Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2624: Tư Tâm của Đạo Phong (3)


Nhuế Lãnh Ngọc lập tức ngồi dậy, Có chân lên, đạp một phát.

Nam nhân nâng tay, thoải mái bắt được chân của cô, Nhuế Lãnh Ngọc xấu hổ và giận dữ, còn muốn động thủ, nam nhân đưa tay ở chỗ mi tâm cô nhẹ nhàng điểm một phát, cương khí trong cơ thể lập tức bị đánh tan, mềm nhũn ngã vào trong bụi cỏ, tay của nam nhân tiếp tục di chuyển ở trên người mình... Cẩn thận cảm thụ, không phải đang vuốt ve mình, mà là cách thân thể của mình một khoảng cách, tựa như đang dùng khí tức kiểm tra đo lường thân thể của mình.

Cảm thấy khô nóng là hai nơi huyệt vị Khí Hải cùng Đan Điền của mình.

Ký ức chậm rãi khôi phục, mấy vấn đề trong nháy mắt ập vào trong đầu: đây là nơi nào, mình vì sao sẽ ở đây, nam nhân này... Là ai? Hậu Khanh sao? Theo ký ức cuối cùng trào lên, Nhuế Lãnh Ngọc càng thêm xác định người này nhất định là Hậu Khanh, mình tới thị huyết biển lửa, sau đó là Hậu Khanh lao tới, sau đó mình ở dưới thị huyết chăng nướng mất đi ý thức, không phải Hậu Khanh còn là ai?

Rốt cuộc vẫn rơi vào trên tay hắn.

Nhớ tới gặp lại Diệp Thiếu Dương ngắn ngủi... Chỉ một lát thời gian như vậy, lại tàn khốc tách ra. Nhuế Lãnh Ngọc bị thương, khóe mắt lặng lẽ chảy ra dòng lệ nóng...

Dòng lệ nóng, thật sự là dòng lệ nóng!

Nhuế Lãnh Ngọc lập tức ngây dại, mình đang ở Linh Giới, cho dù rơi lệ, cũng chỉ là một loại mô phỏng bản năng cảm xúc, không phải nước mắt thật sự, tự nhiên cũng không có nhiệt độ, nhưng... Mình giờ phút này lại chân thật cảm giác được nhiệt độ của nước mắt!

Nhuế Lãnh Ngọc cố gắng muốn bò dậy, nhưng vừa rồi trúng một đòn kia, cả người không thể động đậy, mắt cố gắng chuyển động, vẫn không nhìn thấy nam nhân kia là ai, vì thế quát lớn: “Ngươi là

ai!"

Nam nhân không để ý tới cô, sau một lúc lâu mới dừng lại động tác, đứng thẳng người, Nhuế Lãnh Ngọc nhìn quét qua, nhất thời kinh ngốc, thất thanh hô lên: “Đạo Phong?”

Đạo Phong cúi người nhìn cô, vẻ mặt lạnh lùng nhất quán, quan sát cô, chưa nói gì cả.

“Là người đem ta cứu ra? Thiếu Dương đâu?”

“Thiếu Dương, tự nhiên là về nhân gian rồi.”

Trái tim Nhuế Lãnh Ngọc buông xuống, Thiếu Dương được cứu là tốt rồi.

“Vậy chúng ta thì sao, chúng ta ở đâu?”

“Cũng ở nhân gian.” Đạo Phong nói, “Ngươi tuy là ngay cả thân thể cùng nhau hình chiếu đến Thanh Minh Giới, nhưng đã lâu không trở về nhân gian, thân thể vẫn còn, nhưng kinh mạch hầu như héo rũ, ta vừa rồi là giúp người đầy khí qua cung, khôi phục huyệt vị cùng kinh mạch.”

Nhân gian...

Nhuế Lãnh Ngọc hít sâu một hơi, cảm giác được không khí tiến vào trong phổi, loại cảm giác lấp đầy này, khiến cô hưng phấn tới mức cả người run rẩy, trong không khí còn mang theo một chút mùi thoang thoảng của bùn đất cùng cỏ khô, càng khiến cô say mê.

“Ta trước kia cho tới bây giờ chưa từng nghĩ, thì ra ngay cả hít thở cũng là một loại hạnh phúc...” Nhuế Lãnh Ngọc đầy cảm xúc nói.

