Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2635: Pháp Sư Mất Tích (1)


Diệp Thiếu Dương, Bích Thanh và Qua Qua ba người cùng nhau về nhà.

Diệp Thiếu Dương đem di động nối với máy sạc, tìm được số di động của Đằng Vĩnh Thanh, gọi điện thoại cho hắn, kết quả thông báo không thể kết nối.

Không thể kết nối, vậy là đã tắt điện thoại, hoặc là không ở khu phục vụ vân vân.

Không phải đã luôn luôn giữ máy mở, liên hệ bất cứ lúc nào sao?

Diệp Thiếu Dương hơi lo lắng. Dù sao, Đằng Vĩnh Thanh là đi hang ổ Thánh Linh hội, làm như vậy tóm lại là có chút mạo hiểm.

Diệp Thiếu Dương lại cầm lấy di động, gọi điện thoại cho Trương Vô Sinh, lần này điện thoại lại thông, nhưng một lúc lâu không ai tiếp nghe, ngay tại lúc Diệp Thiếu Dương sắp bỏ cuộc, điện thoại đột nhiên thông, là giọng một nữ nhân, “Uẩy một tiếng.

Diệp Thiếu Dương còn tưởng mình nhầm, cố ý nhìn thoáng qua màn hình, bên trên ghi chú quả thực chính là “Trương đầu hói”, Trương Vô Sinh thật ra cũng không hói, chỉ là đường chân tóc tương đối lùi về phía sau gáy, cũng không biết vì sao, Diệp Thiếu Dương luôn cảm giác hắn là người hói đầu.

“Chúng tôi là sở công an huyện Ninh Lưu, xin hỏi anh là người quen của vị chủ nhân số di động này

sao?”

Cái quỷ gì!

Diệp Thiếu Dương phản ứng đầu tiên thế mà lại là Trương Vô Sinh chơi gái bị bắt, vội vàng trả lời: “Đúng rồi làm sao vậy?”

“Là như vậy, ông ta mất tích, ngài là người nhà của ông ấy sao?"

“Tôi... Đúng vậy.”

“Vậy nếu chủ máy với anh là người nhà, anh tốt nhất tới đây một chuyến, có chút tình huống cần giáp mặt nói.”

Diệp Thiếu Dương đành phải đáp ứng, hỏi rõ địa chỉ, thì ra huyện Ninh Lưu này cũng ở Thừa Đức...

Cúp điện thoại, Diệp Thiếu Dương bắt đầu ngây người.

Trương Vô Sinh cũng đi Thừa Đức, hơn nữa còn mất tích, di động vứt ở trong khách sạn, điều này nói lên ông ta mất tích là đột nhiên, là đã xảy ra chuyện gì, khiến ông ta ngay cả di động cũng chưa kịp lấy, ông ta lại đi nơi nào?

Lại liên tưởng đến Đằng Vĩnh Thanh mất tích, Diệp Thiếu Dương mơ hồ cảm thấy vấn đề có chút nghiêm trọng, quyết định tự mình đi Thừa Đức, lập tức gọi điện thoại cho lão Quách, nói tình huống, lão Quách cũng cho rằng sự tình liên quan trọng đại, tỏ vẻ mình ở Thừa Đức có người quen ở giới pháp thuật, có thể tìm bọn họ hỏi thăm một phen.

Ngắt điện thoại, đợi một hồi, lão Quách gọi điện thoại tới, giọng điệu ngang trọng nói cho Diệp Thiếu Dương, Thừa Đức quả thực đã xảy ra chuyện!

“Mất tích không riêng gì Trương Vô Sinh và Đằng Vĩnh Thanh, còn có mấy pháp sư, người quen này của ta, là một đường thủ môn phái pháp thuật địa phương, nói cho ta biết một tuần gần đây, pháp sư rất nhiều môn phái tới địa phương đó, thật ra không thiếu đệ tử mấy môn phái lớn, nhưng liên tiếp vài ngày, không ngừng có pháp sư mất tích, bọn họ cũng đang điều tra, đã phái mấy đệ tử, kết quả cũng đều mất tích, những người mất tích này, đều đã đi xuống lòng đất.”

“Chết rồi?” Diệp Thiếu Dương kinh hãi.

“Không phải, mất tích.”

“Vậy vì sao nói đã đi xuống lòng đất?

“ọc, không phải đi âm ty, là một cổ mộ dưới lòng đất.”

“Thừa Đức có cổ mộ? Triều đại nào?”

“Nói tới cũng không phải cổ mộ, mà là một cái công sự trong lòng đất, hẳn là một cái hang tàng bảo, mặt hàng kia cũng chưa nói rõ cho ta. Tiểu sư đệ, chúng ta vẫn là cùng nhau đi qua xem, có thể biết được mọi thứ.”

“Chuyện này quan hệ đến Thánh Linh hội, để khẳng định là muốn đi. Huynh giúp để đặt vé đi, càng sớm càng tốt.”

Ngắt điện thoại, Diệp Thiếu Dương vẫn đang tự hỏi tình huống lão Quách nói.

Thành phố Thừa Đức, là trung tâm Cửu Tinh Điệp Khí Trận, chuyện pháp sư mất tích tập thể này tất nhiên có quan hệ với Thánh Linh hội, không nói đến những người mất tích kia thế nào, ngay cả Trương Vô Sinh ngôi sao sáng này của giới pháp thuật cũng mất tích, đã đủ để chứng minh sự tình nghiêm trọng.

