Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2700: Điểm Đáng Ngờ Xuất Hiện (2)


Lúc này đã gần giữa trưa, Diệp Thiếu Dương gặp được Bích Thanh cùng Qua Qua, cùng nhau ăn cơm, Bích Thanh mời hắn buổi chiều đi ra vườn chơi, Diệp Thiếu Dương không có hứng thú, tìm cái cớ cự tuyệt, hỏi có chuyện có liên quan Linh bà bà, nhận được cách nói giống như hai người hầu kia, mỗi người sớm tối đều phải tế bái tượng thần, đơn giản là mình không thích, bởi vậy Bích Thanh luôn luôn làm thay hắn.

Buổi chiều, Diệp Thiếu Dương một mình xuất môn, đi tới tây phố. Hôm nay thời tiết vẫn là âm u, hoàn toàn không nhìn thấy thái dương, Diệp Thiếu Dương một mình đi tới ngoài cửa tiệm quan tài, tiệm vẫn không cửa.

Diệp Thiếu Dương một người lắc lư đi trên đường, bất giác đi đến ngoài thành, có một đội binh sĩ đang tuần tra, cầm trong tay trọng kích thật dài, Diệp Thiếu Dương nhớ từng xem qua ở đâu, nói là loại trọng kích này ở cổ đại phần nhiều là thể hiện uy nghi, đánh trận thì không được.

Diệp Thiếu Dương đi vượt qua vai bọn họ, trong giây lát đứng lại, ánh mắt tập trung vào một bóng người trong đó, cứ vậy mà đi theo, đội binh sĩ này đi thẳng đến bên trong một phủ nha, Diệp Thiếu Dương chưa từ bỏ ý định, ở bên ngoài chờ, chỉ trong chốc lát, những binh sĩ này lại đi ra, có người thay thường phục, tụm năm tụm bảy, vui cười tản ra.

Diệp Thiếu Dương liền đứng trên con đường đối diện chờ, cuối cùng đợi được người mình theo dõi, nhìn kỹ hắn, quả nhiên là mình người muốn tìm, vì thế kêu một tiếng tên của hắn: “Đằng Vĩnh Thanh!”

Đúng vậy, hắn là Đằng Vĩnh Thanh.

Lúc nãy đi trên đường vội vàng thoáng nhìn, Diệp Thiếu Dương đã hoài nghi là hắn, quả nhiên.

Đằng Vĩnh Thanh quay đầu nhìn hắn một cái, tiếp tục đi về phía trước đi.

Diệp Thiếu Dương theo sau, lại kêu một tiếng tên của hắn. Đằng Vĩnh Thanh đứng lại, nhìn trái nhìn phải không có người, chần chờ nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Ngươi gọi ta?”

Nhìn vẻ mặt hắn, Diệp Thiếu Dương liền biết, hắn nhất định cũng đã quên mất mình.

Lại một người mất trí nhớ.

Diệp Thiếu Dương ở trong lòng thở dài, đón nhận, nói: “Chính là gọi người, ngươi không biết ta?”

Đằng Vĩnh Thanh cười cười, nói: “Vị công tử này, Sợ là người đã nhận sai người, ta tên là Trần Văn Trung, không phải người người muốn tìm.”

Đằng Vĩnh Thanh vẫn là tính cách nhất quán, thực khách khí, nói chuyện nhỏ nhẹ chậm rãi.

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ cười, nói: “Được rồi, ta lầm tên của người, nhưng ta thật sự biết người, Có rảnh không, cùng đi uống chút rượu đi?”

Đằng Vĩnh Thanh liếc mắt đánh giá hắn một lượt, chắp tay nói: “Xin hỏi xưng hô như thế nào?

“Diệp... Ta tên là Dương Thiệu Nghiệp. Sống ở trong thành.” Diệp Thiếu Dương sờ sờ cái mũi, nói.

Đằng Vĩnh Thanh cười cười: “Thật ra ta không có việc gì, chỉ là ta không thích uống rượu, ta vừa tan tầm, đang muốn đi tới trước uống miếng trà, công tử nếu không chế, cùng ta đi tới đó được không.”

Diệp Thiếu Dương đương nhiên muốn đi.

Quán trà Đằng Vĩnh Thanh đi tới ở ngay tại đầu đường, lầu một là đại sảnh, lầu hai có nhã tòa, Diệp Thiếu Dương bỏ tiền bao nhã tòa gần cửa sổ, gọi một bình trà Long Tĩnh, hai người vừa uống vừa tán gẫu, Diệp Thiếu Dương trước tiên nghe ngóng tình hình của hắn, Đằng Vĩnh Thanh tự xưng là quân nhân, nhà cũng ở trong thành, nhập ngũ cách đây ba năm, hiện tại phụ trách phòng thành.

Diệp Thiếu Dương nghe hắn nói xong, thử nói: “Ta thật đúng là nhận sai người, trước kia ta quen biết một bằng hữu, là đệ tử Lạc Già Sơn tục gia, ngươi có từng nghe qua Lạc Già Sơn?”

Đằng Vĩnh Thanh gật đầu nói: “Hình như có nghe quá.”

“Bằng hữu kia của ta tên Đằng Vĩnh Thanh, bộ dạng hầu như giống người như đúc, tuổi cũng không sai biệt lắm.” Diệp Thiếu Dương theo dõi hắn, “Có khi nào là thân thích trong nhà với ngươi?”

