Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2674: Người Thân Nhất (2)


Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, xoay người lại lần nữa thì lễ với bà, nói: “Bà bà tại thượng, ta đi Thiên Tử điện có một số việc.”

Mạnh Bà gật gật đầu như suy tư gì.

Diệp Thiếu Dương có việc trong người, cũng không có thời gian nhiều lời cùng bà, bỏ đi nhanh như chớp, vừa đến ngoài thành, còn chưa đi vào, liền nhìn thấy Chanh Tử đứng ở dưới của thành vẫy tay với mình.

Diệp Thiếu Dương nhanh chóng bay qua, vừa gặp mặt, thấy cô hoàn hảo vô khuyết, nhẹ nhỏm trong lòng, nói: “Xảy ra chuyện gì?”

Chanh Tử hít sâu một hơi, nói: “Một chuyện rất quan trọng rất quan trọng, hơn nữa, có một người muốn gặp người......”

“Gặp ta?" Diệp Thiếu Dương nhíu mày, “Ai muốn gặp ta?”

“Chuyện này... Trước mắt không nói cho ngươi biết, người đi theo ta là được.” Chanh Tử vẻ mặt thần bí.

Diệp Thiếu Dương bắt lấy cánh tay cô, nói: “Đừng nháo, ta còn có việc ở nhân gian, lập tức phải trở về liền."

“Chuyện này, ta bảo đảm người gặp người này, cho dù kêu người ở lại đây một ngày, ngươi cũng sẽ cam tâm tình nguyện.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng đột nhiên run lên, nói: “Lãnh Ngọc tới rồi?”

Chanh Tử không lên tiếng, dẫn Diệp Thiếu Dương bay tới hướng tương phản với Phong Đô thành, thậm chí còn đi qua một cây cầu bắc trên sông Ấm Thủy, Diệp Thiếu Dương trong lòng tò mò, hỏi: “Vì cái gì muốn tới bên này, đây đã không trực thuộc phạm vi âm ty.”

“Chính là muốn ra khỏi phạm vi âm ty quản hạt, như vậy mới an toàn.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng càng thêm hồ nghi.

Cuối cùng, Chanh Tử ngàng trước một mảnh rừng trúc rộng lớn.

“Được rồi, lão đại người đi vào trong đi, sẽ gặp được người kia. Ta ở bên này canh giữ cho ngươi.”

“Làm gì vậy!” Diệp Thiếu Dương oán giận một tiếng, chui vào rừng trúc.

Hạt châu này cũng không giống nhân gian thường thấy, cho dù to thế nào thì cả cây trúc đều là màu xanh lá, mặt trên có màu tím lấm tấm, phiến lá lại là màu vàng, nhìn qua rất mỹ quan.

Diệp Thiếu Dương đẩy cây trúc hai bên ra, đi vào bên trong.

Giữa rừng trúc, cây trúc lại thưa thớt hơn, ở giữa mấy cây trúc, một thân ảnh thon gầy đang đứng, lưng hướng tới phía chính mình.

Không phải Lãnh Ngọc?

Liếc mắt một cái nhìn thấy bóng dáng hắn, Diệp Thiếu Dương nội tâm đột nhiên run rẩy một chút, hắn cũng không nhận ra đối phương loại chấn động này đến từ chính ở sâu trong nội tâm, chính hắn cũng không biết vì cái gì, vội vàng đứng lại, ngây ngốc mà đối diện người này.

Người trước mặt này, thân mặc một bộ chế phục màu đen quỷ sai thường mặc, cổ áo có một đạo viền vàng, thuyết minh là người làm quan, nhưng là quan không lớn, bằng không cũng sẽ không mặc loại y phục kém như vậy.

Diệp Thiếu Dương đang đánh giá hắn, người trước mặt này bỗng nhiên xoay người lại.

Trong nháy mắt nhìn thấy dung mạo hắn, Diệp Thiếu Dương ngây dại, máu khắp người nghịch lưu, lập tức vọt tới trong óc, bên tai ong ong mà vang tới.

Ngây người khoảng hơn mười giây, Diệp Thiếu Dương rốt cuộc chống đỡ không được, quỳ xuống mặt đất, là chân chính hai đầu gối quỳ xuống đất.

Hắn cả đời này, cũng không quỳ trước mấy người, gần mười mấy năm qua, chỉ từng quỳ trước tổ phụ đã chết, trước phần mộ chôn quần áo và di vật của cha mẹ, còn nữa chính là tượng đá tổ tiên Diệp Pháp Thiện của mình, sinh linh còn tồn tại cũng chỉ có một người là sự

Nhưng, người trước mặt này tuyệt đối đáng để hắn quỳ xuống, địa vị ở trong lòng hắn, vượt xa Diệp Pháp Thiện, vượt xa hết thảy sinh linh, địa vị ở trong lòng hắn, cũng chỉ có số rất ít người có thể đánh đồng.

Tuy rằng rất nhiều năm không gặp, tuy rằng vào lần gặp mặt cuối cùng, chính mình còn chưa đến mười tuổi, nhưng, mặt mũi người này, nhiều năm qua vẫn luôn khắc ghi ở trong đầu hắn, y chính là... phụ thân ruột Diệp Binh.