“Thánh Linh hội, cùng pháp thuật công hội rốt cuộc có quan hệ hay không?” Một câu của Bích Thanh, làm Diệp Thiếu Dương từ trong suy nghĩ tỉnh táo lại, nghĩ chút rồi nói: “Ta không dám xác định, nhưng rất có khả năng là bọn hắn làm chủ, bây giờ quan trọng nhất là tìm chứng cớ.”.

Pháp thuật công hội, ở sau khi đem cái gọi là Long Hoa hội lùi lại vô kỳ hạn, một đoạn thời gian gần đây vẫn chưa từng có động tĩnh gì, một điểm này, càng làm sâu thêm sự hoài nghi của Diệp Thiếu Dương đối với bọn họ: bọn họ tám phần là đang chuyên tâm mân mê Cửu Tinh Điệp Khí Trận này, muốn lén lút đem sự tình làm thành, một khi thành công, bản thân Tinh Nguyệt Nô có được vô thượng pháp lực, giới pháp thuật nhân gian cũng không làm gì được cô ta nữa.

Bích Thanh nói: “Ta đi với người, giết Tinh Nguyệt Nô, người giúp ta đem Vại Luyện Thi cướp về.”

Diệp Thiếu Dương đương nhiên không có ý kiến.

Buổi chiều, Chu Tĩnh Như và Tạ Vũ Tình lần lượt tới chơi, Chu Tĩnh Như mang đến cho Diệp Thiếu Dương rất nhiều thuốc bổ như nhân sâm linh chi, đều là hàng thượng đẳng giá trị xa xỉ, nói là cho Diệp Thiếu Dương bồi bổ thân thể, thịnh tình không thể chối từ, Diệp Thiếu Dương đành phải nhận, giữ Chu Tĩnh Như ở nhà ăn cơm chiều, vừa lúc lão Quách và Tứ Bảo bọn họ muốn tới, Diệp Thiếu Dương bảo bọn họ mang theo chút nguyên liệu nấu ăn, tự mình xuống bếp, đang lúc nấu cơm Tạ Vũ Tình cũng đến, cũng là đến thăm Diệp Thiếu Dương.

Thân là nữ hán tử, cô không giỏi nghĩ cho người ta như Chu Tĩnh Như, không mua cái gì, chỉ cần theo ba cân bánh bao thịt to, mấy chai bia, nhìn thấy Diệp Thiếu Dương đang nấu cơm, tự nhiên cũng muốn ăn ké một bữa.

Đoàn người cùng nhau ăn cơm.

Diệp Thiếu Dương đem chuyện muốn đi Thừa Đức nói ra, Chu Tĩnh Như ngay từ đầu phản đối, nhưng Diệp Thiếu Dương liên tục cam đoan thân thể mình không có việc gì, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý, sau đó cho Diệp Thiếu Dương một dãy số.

“Năm trước, công ty bọn em ở Thừa Đức thu mua một công ty, hợp tác với zf địa phương, khai phá hạng mục du lịch, vị Lý tiên sinh này, là tổng giám đốc công ty bọn em an bài ở bên kia. Thiếu Dương ca, tuy các anh là đi bắt quỷ, nhưng nhỡ đâu có chỗ cần sức người cùng sức của, cứ việc tìm hắn, tất cả đều làm thỏa đáng cho anh.”

Diệp Thiếu Dương đem dãy số ghi lại.

Đoàn người đang lúc ăn cơm, bên ngoài đột nhiên nổi từng trận gió ấm, mấy cánh cửa sổ đều bị thổi vang lên ầm ầm, ngoài cửa sổ truyền đến một đợt tiếng khóc lớn.

Đoàn người trợn mắt cứng lưỡi.

“Khoa trương như vậy, đây là lệ quỷ con mẹ gì đó quấy phá!” Tứ Bảo cởi xuống Ba Nhược Bàn Châu, cầm trong tay. Người còn lại cũng đều làm sẵn chuẩn bị.

Đoàn người nghĩ đều là giống nhau: có thể tìm tới nơi này, khẳng định là hướng tới Diệp Thiếu Dương, còn gây ra động tĩnh lớn như vậy, tuyệt đối không phải lệ quỷ tầm thường. Trong lúc nhất thời đoàn người đều dùng đũa, đều tự mò đến pháp khí, tính đại chiến một trận.

Chu Tĩnh Như và Tạ Vũ Tình cũng trốn tới giữa đoàn người, vẻ mặt khẩn trương.

Tiếng khóc ngoài cửa sổ đã biến thành tiếng gào rú, tiếng sau cao hơn tiếng trước, nhưng đoàn người đợi hồi lâu, bên ngoài không có lấy một chút động tĩnh. Tứ Bảo chờ hết kiên nhẫn, thấp giọng nói: “Cái này con mẹ nó chiều số gì vậy, muốn dựa vào thế này đem chúng ta hù chết?”

Diệp Thiếu Dương cẩn thận nghe tiếng gào hét này, tuy nghe qua rất dọa người, nhưng cẩn thận nghe, thế mà còn giống như có âm điệu, “Ngày xưa xưa ơi là xưa ở nơi đồng quê bát ngát...” Cái quỷ gì vậy, quỷ khóc có thể khóc thành như vậy?

Diệp Thiếu Dương bước một bước dài lao đi, đứng ở trước cửa sổ, thấy một bóng trắng từ đối diện xa xa bay tới, trong miệng phát ra giọng khàn khàn: “Diệp Thiếu Dương, người ngủ với vợ ta, ta hôm nay tìm người đòi mạng!”

Bình luận