Đằng Vĩnh Thanh cười nói: “Công tử quả thật nhận sai, nhà của ta không có thân thích nào giống như ta cả.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, sau lại thử vài câu, thấy hắn không có phản ứng gì, đành phải thôi, hỏi rõ nhà hắn ở vị trí nào, uống xong bình trà, sau đó cùng nhau xuống lầu.

Đằng Vĩnh Thanh đi phía trước, Diệp Thiếu Dương vội theo sát sau, đột nhiên cao giọng thì thầm:

“ Son vô lăng, thiên địa phân, thủy vô khích, hữu linh căn, thiên sinh vạn vật giai vi khí, lục đạo luân hồi tâm hữu tri... Đằng Vĩnh Thanh!!”

Ở trên ót dùng sức vỗ một cái, đồng thời lớn tiếng kêu tên của hắn, Đằng Vĩnh Thanh cả người run lên, giống như nổi cơn động kinh, ngã ra đất, tứ chi run rẩy hẳn lên.

Diệp Thiếu Dương vội vàng ngồi xổm bên cạnh hắn, một bàn tay thể trụ tuyển mạch môn tay hắn, cương khí trong nháy mắt quán nhập hắn trong cơ thể, mạnh mẽ chảy xuôi ở trong kinh mạch hắn, thời điểm vọt tới huyệt Khí Hải, quả nhiên lại gặp cỗ lực lượng thần bí kia ngăn cản.

“Đằng Vĩnh Thanh, nghe chú ngữ ta, thiên địa thanh minh, cốc thần hàng lâm, minh đường thất phân, tự kiên thần hồn! Đằng Vĩnh Thanh, hoàn hồn!!!”

Đoạn chú ban nãy Diệp Thiếu Dương niệm, là mao son khởi linh chú, tạm thời đánh hắn trở thành

i khai thiên thính, trong nháy mắt tạm thời trừ đi chi mê trong thai, để cho thầy hồn hắn ở một trạng thái hỗn độn, sau đó lại ở trong thần thức đại niệm hoàn hồn chú với hắn, thần thức Đằng Vĩnh Thanh sẽ bản năng đi theo đi, mà chân thân hắn, hoặc là nói rằng Vĩnh Thanh chân chính, trong cơ thể là có cường khí, chỉ là bị phong ấn tại bên trong Khí Hải, không thể vận chuyển, một khi theo Diệp Thiếu Dương nhắc nhở niệm chú, nội ông ngoại hợp, trong nháy mắt, cổ lực lượng thần bí vốn kín bưng không kẽ hở, bị vạch ra một khe hở.

Cương khí mãnh liệt, nháy mắt từ trong Khí Hải tuôn ra ngoài, cỗ lực lượng đó rốt cuộc trở ngăn không được, bị công khí từng chút một xua tan, dần dần hoàn toàn tiêu tan.

Đằng Vĩnh Thanh hai tay ôm đầu, quay cuồng trên mặt đất.

Cương khí ở trong kinh mạch chảy xuôi, càng ngày càng thông thuận, Đằng Vĩnh Thanh mơ hồ cảm giác được bên trong thần thức, có một lạc ấn hình giá chữ thập, nhiệt lượng phóng thích bóng người, ý đồ ngăn cản cương khí lan tràn. Hai cỗ lực lượng, ở trong thần thức hắn cắn xé lẫn nhau.

“Đừng mà..." Đằng Vĩnh Thanh kêu lên thảm thiết.

Diệp Thiếu Dương một bàn tay nắm chặt cổ tay hắn, đang định sẽ giúp hắn đánh cú chót, cổ đột nhiên bị người ta bóp chặt, đồng thời bả vai bị người dùng lực đẩy một cái, sau đó vài người cùng nhau ấn hắn, ý đồ đem hắn ấn xuống đất.

Diệp Thiếu Dương bả vai dùng sức giãy giụa, gạt văng người bên vai ra, trở tay đẩy một cái, cũng đẩy người khác văng ra, xoay người nhìn lại, là mấy binh sĩ bộ dáng thủ vệ, hùng hồn nhìn hắn, quát lớn hắn không được lộn xộn.

“Văn Trung, Văn Trung, ngươi sao rồi!”

Mấy binh sĩ này đều là đồng sự của Đằng Vĩnh Thanh, tiến lên xem xét hắn xảy ra chuyện gì.

Phía sau Diệp Thiếu Dương, một binh sĩ rút ra bội đao, gác lên trên cổ Diệp Thiếu Dương, lớn tiếng quát lớn: “Chớ động, theo chúng ta đi quan phủ một chuyến!”

Diệp Thiếu Dương không thích cảm giác bị uy hiếp, trở tay một chương đánh lên trên cổ tay, binh sĩ không cầm chắc, dao rơi xuống đất, trùng hợp là, vừa lúc đi ngang qua chân hắn, lưỡi dao sắc bén nháy mắt cắt đi một mảng da thịt nhỏ.

“A! Binh sĩ kêu đau một tiếng, ôm chân rút đi, kêu người đến cùng nhau bắt Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương vốn định tránh đi, trong lúc vô ý ánh mắt rơi lên khối thịt nát trên đất, nhướng mày, đưa tay nhặt khối thịt lên, cứ bỏ vào trong túi áo trước, trên tay có máu, cảm giác dơ bẩn, vừa lúc này có hai binh sĩ tới bắt mình, lúc người kế tiếp thả người chui qua giữa hai người bọn họ, trở tay bắt lấy một người, dùng sức CỌ mấy lượt trên quần áo hắn.

Bình luận