Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2667: Lại Đến Một Tên Muốn Chết (1)


Nhân thần quan đối với pháp sư trong khu trực thuộc, tuy không có quyền lực trực tiếp quản hạt, nhưng bằng vào địa vị của mình ở âm ty, mang tới không ít phiền toái cho pháp sư địa phương.

Nhưng cái này chỉ giới hạn trong pháp sư môn phái nhỏ. Đối với Diệp Thiếu Dương chưởng giáo đại phái như vậy, căn bản chẳng thèm để nhân thần quan nào vào mắt.

“Ngươi thật sự không nói?” Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, chậm rãi nói, tựa như hoàn toàn không thèm để ý đối với chuyện sắp có cứu binh chạy tới.

“Ta... ta cái gì cũng không biết, ngươi dám dùng hình phạt riêng đối với ta đã là tội nặng, ta không tin người dám giết ta?”

“Giết người làm gì, ta và người lại không có thù.”

Diệp Thiếu Dương bảo Tiểu Mã dậy, bản thân tiếp được Câu Hồn Tác, từ trên cổ Trang công vòng qua, trực tiếp treo ở trên khung cửa, sau đó chuyển một cái ghế dựa ngồi ở đối diện chờ cứu binh của hắn đến.

Trang công vốn còn ngoác mồm chửi với bọn Diệp Thiếu Dương, bị Tiểu Mã xông lên, nhắm vào bụng đấm cho mấy cái cũng không hé răng, chỉ hung tợn trừng mắt nhìn bọn họ, loại uy phong kia của lúc vừa tới đây đã không còn sót lại chút gì.

“Diệp thiên sư, làm như vậy... Sợ là không ổn đâu, đội nhân thần quan đến đây, như vậy sẽ kết thù đấy.”

Tiểu Mã xoa nắm tay nói: “Kết thù? Tôi chỉ sợ hắn đến đây rồi không đi được nữa.”

Qua Qua reo lên: “Kẻ tiếp theo để ta!”

Đám người lão Thu tụ tập, khẩn trương không biết làm sao bây giờ mới tốt.

Trong lòng Diệp Thiếu Dương tự hỏi một phen, nghĩ đến Trang công này cũng cứng rắn như vậy, nếu nhân thần quan đến càng thêm cứng rắn, tra tấn bức cung Vô dụng, mình lại không thể giết người ta, hơn nữa âm ty bên kia, quả thực cũng không dễ ăn nói.

Phải nghĩ cách làm bọn họ nói ra chân tướng.

Thật ra có cái biện pháp...

Diệp Thiếu Dương mở bàn tay trái, kích hoạt hồn ẩn của Bánh Bao cùng Thu Oánh, liên tục kích hoạt vài lần, cho thấy mình bên này có việc gấp, bảo bọn họ mau chóng đến.

Một lát sau, gió ấm chợt nổi lên, Bánh Bao cùng Thu Oánh kết bạn từ ngoài cửa sổ bay tới, nhìn thấy bọn Diệp Thiếu Dương đều có mặt, rất vui vẻ chào hỏi.

“Lão đại, chúng ta đang ở bên dưới khiêu vũ, tìm chúng ta đến vội như vậy, có nhiệm vụ gì sao?” Bánh Bao nhảy đến trên lưng Qua Qua, ôm cổ nó nói với Diệp Thiếu Dương.

Khiêu vũ?

Không kịp hóng hớt, Diệp Thiếu Dương đem bọn họ gọi vào trong phòng vệ sinh, ở trên cửa bố trí kết ấn (không phải vì phòng ngừa bọn lão Thu, mà là phòng ngừa tai vách mạch rừng), nói sơ qua về nhiệm vụ.

Hai người vừa nghe kích thích như vậy, nóng lòng muốn thử.

Chờ Diệp Thiếu Dương từ buồng vệ sinh đi ra, Bánh Bao ngồi ở trên vai hắn, Thu Oánh lại không thấy nữa.

Bọn lão Thu tuy tò mò, nhưng cũng không dám hỏi nhiều.

Kế tiếp là chờ đợi. Bánh Bao và Qua Qua một đôi phần tử không chịu ngồi yên này, sau khi gặp mặt, lập tức ở trong phòng truy đuổi đùa giỡn, Diệp Thiếu Dương cũng không quản bọn nó.

Tiểu Mã nhập đến trên người Tứ Bảo, tiếp tục ăn. Ngô Gia Vĩ đang dùng một miếng khăn lau, lăn qua lộn lại lau kiếm của hắn, lão Quách lại ngồi trở lại đến trước bàn, kéo bọn Long Dương chân nhân cùng nhau uống rượu.

Bích Thanh ngay từ đầu đã tự cầm máy tính bảng, ngồi ở trong góc xem kịch, lời nói bất cứ một câu nào với ai hết, cho dù là lúc trước Trang công lộ mặt, cô cũng chỉ là thừa dịp khe hở quảng cáo nhìn quét gã một cái, loại đối thủ cấp bậc này, căn bản không nhấc lên nổi hứng thú của cô.

Trang công bị Câu Hồn Tác treo ở trên tường, nhìn một màn trước mắt, quả thực trợn mắt há hốc mồm, cảm thấy cử chỉ của đám người này chính là vũ nhục mình, vì thế căm giận nói: “Sư phụ ta sắp đến rồi, các ngươi, các ngươi chờ đó!”

