Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2696: Người Xa Lạ Quen Thuộc (3)


“Không có gì, ta hơi loạn.”

Một chút hứng thú ăn cơm cũng không có, Diệp Thiếu Dương buông bát, ngồi ngây người.

Bích Thanh vừa ăn đồ ăn vừa lẳng lặng nhìn hắn, bộ dáng muốn nói lại thôi.

“Ngươi có chuyện muốn nói cho ta biết?

Bích Thanh gật gật đầu. “Lát nữa rồi nói sau, quan nhân người dùng cơm trước đã.”

“Không ăn, ta chờ ngươi.” Diệp Thiếu Dương nhất thời có chút kích động.

Ăn cơm xong, Bích Thanh mời hắn đến phòng mình, để cho hắn ngồi ở trên giường, mình ngồi ở bên cạnh, kéo cánh tay hắn, thấp giọng nói: “Ta có chút tâm sự, không biết có nên nói hay không...”

“Nói đi, muốn nói cái gì?” Diệp Thiếu Dương đầy cõi lòng chờ mong.

Bích Thanh há miệng thở dốc, nói: “Quan nhân, huynh năm nay cũng hơn hai mươi tuổi đầu, cha mẹ đã sớm đã qua đời, ca ca cũng mất, huynh là trụ cột trong nhà, ta cảm thấy, huynh không thể cứ tiếp tục như vậy...”

Diệp Thiếu Dương miệng há hốc, “Ngươi... muốn nói với ta điều này sao?”

“Đúng vậy, ta đã nhịn thật lâu, huynh với ta chính là vợ chồng, mà nay huynh chơi bời lêu lổng, cũng là ta quan tâm không tốt... Ta muốn khuyên huynh tiến lên một bước, quản lý kinh doanh gia nghiệp.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng trầm xuống, thở dài, quay đầu nhìn cô, nói: “Bích Thanh, người thật đúng là tức phụ tốt a.”

Bích Thanh nói: “Ta tên Điệu Điệu.”

“Được rồi được rồi, người muốn gọi tên gì đều được, dù sao, ngươi cũng không phải lão bà của ta, người xem cho thật kỹ ta là ai, rồi lại nhìn xem chính ngươi là ai!”

Bích Thanh ngây ngốc nhìn hắn, bả vai kích thích, đột nhiên nghẹn ngào, run giọng nói: “Quan nhân, huynh cần gì nói những lời này, chẳng lẽ huynh không cần ta nữa?”

Hỡi ơi...

Diệp Thiếu Dương sợ nhất thấy con gái khóc, lúc này buông tay nói: “Ta không phải có ý này.”

Bích Thanh đột nhiên ghé vào lòng hắn, khóc hu hu, khóc thật sự thương tâm, khóc ướt hết quần Diệp Thiếu Dương.

“Ta biết, sức khỏe ta vẫn chưa tốt, chưa thể cùng quan nhân viên phòng, quan nhân lòng mang dán giận, nhưng quan nhân ngàn vạn đừng nói ra những lời nói này, ta đã được gả cho huynh, bất luận sinh tử, đều là người của huynh...”

Cái quỷ gì cái quỷ gì!

Trong lòng Diệp Thiếu Dương như có một vạn con ngựa chạy như điên qua.

Đột nhiên, Bích Thanh tức khắc ngồi dậy, như là hạ quyết tâm gì, đưa tay cởi quần áo mình ra, lộ ra hai chiến tuyết trắng, cúi đầu ngượng ngùng nói: “Quan nhân nếu như muốn, ta hiện tại liền cho huynh...”

Ánh mắt Diệp Thiếu Dương không tự chủ được dùng ở trước ngực cô... Nuốt nước miếng, sau đó giúp cô kéo quần áo lên.

“Quan nhân, huynh... Không muốn ta sao? Bích Thanh mười phần khẩn trương.

Diệp Thiếu Dương thở dài một hơi, cong thắt lưng, hộc đầu lưỡi, vô lực ngồi ở trên mép giường, đờ đẫn phe phẩy đầu, nói: “Không phải không muốn, ta không biết nên nói như thế nào, ta hiện tại sắp điên rồi.”

“Điên...” Bích Thanh vừa nghe, nghĩ đến hắn lại muốn phát bệnh, bị dọa giật mình, đang muốn đi thỉnh đại phu.

“Quên đi, ta đi ra ngoài một chút sẽ tốt thôi.” Diệp Thiếu Dương giãy dụa đứng hẳn lên, vô lực đi ra ngoài.

“Quan nhân muốn xuất môn sao, vậy huynh chờ ta!”

Bích Thanh khẩn cầu Diệp Thiếu Dương chờ ở cửa, mình đã vào nhà thay quần áo, lại chỉnh trang đầu tóc, sau đó kéo cánh tay Diệp Thiếu Dương đi ra.

Đi thẳng ra đại môn, Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, nhà mình là nóc nhà cao nhất, rộng rãi nhất trong cả con đường, ở giữa một khối hoành phi, mặt trên viết hai chữ “Drong phủ”, ở cửa còn có hai con sư tử bằng đá.

