ngọc yên lặng đứng thật lâu ở trong sân, phun ra một hơi thật dài.

Trong lòng cô có muôn vàn chuyện.

Ở trên người cô, ngắn ngủn mấy tháng qua đã xảy ra quá nhiều tình huống người thường vĩnh viễn không thể tưởng tượng, lên voi xuống chó, phập phồng từ thiên đường đến địa ngục, không biết từng tuyệt vọng bao nhiêu lần, cuối cùng cũng chống đỡ qua hết. Những tình huống từng trải đáng sợ mà ly kỳ này mài tâm trí của cô, đồng thời cũng khiến cô tin vận mệnh, sẽ không đi mơ ước xa xôi càng nhiều hơn nữa.

Có thể rời khỏi động ma Thiên Khí sơn, thoát đi Hậu Khanh khống chế, đối với cô mà nói đã là kỳ tích.

Dưới bề ngoài nhìn qua xinh đẹp động lòng người, không có ai nội tâm So với cô càng thêm kiến cường, loại kiên cường trưởng thành lên này, khiến cô có thể thong dong mà không sợ hãi đối diện tất cả.

Đứng hồi lâu dưới tàng cây hoa quế trong sân, cô đi về phía căn phòng, lúc đi ngang qua hành lang, cô đảo mắt thấy gian phòng đóng chặt cửa kia ở đối diện. Đột nhiên nghĩ đến Lâm Tam Sinh lúc trước dặn, nơi này hẳn chính là động sương phòng nhỉ, bên trong có ai?

Ở dưới lòng hiếu kỳ sai khiến, Nhuế Lãnh Ngọc đi qua, nhẹ nhàng đẩy cửa.

Cửa không khóa, đẩy một cái là mở được, cô nhìn thấy một cô nương ngồi ở trên giường, cầm trong tay một cái gương đồng, đang soi gương kẻ lông mày, nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn cô một cái, vẻ mặt đề phòng.

“Uyển Nhi?

Nhuế Lãnh Ngọc không thân với cô ấy, chỉ từng gặp một hai lần, nhưng đã nghe Diệp Thiếu Dương kể câu chuyện giữa cô ấy cùng Lâm Tam Sinh.

Uyển Nhi miễn cưỡng lộ ra một nụ cười mỉm, xem như đã chào hỏi, tiếp tục kẻ lông mày.

Trong lòng Nhuế Lãnh Ngọc nghi hoặc, nhưng cũng đem cửa khép lại, trở lại phòng mình.

Từ hôm nay, Nhuế Lãnh Ngọc liền ở lại n Hiên quan này, mỗi cách mấy mấy giờ, Đạo Phong cần uống máu, cũng may uống rất ít, Nhuế Lãnh Ngọc cũng không để ý. Bản thân cô ở bên này là trạng thái linh thể, mỗi ngày là không cần ăn cơm (sinh linh nơi này cũng không cần ăn cơm), mỗi ngày sẽ Có đệ tử của Lâm Tam Sinh đưa một ít thảo quả tiên lộ được thu thập, uống có thể tăng tiến tu vi.

Nhưng ngủ thì vẫn cần. Ngay từ đầu Nhuế Lãnh Ngọc ngại ở cùng Đạo Phong trong một phòng không quá tiện –– dù sao nam nữ có khác biệt, cũng may Đạo Phong không thể động, cũng cực ít mở miệng nói chuyện, Nhuế Lãnh Ngọc bình thường trừ cho hắn uống máu cùng tìm hắn nói chuyện phiếm, bình thường đều dùng một tấm vải đỏ che toàn bộ, cũng không có gì bất tiện cả.

Trong An Hiền quan có rất nhiều kinh quyển, đều là Quảng Tổng thiền sư lưu lại, còn có mấy quyển là tự lão viết tâm đắc có liên quan tu luyện đạo thuật, Nhuế Lãnh Ngọc nhàm chán mỗi ngày nghiên cứu, thu hoạch thật sự không ít.

Lúc rảnh rỗi, Nhuế Lãnh Ngọc liền triệu hồi mấy nhập thất đệ tử kia của Ấn Hiên quan đến giảng tu hành với bọn họ, càng nhiều là kể chuyện nhân gian. Bọn họ tuy luôn luôn tiếp nhận giáo dục nhân gian, nhưng dù sao chưa từng ở nhân gian, đối với chuyện gì của nhân gian cũng rất tò mò, Nhuế Lãnh Ngọc liền làm người kể chuyện cho bọn họ, cảm giác rất thú vị.

Các đệ tử này mỗi ngày tới nghe giảng, ai cũng rất cung kính đối với cô, gọi cô là sư phụ.

Bởi vậy, Nhuế Lãnh Ngọc mỗi ngày tuy sống rất bình thản, nhưng rất phong phú. Cô nói chuyện phiếm với Đạo Phong, nói tương lai chờ Diệp Thiếu Dương chán ghét nhân gian, bọn họ trốn tới chỗ này, trải qua loại cuộc sống bình thản nhất này, cũng vẫn có thể tính là một loại hạnh phúc.

Đạo Phong luôn trầm mặc không nói.