“Ồ.” Chỉ có Diệp Thiếu Dương cách hắn gần nhất ở một tiếng, người còn lại nghe thấy, nhưng nên làm gì thì làm cái đó. Sư phụ người đến đây, trâu bò lắm sao?

Trang công cảm nhận được khuất nhục mãnh liệt...

Đợi hồi lâu, đèn trong phòng đột nhiên tắt, trong bóng tối, đoàn người cùng nhau quay đầu nhìn về phía cửa sổ. Phòng này là tầng định của cao ốc, có một cửa sổ sát đất thật lớn, giờ phút này bên ngoài vốn sáng sủa lại đột nhiên có thêm một đám khí đen ngang tụ ở ngoài cửa sổ.

Ngô Gia Vĩ tiến lên đem cửa sổ mở ra, sau đó lui lại mấy bước, vẻ mặt chẳng hề để ý nhìn ngoài cửa

số.

Khí đen quanh quẩn vài vòng ở bên cạnh cửa sổ đang mở ra, chui vào trong phòng, hóa thành hình dạng ba người.

Đứng ở phía sau cùng, là một nam giới mặt đen vừa cao vừa to, trên đầu cũng đội nón quan con thoi, mặc một bộ quan phủ đỏ thẫm, bụng rất lớn, ưỡn ngực, cảm giác rất có tác phong. Qua Qua vừa thấy hắn, lập tức kêu lên: “Oa, ngươi thật giống Địch Nhân Kiệt trên TV! Nhưng bụng so với hắn còn lớn hơn!”

Kẻ này là quan, bên cạnh là hai kẻ gầy thường phục vải, hẳn là kiểu như người hầu của hắn.

“Sư phụ!” Trang công vừa thấy kẻ làm quan này, hai mắt lập tức tỏa sáng, vẻ mặt ủy khuất, gần như Loa một tiếng sắp khóc rồi. “Sư phụ ơi cứu con...”

"Sư huynh!” Hai gã gây vừa thấy bộ dạng này của Trang Công, bị dọa, lập tức muốn lao tới mở trói, bị sư phụ bọn họ ở giữa ngăn lại.

Kẻ làm quan này vừa thấy bộ dạng đó của Trang công, cũng rất là giật mình một cái, nhưng hắn bình tĩnh hơn Trang công nhiều, rất nhanh đã bình tĩnh lại, quay đầu, ánh mắt uy nghiêm quét qua trên mặt từng pháp sư. Đột nhiên phát hiện mấy pháp sư bọn lão Thu, lông mày cau lại chậm rãi nói: “Việc hôm nay, là các người gây ra?”

“Không không không, thần quan tại thượng, thật ra...” Lão Thu theo bản năng muốn nói ra chân tướng, lại cảm thấy không tiện bán đứng Diệp Thiếu Dương, cũng may hắn còn chưa dứt lời, Diệp Thiếu Dương đã đứng ra, che ở phía trước bọn họ, nói: “Không quan hệ với bọn họ, là ta làm.”

Quan sai béo đem ánh mắt chậm rãi chuyển qua trên mặt hắn, nhìn chằm chằm, Diệp Thiếu Dương có thể cảm giác được gã đang cố nén lửa giận.

“Bản quan chính là Dực Châu Tiết độ sứ Trương Duy, hiệu là Phi Thiên Ngư, ngươi là kẻ nào.”

Hắn chính là nhân thần quan Dực Châu, cũng là địa đầu xà lớn nhất của một thế hệ linh giới này, Trang công đám thành hoàng sơn thần thổ địa kia đều là thủ hạ của hắn. Tuy nhân gian linh giới không có công việc gì cụ thể, bọn họ bình thường là đều tự tu luyện, định kỳ đi âm ty mở hội, có chút giống chư hầu cổ đại, bởi vậy tự xưng Tiết độ sứ. Ở trong cấp bậc tiên tịch, đại khái tương đương với các ti chủ không có thực quyền gì trong bảy mươi hai ti của ẩm ty.

Địa bàn Dực Châu rất lớn, trong đó còn quản thành Bắc Kinh, bởi vậy Phi Thiên mày vẫn là có chút trâu bò. Lúc trước Diệp Thiếu Dương đã tìm lão Thu hỏi qua, danh hiệu Trương Duy này, nghe qua có chút quái, lấy lại là một đoạn khúc dạo đầu (Tiêu Dao Duy của Trang Chủ: Bắc Minh có cá, tên nó là Côn... Giận mà bay, cánh nó như mây trời buông xuống.

Tiêu Dao Du là kinh điển đạo giáo,

Danh hiệu “Phi Thiên Ngư” này, lấy chính là từ điển cố này. có thể thấy được Trương Duynày tu cũng là đạo pháp.

Nhưng nhắc tới ba chữ này, trước mắt Diệp Thiếu Dương xuất hiện hình ảnh, càng nhiều là Trang Chu trong vương giả vinh quang, con cá như thế nào cũng không bắt được kia...

“Mao Sơn chưởng giáo, Diệp Thiếu Dương. Mấy người này đều là bạn bè ta, đều là pháp sư CÓ uy tín danh dự trong các đại môn phái, sẽ không giới thiệu lần lượt.”

Tiểu Mã diễu võ dương oai nói: “Cô gia là Bạch Vân thành chủ của Phong Chi Cốc, trên giang hồ nữ mặt gọi một tiếng Mã vương gia, hoặc là Tiểu Mã ca, xem ngươi cũng rất già rồi, miễn lễ đi.”

Bình luận