Đột nhiên nghĩ đến, thân phận này của mình cũng không tệ a, thiếu gia nhà có tiền, còn không có cha mẹ quản, trong nhà có ốc lại có điền, cuộc sống vui vẻ khôn cùng, còn có tức phụ xinh đẹp lại săn sóc như vậy... Được rồi, so với Bích Thanh mà mình quen biết thì quan tâm săn sóc gấp một trăm lần.

Nếu cứ như vậy trường kỳ ở trong này làm thiếu gia, cứ vậy mà sống sót, có vẻ cũng không tệ a.

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, mặc cho Bích Thanh kéo cánh tay, cùng tiến lên phố.

“Bích... Điệu Điệu, nơi này của chúng ta, cách Trường An có xa lắm không?”

Bích Thanh cúi đầu một chút, nói: “Không biết nữa, ta chưa từng đi, hình như rất xa đó.”

“Chúng ta có xe ngựa không?”

“Đương nhiên là có.” Bích Thanh đột nhiên đứng lại, khẩn trương theo dõi hắn, “Quan nhận huynh muốn đi Trường An?”

“Ồ, ta chỉ nói vậy thôi.” Diệp Thiếu Dương trong lòng bắt đầu nghĩ cách.

Bích Thanh dẫn hắn đi vào đường phố phồn hoa nhất, trên đường cái gì cũng có bán, có cửa hàng, cũng có tiểu thương bán hàng ven đường, Diệp Thiếu Dương đi hết một con phố, luôn cảm thấy có chỗ không đúng, lại đi tiếp đến con phố phía trước, lúc này mới phát hiện vấn đề ở chỗ nào: ít người!

Trên đường có người, nhưng mà không nhiều lắm, trong ấn tượng của Diệp Thiếu Dương, Minh triều hơn là dân cư nhiều hơn rất nhiều, hơn nữa nơi này là thành phố lớn phủ Ủng Thiên (nghe tên hắn là rất đại), lại là cái gọi là con đường phồn hoa nhất, không nên ít người như vậy mới đúng.

Còn có một điểm để cho Diệp Thiếu Dương cảm thấy kỳ quái nhất, những người này đều nói tiếng phổ thông, ngay cả Bích Thanh cũng vậy, hơn nữa nói chuyện tựa như không có cảm giác đặc biệt cổ đại, có một chút từ ngữ tựa như có điểm giống với thời đại của mình.

Hắn cũng không rõ ràng lắm vì sao lại như vậy, bởi vì hiểu biết đối với cổ đại không đủ, cũng không biết cổ đại có phải như vậy hay không, nhưng nếu mình đang ở cổ đại, vậy khẳng định chính là bình thường.

Hai người vừa đi đường vừa trò chuyện, Bích Thanh vẫn kéo cánh tay mình, một bộ dáng chim nhỏ nép vào người, Diệp Thiếu Dương liếc nhìn cô một cái, bất đắc dĩ lắc đầu, chờ tương lai nếu cô khôi phục ký ức, nhớ tới cái đoạn này, nhắm chừng xấu hổ mà chết, hoặc là... sẽ hành hung đánh mình một trận.

Cho nên mình ngàn vạn không thể làm gì đối với cô, bằng không tương lai cô nhớ lại việc này, sẽ không bỏ qua cho mình...

“Đúng rồi, cái kia... Điệu Điệu, trên đường có tiệm bán quan tài hay không?”

Bích Thanh lập tức đứng lại, giật mình nhìn hắn, nói: “Huynh tìm tiệm quan tài làm gì?

“Không tìm a, ta chính là tò mò, đi nãy giờ lại không thấy tiệm quan tài.” Diệp Thiếu Dương muốn đi mua ít pháp được gì đó để ở trên người.

Bích Thanh nghĩ nghĩ, nói: “Tây phố hình như có một tiệm quan tài.”

Diệp Thiếu Dương lẳng lặng nhớ kỹ.

Bích Thanh thực hưởng thụ cảm giác cùng hắn tản bộ, không chủ động yêu cầu trở về, Diệp Thiếu Dương một lòng muốn làm quen hoàn cảnh, vì thế mang theo cô cùng nhau lững thững đi tới phía trước, chỉ chốc lát, đi tới bên cạnh tường thành, đi men theo phía dưới, Diệp Thiếu Dương giật mình cảm thấy nơi này rất quen thuộc, tựa như đã tới, nhưng cẩn thận quan sát, lại không có ấn tượng.

Đi thẳng đến địa phương có thể nhìn thấy của thành, loại cảm giác quen thuộc này càng thêm mãnh liệt. Bích Thanh đột nhiên nói: “Quan nhân, phía trước không thể đi, nơi đó là địa phương của quan phủ.”

“Quan phủ? Địa phương nào?”

Diệp Thiếu Dương đứng lại, nhìn tường thành thật dài phía trước, trong giây lát một cỗ cảm giác rất tinh tường nảy lên trong lòng, Diệp Thiếu Dương đột nhiên đứng lại, nói: “Phía sau tường thành này, có phải có cái hồ hay không a.”

“Đúng vậy, Huyền Vũ hồ, cũng không phải quan nhân cái gì cũng đã quên hết.” Bích Thanh thực vui vẻ.

Hóa ra... Phủ Ủng Thiên chính là Nam Kinh a!

Bình luận