“Thiếu Dương, con đã trưởng thành.” Diệp Binh nhìn hắn, trong mắt cũng trào ra nhiệt lệ.

Vẫn là thanh âm quen thuộc như vậy...

Diệp Thiếu Dương đột nhiên đứng dậy, vọt vào trong lòng phụ thân, không có kịch liệt khóc thút thít, chỉ là nước mắt không ngừng rơi.

Vì giờ khắc này, hắn chờ đợi đã quá lâu..

Phụ tử hai người gắt gao ôm lấy nhau, không nói gì hết, cũng không cần phải nói cái gì.

Trên đời này cảm tình sâu nhất, đó là phụ tử, không có cảm tình gì có thể vượt qua. Máu mủ tình thân, cũng là một thuần túy nhất trong nhân tính. Đó là chưa nói, bọn họ phụ tử hai người nhiều năm không gặp, lần trước ở Luân hồi đạo, hắn thấy được phụ thân, nhưng chỉ là một cái bóng, phụ thân vì không muốn hắn gặp phiền toái, cũng không chính diện gặp nhau.

Tình cảm phụ tử này vẫn luôn đè ở trong lòng, hôm nay gặp nhau, Diệp Thiếu Dương hoàn toàn bạo phát, cả người vẫn luôn run run, thật lâu sau mới hơi chút dịu bớt, tách khỏi Diệp Binh, lẳng lặng mà nhìn mặt hắn, so với trong trí nhớ già đi một chút. Diệp Thiếu Dương nở nụ cười giống như một đứa tre.

Diệp Binh lau nước mắt, nói: “Mấy năm nay, ta không thể ở bên cạnh con, không làm tròn trách nhiệm của phụ thân, Thiếu Dương, ta thực xin lỗi con.”

“Không không không, con không trách cha, cha cũng không muốn, cũng may chúng ta hôm nay còn có thể gặp nhau.”

Diệp Binh gật gật đầu: “Ta lưu tại âm ty, chính là vì có một ngày có thể gặp con, hôm nay, cuối cùng ta cũng đã chờ được rồi.”

Mắt Diệp Thiếu Dương lại rơi lệ, lắc đầu nói: “Rất nhiều lần con muốn đi tìm cha, có một lần đã tới âm ty, con lại đi trở về, bởi vì cha đang làm nha sai trong Luân hồi ty... Con có thể không câu nệ những quy củ đó, nhưng con sợ liên lụy cha.”

Hết thảy quỷ sai trong luân hồi ty, đều không thể gặp mặt thân quyến sinh thời, đây là quy củ sắt đá ngàn năm trước đại đế đã định ra, một khi phá giới, hai bên đều sẽ chịu phạt nặng.

Chính vì quy củ này, Diệp Thiếu Dương vẫn luôn nhẫn nại cùng chờ đợi, ngày thường nhiều nhất là viết thư đốt cho phụ thân, không dám thật sự đi tìmy.

“Lão ba...” Diệp Thiếu Dương nhìn Diệp Binh, lẩm bẩm kêu một tiếng.

Diệp Binh cả người run lên, y chờ một tiếng kêu gọi, cũng đợi lâu lắm rồi.

“Lão ba, ba ba, cha, phụ thân, daddy!”

Diệp Thiếu Dương kêu liên tiếp hết tiếng này đến tiếng khác, sau đó tự mình cũng cảm thấy buồn nôn, ngượng ngùng mà gãi gãi đầu.

Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, vội vàng hỏi: “Cha, làm sao mà hôm nay cha lại dám gặp con?”

Diệp Binh không đáp, thở dài nói: “Có phải con từng suy nghĩ, vì sao ta muốn vào Luân hồi ty, nếu ta làm việc ở ty nha khác, quy củ phụ tử không thể gặp nhau sẽ không nghiêm khắc như vậy.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu cực không tình nguyện.

“Ta không phải vì muốn tìm đường ra cho chính mình, ta đến Luân hồi ty làm việc, kỳ thật là sự phụ Con an bài, tìm Từ Cộng hỗ trợ, lúc này mới làm được...”

Cái gì!

Chuyện này cư nhiên có quan hệ tới sư phụ!

Diệp Binh thấy biểu tình của hắn liền biết hắn đang suy nghĩ gì, nói: “Con không cần kinh ngạc, là ta kêu sư phụ Con gạt con, thứ nhất bí mật này tuyệt đối không thể để người ngoài biết, thứ hai, khi đó Con còn tương đối nhỏ, ta sợ sau khi con biết, sẽ quấn lấy sư phụ Con, kêu hắn mang con tới gặp

ta..."

Diệp Binh ẩn hai tay lên vai Diệp Thiếu Dương, yêu thương mà xoa bả vai hắn, nói: “Thiếu Dương, con cũng đừng trách sư phụ con, hắn cũng là vì con.”

Diệp Thiếu Dương dùng sức gật gật đầu.

Từ lời của trưởng bối, người thân nhất của mình chính là chính là hai người bọn họ, tương đương với một người cha ruột một người cha nuôi, đều là người thân nhất của chính mình.

Bình luận