Hôm nay, Nhuế Lãnh Ngọc lúc ngủ, tỉnh lại giữa giấc, bốn phía một mảng tối đen, cô nghe được bên ngoài có loại tiếng vang thật lớn của sóng biển đánh vào đá ngầm phát ra, trong lòng nghi hoặc, mơ mơ màng màng đi đến phía sau cửa, trong nháy mắt mở cửa, cô ngây người:

Ngoài cửa, lại không phải sân sảnh giữa của n Hiền quan, mà là một ngọn núi, rất cao, có vài dòng chất lỏng màu đỏ sậm tạo thành khe nước, từ chỗ cao nhất của đỉnh núi chảy xuống, bốn phía toát ra mùi máu tươi nồng đậm, khiến cô ý thức được chất lỏng màu đỏ sậm này là máu.

Cảnh này... Tựa như từng gặp ở nơi nào?

Nhuế Lãnh Ngọc trong mờ mịt, mang theo một tia quen thuộc, nhìn nhìn dưới chân mình, dưới chân là máu hội tụ mà thành một thuỷ vực không nhìn thấy giới hạn, mà mình lại đứng ở trên một tảng đá nhô lên, sóng biển không ngừng đánh vào dưới chân, bọt máu bắn tung tóe, cực kỳ khủng bố.

Đây là nơi nào?

Nhuế Lãnh Ngọc đột nhiên quay đầu, sương phòng và Đại Hùng bảo điện đã không thấy nữa, thay thế vào đó, là một rừng cây tràn ngập chướng khí cũng không nhìn thấy điểm cuối.

Hắc Ám sâm lâm?!

Trong lòng Nhuế Lãnh Ngọc chợt run lên, không, mình sao có thể ở chỗ này! Đạo Phong đâu, Ấn Hiên quan đâu? Chẳng lẽ đều bị máu bao phủ rồi sao?

Đang sợ hãi, phía sau đột nhiên vang lên một thanh âm: “Người đã trở lại?”

Nhuế Lãnh Ngọc đột nhiên quay đầu, thấy được gương mặt quen thuộc kia, Hậu Khanh... Trên người hắn mặc áo phông cùng quần bò lúc trước mình mua cho hắn, hai tay cắm ở trong túi, mặt mang ý cười nhìn mình.

Nhuế Lãnh Ngọc vội vàng lui về phía sau, không cẩn thận dưới chân bị trượt, giẫm đến trong máu, đành phải đứng lại, kinh ngạc nhìn Hậu Khanh.

“Ngươi đã trở lại.” Hậu Khanh lại nói một tiếng, hướng cô dang hai tay, “Lãnh Ngọc, ngươi không biết ta nhớ người bao nhiêu đâu, ngươi có nhớ ta hay không?”

Nhuế Lãnh Ngọc chậm rãi lắc đầu, cả người run bần bật, “Không, ta rõ ràng ở hồng hoang thế giới, sao có khả năng tới nơi này, tất cả đều là biểu hiện giả dối...”

“Lãnh Ngọc, người vẫn luôn ở bên cạnh ta mà, trong cơ thể người chảy dòng Tương Thần, mặc kệ người đến nơi nào, ta đều sẽ tìm được ngươi.”

“Không, không có khả năng!” Nhuế Lãnh Ngọc hổn hển hướng hắn hét lên.

Hậu Khanh tuyệt không sốt ruột, vẫn khẽ mỉm cười, nói: “Một chân người bây giờ giẫm trong máu, Có phải cảm giác rất thoải mái, rất thân thiết hay không. Đây đều là máu của Tương Thần, giống với trong cơ thể người, ngươi, dụng tâm cảm thụ một phen.”

Trong lòng Nhuế Lãnh Ngọc giật mình, lực chú ý không khỏi đặt trên cái chân kia, vốn cái chân này vừa bước vào máu, cảm giác lạnh lạnh, bây giờ thế mà cảm thấy một tia ấm áp, loại ấm áp này còn không riêng gì trên cảm quan, mà là đến từ sâu trong lòng... Cả người cô run lên một cái, vội vàng đem chân rút ra, nhưng Hậu Khanh cử động ngón tay, đột nhiên một bọt sóng đón đầu đánh úp lại, bất ngờ không kịp đề phòng, đem cô quấn vào trong sóng gió.

Nhuế Lãnh Ngọc liều mạng giãy dụa, nhưng rất nhanh, cô liền phát hiện mình lại có thể hít thở ở dưới nước, hơn nữa màu ấm áp bao bọc cô, mang đến một loại cảm giác rất kỳ quái...

Thoải mái, thân thiết, càng có một loại cảm giác an toàn không thể tưởng tượng.

Tựa như trẻ con được ngâm mình trong nước ối trong cơ thể mẹ... Cô sớm đã quên cảm thụ thời kì trẻ con, nhưng trước mắt không biết vì sao nổi lên loại cảm giác này.

Loại cảm giác thoải mái này, khiến cô càng lúc càng thả lỏng sự chống cự.

Không! Đây không phải ta!

Nhuế Lãnh Ngọc chợt rùng mình một cái, liều mạng bật dậy, nhưng toàn thân đều bị máu đặc bao vậy, không dùng sức được một chút nào cả.

“Ngươi là của ta, ngươi nhất định sẽ trở lại bên ta, ta chờ ngươi...”

Câu này từ bên tai cô một mực không ngừng vang lên, cũng không biết qua bao lâu, Nhuế Lãnh Ngọc cảm giác được tứ chi mình có tri giác, đột nhiên ý thức được đây là đang mơ, vì thế dùng sức cắn đầu lưỡi, tất cả bên người đều rút đi, cô từ từ tỉnh lại.

Bình luận