Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2754: Diệp Thiếu Dương Thật Giả (1)


Một đoạn kêu gọi này không tính là dõng dạc, nhưng nói năng có khí phách, đã điểm hỏa nhiệt huyết của những tà vật này-- chủ yếu vẫn là tên tuổi hắn quá lớn, đối với bọn họ mà nói, người bình thường chỉ tồn tại trong truyền thuyết, đột nhiên có một ngày đứng ở trước mặt người, kêu gọi người theo hắn cùng nhau chiến đấu, loại cảm giác này, quả thực làm người ta kích động, vì thế ùn ùn hưởng ứng, Tiểu Mã lại ở bên cạnh châm ngòi thổi gió, nhảy lên một khối đá, vẫy cánh tay hô to: “Các huynh đệ, chúng ta đánh mãi tới tận kinh thành, đem hoàng để xử lý, cướp lương giựt tiền đoạt nữ nhân, thường thiên đã chết, hoàng thiên đứng lên...”

Tiểu Mã vừa kích động liền nói năng không lựa lời, nhưng đám tà vật không có văn hóa kia cũng không để ý, dù sao là kích động, hòa theo cùng nhau hò hét lên.

Diệp Thiếu Dương đứng ở chỗ cao, nhìn các tà vật vây quanh mình, nghe tiếng hò hét như núi lở sóng thần, trong lòng cũng cực kỳ kích động, ít nhất, mình không phải đang chiến đấu một mình.

Nhưng lãnh binh đánh trận loại chuyện này, mình thật sự không sở trường, nếu quân sự ở đây thì tốt rồi.

Nghĩ đến quân sự, Diệp Thiếu Dương lại nghĩ tới kế hoạch linh quang thoáng hiện kia của mình, không biết, cái gọi là chú ngữ kia của mình, có truyền tới chỗ quân sự hay không?

Chỉ cần có thể được quân sự nghe thấy, hắn tin tưởng, quân sự nhất định có thể phá giải bí mật trong đó, làm rõ suy nghĩ của mình. Ở phương diện này, hắn gần như là người thông minh nhất trên đời.

Tiểu Mã lại dẫn kiến cho Diệp Thiếu Dương Nhị đại vương cùng “Tam đại vương hắn phong, nhị đại vương là một tà linh, tam đại vương chính là con chim kia, nó là một con yêu tinh quạ đen.

Tu vi hai kẻ này ở trong mắt Diệp Thiếu Dương tự nhiên không đủ nhìn, nhưng ở trong một nhóm người Tiểu Mã thu đã tính là rất không tệ rồi, bởi vậy được Tiểu Mã phong làm đại vương, hai kẻ này ở nhân gian đều là tà vật độc lại độc vãng, tự mình tu luyện, hôm nay có nhiều tiểu đệ như vậy, cảm giác sung sướng, phi thường ra sức.

Nữ quỷ trang điểm đậm nhạt kia, là em gái nuôi Tiểu Mã nhận... Nữ quỷ rất thông minh, biết quan sát lời nói vẻ mặt, năng lực làm việc không tệ.

Sau khi kiểm kê nhân mã, Diệp Thiếu Dương mang theo Tiểu Mã đi gặp bọn Bích Thanh, vốn là muốn cùng nhau thương lượng kế hoạch một bước tiếp theo, kết quả sau khi gặp mặt, Bích Thanh nói cho Diệp Thiếu Dương, Trần Duyệt đã tỉnh.

“Người tránh ở trong xe ngựa không chịu đi ra, ta nói cái gì cũng không tin, người đi xem đi.”

Qua Qua vừa nghe, So với Diệp Thiếu Dương còn sốt ruột hơn, nhảy lên xe ngựa trước, vén rèm lên.

Trần Duyệt ngồi co ở trong góc, nhìn thấy Qua Qua tiến vào, sửng sốt một chút, lập tức vươn hai tay, đem hắn ôm vào trong lòng, bắt đầu khóc.

“Con ta, con đi đâu vậy, thúc thúc con chưa làm gì con chứ?"Trần Duyệt kiểm tra cao thấp Qua Qua, phát hiện nó vẫn nguyên vẹn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Qua Qua không biết nói gì, hơn nữa được cô ôm cũng rất thoải mái, cũng không giãy dụa nữa.

Diệp Thiếu Dương lúc này từ bên ngoài đẩy mành ra, Trần Duyệt nhìn thấy hắn, sắc mặt lập tức thay đổi, trách cứ: “Thúc thúc, ngươi sao lại đem hai mẹ con chúng ta ép đến nơi đây!”

Ặc, cô ấy thế mà còn chưa khôi phục ký ức.

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nhìn cô, “Cô chẳng lẽ cái gì cũng không nhớ ra?”

“Nhớ ra cái gì?”Trần Duyệt khó hiểu.

“Nhớ ra cô là ai, cô biết hay không, cô căn bản không phải Trần Duyệt, tôi cũng không phải em chồng cô, con của cô... Cũng không phải con cô.”

Trần Duyệt kinh ngạc nhìn hắn, tựa như có chút đăm chiêu.

“Nhớ ra rồi sao?” Diệp Thiếu Dương đầy kỳ vọng.

