Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2704: Tìm Kiếm Chân Tướng (3)


Diệp Thiếu Dương sải bước đi tới, cắt đầu ngón tay, dùng máu vẽ một đạo định thân phù trên trán nó, bắt nó ổn định bất động, thu chân lại, từ trên cao nhìn xuống nói: “Ngươi cũng đừng mong giãy dụa làm gì, vô dụng, không khoa trương đầu, người như vậy, ta có thể thoải mái đánh cả trăm.”

Lợn rừng tinh nhìn hắn, ánh mắt phẫn nộ mà lại bất đắc dĩ.

“Ngươi từ nơi nào đến, vì sao phải hóa thân thành một binh sĩ?”

Lợn rừng tinh miệng hộc hộc thở hổn hển, không lên tiếng.

“Có lẽ nó thật sự không biết nói, cũng không hiểu lắm người nói cái gì.” Đằng Vĩnh Thanh đi tới phía sau hắn, nhìn chằm chằm lợn rừng tinh nói, cho dù thực lực của hắn không bằng Diệp Thiểu Dương, nhưng coi như cũng có tu vi, đối với yêu quái bình thường, trên cơ bản liếc mắt một cái có thể đại khái nhìn ra tu vi.

“Vậy ngươi thấy làm sao nó có thể hóa thân thành người?" Diệp Thiếu Dương hỏi lại.

“Cái này...” Đằng Vĩnh Thanh suy nghĩ, nói: “Chi bằng bắt hồn phách nó ra, mở thiên thính, dò hỏi cho kỹ.”.

Diệp Thiếu Dương lại đưa chân đạp lên đầu nó, cười lạnh nói: “Ta thấy chi bằng đem nó đi làm thịt, tra hỏi càng dễ dàng

Nói xong tìm một mảnh vỡ bén nhọn dưới chân giường, tiến lên rạch đầu lợn ra, khoa tay múa chân trên cổ. Lợn rừng tinh thân thể không thể động, chỉ có thể thở dốc nhanh hơn, cả người run run.

Xè...

Diệp Thiếu Dương nghe thấy tiếng nước, quay đầu nhìn lại, lợn rừng tinh này đã bị dọa vãi đái.

“Ngươi nếu có gì muốn nói, nháy mắt mấy cái, bằng không đợi giết người xong mới hỏi.”

Lợn rừng tinh nháy mắt điên cuồng.

Diệp Thiếu Dương vỗ một cái tát trên đầu lợn, “Nói ngươi là đồ đầu lợn đi, còn giả ngu với ta.” Lập tức dùng tay áo lau đi huyết phủ trên đầu hắn.

Sau khi lợn rừng tinh khôi phục tự do, đại khái là kinh hách quá độ, lập tức tê liệt ở trên đất, lạnh run cả lên, vẻ mặt sợ hãi nhìn Diệp Thiếu Dương hai người.

“Đừng lề mề, có gì thì nói!” Diệp Thiếu Dương thúc giục.

“Không... Đừng giết ta, van cầu các ngươi...”

Thanh âm ồm ồm từ trong bụng hắn truyền ra, hắn mặc dù có tu vi nhất định, có thể nghe hiểu tiếng người, cũng có thể nói chuyện, nhưng bởi vì khí quan phát ra tiếng của lợn khác với con người, bởi vậy không thể dùng cổ họng nói chuyện, chỉ có thể ma sát huyệt vị trên bụng, phát ra âm thanh, tựa như “nói bằng bụng” của nhân loại.

“Không giết người,

t người, thành thật trả lời, người từ nơi nào đến, vì sao giá thành binh sĩ xen lẫn trong đám người?”

“Ta... Ta không biết người đang nói cái gì.”

Lợn rừng tinh vẫn quỳ trên mặt đất, đau khổ cầu xin, “Ta chỉ là một trư yêu ngay cả biến hóa bình thường còn không làm được, van cầu các ngươi buông tha ta, để cho ta trở về... Ta cam đoan không bao giờ đến thành thị nữa...”

Đằng Vĩnh Thanh nhíu mày, trách mắng: “Chẳng lẽ ngươi đã mất trí nhớ? Đừng mong nói dối mà xong!”

“Không, ta thật sự không dám, ta cam đoan sẽ về núi tu hành cho tốt, sẽ không đi thành thị tìm đồ ăn, ô ô...” Nói xong lại khóc lên.

Đằng Vĩnh Thanh còn muốn nói cái gì, Diệp Thiếu Dương phất tay ngắn lại, ngồi xổm trước mặt lợn rừng tinh, hỏi: “Năm nay là năm mấy?”

“Năm mấy?” Lợn rừng tinh sửng sốt một chút, nhìn bộ dáng hung tợn của hắn, cũng chỉ đành ngoan ngoãn trả lời, “2018 năm a, đầu năm dương lịch, không phải sắp tới Tết sao... Đại pháp sư hỏi cái này làm gì?”

Diệp Thiếu Dương quay đầu, nhìn Đằng Vĩnh Thanh cười khổ, “Hắn với người giống nhau.”

Đằng Vĩnh Thanh cũng là khiếp sợ đến liệt miệng, thất thanh nói: “Sao có thể!”

“Hắn vừa nói thành thị, cổ đại cũng không có từ này." Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lợn rừng tinh, nói: “Ngươi sống ở nơi nào, và đi ăn trộm đồ gì?”

“Ta... Ta luôn luôn tu hành ở ngọn núi gần Thừa Đức, gần nhất ta gặp được một hồ ly tinh, nói cho ta biết, thạch thành có rất nhiều ăn ngon, nhất là nhà bếp của mấy khách sạn lớn, cái gì đều có, ta liền động tâm, mỗi buổi tối đều xuống núi vào thành đi tìm đồ ăn... Đại pháp sư, đại pháp sư a, ta thật sự chưa từng làm thương tổn con người, cũng không thương tổn sinh linh gì, ta cũng biết đi khách sạn ăn vụng là không đúng, ô ô, cầu xin hai vị đại pháp sư trừng phạt nhẹ, không nên giết ta, ô ô...”

“Đừng khóc!” Diệp Thiếu Dương rống lên một tiếng với hắn, “Lão tử cũng không phải nhà bếp của khách sạn, người đi ăn vụng liên quan gì đến ta!”

“Vậy... xin đại pháp sư thả ta đi. Ta nhất định sẽ đi rất xa.”

“Đi đi!”

Diệp Thiếu Dương buông chân ra.

Lợn rừng tinh có chút không thể tin được, nhìn mãi hắn một hồi, xác định hắn thật sự muốn thả mình đi, lập tức trên người cũng không đau đớn nữa, nhảy lên muốn đi ra ngoài.

Diệp Thiếu Dương nói: “Đứng lại.”

Lợn rừng tinh lập tức ngoan ngoãn đứng lại, vừa muốn cầu xin tha thứ, Diệp Thiếu Dương nói: “Ta thả ngươi đi, là vì ta không phải người bắt người tới đây, người đi ra ngoài nếu phát hiện có điều gì không thích hợp, ta chờ người tại đây.”

Lợn rừng tinh không rõ lắm, nhưng vẫn là khép nép nói cảm ơn, sau đó lắc lắc mông liền xông ra ngoài.

“Vì sao thả hắn ở

Vĩnh Thanh khó hiểu.

“Hắn là một con lợn a, đầu óc vẫn chưa suy nghĩ ra, người lập tức nói với hắn nói như vậy, hắn có thể tiếp nhận sao, trước mắt để cho hắn đi dạo bên ngoài, tự hắn sẽ trở về.”

Đằng Vĩnh Thanh hít sâu một hơi, cảm thán nói: “Không ngờ được a, hắn lại có thể giống như chúng ta giống nhau, cũng là xuyên qua...”

“Có thể lý giải, rất nhiều người lúc trước bị Thánh Linh hội bắt, khẳng định đều kẹt ở đây, trong đó Có một yêu tinh, cũng là bình thường.”

Đằng Vĩnh Thanh nói: “Ta không rõ, vì sao bọn họ phải làm cho nhiều người xuyên không đến nơi đây đến như vậy, mục đích là cái gì?”

“Nếu ta mà biết, ta cũng sẽ không ở đây.”

Còn ngắn hơn so với dự đoán của Diệp Thiếu Dương, đại khái chỉ qua khoảng chừng 15 phút, lợn kia đã trở lại, vừa vào cửa, lập tức bốn vó mềm nhũn, liệt trên đất, xin giúp đỡ nhìn Diệp Thiếu Dương hai người, run lẩy bẩy nói: “Đây là địa phương gì vậy a, sao giống như cổ đại, còn có nhiều binh sĩ tuần tra, thiếu chút nữa bắt lấy ta, ô ô, tại sao có thể như vậy a...”

Diệp Thiếu Dương đi đến trước mặt hắn, cúi đầu nhìn hắn, nói: “Ngươi đã xuyên không.”

Xuyên không... Lợn rừng tinh vẻ mặt ngơ ngác nhìn hắn.

Yêu tinh đều hướng tới văn minh nhân gian, bởi vậy một khi khai khởi linh trí rồi, bắt đầu tò mò với xã hội nhân loại, còn có kẻ vì chuẩn bị cho tương lai hóa thân thành người, đều đã lẻn vào thế giới nhân loại, thông qua các loại cách quan sát cuộc sống nhân loại, học tập tri thức nhân loại, tuy chỉ số thông minh có hạn... tựa như con lợn trước mắt, nhưng mà so sánh với nhân loại, bọn họ có được sinh mệnh gần như vô hạn, có đến mấy chục năm học tập, sẽ làm cho lượng tri thức của bọn họ không sai biệt lắm so với nhân loại bình thường.

Bởi vậy, lợn rừng tinh này cũng đại khái biết “Xuyên không” là xảy ra chuyện gì.

“Nói đi, vì sao người lại tới nơi này?” Diệp Thiếu Dương hỏi nó.

“Ta... Ta không biết a.”

“Vậy nói đi, chuyện cuối cùng người còn nhớ rõ!”

Lợn rừng tinh nhớ lại, sau đó kể cho bọn hắn nghe, nó ở trong núi tu hành, nhưng mà còn chưa tu thành nhân thân, chưa bỏ được thú tính, lợn chính là ham ăn, từ mấy năm trước nó bắt đầu mỗi tuần đều đến thành thị, vụng trộm lẻn vào phía sau một số nhà hàng lớn, hoặc là siêu thị, tiệm bánh ngọt các nơi, ăn uống no nê, sau đó lại về núi.

Bình luận