“Thúc thúc, ngươi có phải lại phát bệnh điển hay không."Trần Duyệt lặng lẽ nói.

Diệp Thiếu Dương sụp đổ.

Bích Thanh ghé đến phía sau Diệp Thiếu Dương, nói: “Nghe thấy chưa, ta nói cái gì cô ấy cũng không tin, ta cũng không có cách nào cả.”

Trần Duyệt hướng cô nói: “Đệ muội, Thiệu Nghiệp hắn thường xuyên phát bệnh điển, ngươi sao cũng cùng điện theo, ngươi là thê tử của hắn, ngươi không thể dung túng hắn như vậy.”

hắn chứ! Chỉ hắn sao!” Bích Thanh thể hiện bất mãn mãnh liệt, hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, xoay người bỏ đi.

“Cũng không phải ta nói!” Diệp Thiếu Dương cạn lời.

“Sự tình, không phải như Cô nghĩ, tôi đem sự tình nói từ đầu tới đuôi với cô một lần, thế nào?”

Trần Duyệt gật gật đầu, ý tứ xem ngươi có thể nói ra cái gì.

Diệp Thiếu Dương tổ chức ngôn ngữ một phen, đem thân phận lại lịch của mình, còn có tình huống cả sự kiện nói đại khái một lần, cuối cùng chỉ chỉ Qua Qua, nói: “Cô không tin có thể hỏi nó xem, cho dù một mình tôi nổi điên, chung quy không đến mức thê tử tôi -- phi, chung quy không đến mức mọi người cùng nhau nổi điên có phải không. Cô xem bên ngoài còn có mấy người đều là huynh đệ của tôi, lúc trước đều giống với tôi, ở thế giới này đều có thân phận của mình, bọn họ nay đều thức tỉnh rồi.”

Nói xong, hắn nhìn vẻ mặt Trần Duyệt, cũng bắt đầu như có chút đăm chiêu.

Qua Qua ngẩng đầu nhìn Trần Duyệt, gật gật đầu, “Lão đại nói là đúng, ta không tên là Minh Minh, ta... cũng không phải con của ngươi.”

Trần Duyệt nhìn nó, lại nhìn nhìn Diệp Thiếu Dương, lặng lẽ phun ra ba chữ: “Ta không tin!”

Diệp Thiếu Dương nhất thời cảm thấy có chút ủ rũ, bất đắc dĩ nói: “Chung quy không thể là chúng tôi nhiều người như vậy liên hợp lại lừa một mình có chứ?”

“Ta không biết, tóm lại. Mặc kệ ngươi nói cái gì, ta chỉ tin tưởng một điểm: ta tin tưởng ký ức của

ta."

“Ký ức từ này hình như cổ đại cũng không có, hơn nữa cô nói chuyện cũng giống với chúng tôi, không cần hoài nghi, cô cũng là đến từ thời đại kia của chúng tôi.”

Trần Duyệt lắc đầu, “Vậy ta hỏi người, vì sao các người đều đã tìm được ký ức, nhưng ta chưa? Dựa theo cách nói của người, không nên là toàn bộ mọi người sau khi dính đòn nặng, đều sẽ khôi phục ký ức sao?"

“Cái này... Ta thật sự không biết.” Chuyện này, với hắn mà nói cũng là dấu hỏi.

“Được rồi, vậy người nói, ngươi muốn làm sao bây giờ?

“Ta không biết.”Trần Duyệt đưa tay ôm Qua Qua, “Ta muốn mang theo Minh Minh về nhà.”

“Không có nhà nữa, nó cũng không phải con cô, nó là môn nhân của tôi, chúng tôi một mạng tương liên.”

Qua Qua cắn môi, an ủi Trần Duyệt: “Tỷ tỷ, ta thật sự không phải con ngươi, ta không có khả năng đi theo người, nhưng ta cảm thấy người có thể theo chúng ta trước, nhỡ đâu ngày nào đó người nhớ rathân phận của mình, hoặc là chờ chúng ta đánh vỡ thế giới này, mang người cùng nhau trở lại nhân gian, đến lúc đó người hắn là sẽ tin tưởng chúng ta.”

Trần Duyệt nhìn hắn, trở nên do dự. Con cô ở đây, cô tự nhiên không muốn trở về một mình. Thật ra, Diệp Thiếu Dương nói những điều đó, cô cũng có dao động, dù sao, bọn họ nhiều người như vậy, không có khả năng toàn bộ mọi người đều phát điên... Điều duy nhất khiến cô kiên trì, chính là ký ức của cô, ở sâu trong lòng, cô không muốn bỏ qua ký ức của mình.

Bởi vì một khi lựa chọn tin Diệp Thiếu Dương, vậy mình cái gì cũng không còn, con cũng không còn.

Cô không biết bọn Diệp Thiếu Dương muốn làm cái gì cũng không ngăn cản được, chỉ có thể dốc hết khả năng ở bên con trai của mình.

“Ta có thể đi theo các ngươi, nhưng ta có yêu cầu."Cô nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, để cô nói tiếp.

“Ta muốn Minh Minh gọi ta là mụ mụ!”

Bình luận