Rốt cuộc đã trở lại, nhân gian quen thuộc mà lại xa lạ.

Nhắm mắt lại hưởng thụ một hồi, tâm tình Nhuế Lãnh Ngọc dần dần cũng chuyển biến tốt lên, ngẩng đầu nhìn Đạo Phong, nói: “Đây là nơi nào?”

“Không biết.”

“Cái gì?” Nhuế Lãnh Ngọc nhíu mày.

“Tùy tiện tìm một chỗ sơn dã mà thôi.”

“Vì sao, vì sao ta không ở bên Thiếu Dương?”

Cảm giác được cương khí tán loạn trong cơ thể dần dần ngưng tụ lại, Nhuế Lãnh Ngọc thử ngồi dậy, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Đạo Phong, nói: “Ngươi có thể ngồi xuống không, ngẩng đầu nói chuyện với người như vậy mệt chết đi.”

Đạo Phong khoanh chân ngồi ở trước mặt cô, nói: “Ta không thể để người ở bên Thiếu Dương.”

Nhuế Lãnh Ngọc giật mình, sau đó hiểu ra, khóe miệng lộ ra một tia cười khổ.

“Một khi đã như vậy, người cần gì phải cứu ta?”

“Ta từ trước tới nay không muốn cứu người ta cứu người, chỉ là vì Thiếu Dương cầu ta, ta không có cách nào từ chối.” Dùng một chút, Đạo Phong nói, “Thiếu Dương muốn mang người đi thế giới trong tranh, điều này tuyệt đối không được, hắn là người ứng kiếp, hắn không thể rời khỏi nhân gian, mà ngươi, cũng không thể ở lại bên cạnh hắn, bằng không, hậu quả ngươi biết, ngươi sẽ hại chết hắn.”

“Ta biết, ta đương nhiên biết.” Nhuế Lãnh Ngọc cười lạnh, “Đạo Phong, ta là lần đầu tiên nghe ngươi một hơi nói nhiều như vậy.”

Đạo Phong thản nhiên nói: “Vì Thiếu Dương, ta có thể làm bất cứ chuyện gì, nhiều lời chút lại tính là

81."

“Bất cứ chuyện gì?” Nhuế Lãnh Ngọc giật mình, “Đạo Phong, người dẫn ta đến nơi đây, không phải vì trị thương cho ta, là vì nói những điều này với ta nhỉ?”

“Nếu người kiên trì ở bên hắn, ta chỉ có thể giết ngươi.” Trong mắt Đạo Phong trong tích tắc toát ra sát khí.

Nhuế Lãnh Ngọc kinh ngạc nhìn hắn, biết hắn không phải đang hù dọa mình, trên đời này, thật đúng là không có chuyện gì Đạo Phong không dám làm.

“Thiếu Dương có người gã sư huynh này, thật sự là vận khí của anh ấy.” Nhuế Lãnh Ngọc lạnh lùng nói, trong giọng nói mang theo một tia châm chọc.

Đạo Phong không để ý tới cô, ánh mắt nhìn phương xa, chờ cô lựa chọn.

Nhuế Lãnh Ngọc thở dài, nói: “Ta cũng biết, ta không nên ở lại bên Thiếu Dương, vì đoạn tuyệt niệm tưởng của Thiếu Dương, ta thậm chí từng nghĩ gả cho Hậu Khanh... Đạo Phong, ta hiểu người, nhưng ta rất phản cảm cách làm của ngươi, chuyện ta cùng Thiếu Dương, ta không thích để người ta mạnh mẽ nhúng tay, bắt buộc ta nên làm như thế nào.”

Đạo Phong nghe xong đoạn lời này của cô, ánh mắt thu hồi, khi tiếp tục nhìn cô, vẻ mặt cũng dịu đi, chờ cô nói tiếp.

Nhuế Lãnh Ngọc trầm ngâm một hồi, nói: “Ta tuy phản cảm Hậu Khanh, nhưng hắn dù sao bảo vệ ta, chỉ có ở Linh Giới, ta mới là an toàn nhất.”

“Ngươi muốn trở về?"

“Ta chết cũng sẽ không trở về!”

Đạo Phong đối với câu trả lời này tựa như rất hài lòng, nói: “Nhân gian không chứa được người, người đi theo ta thôi.”

“Đi theo ngươi?” Nhuế Lãnh Ngọc hơi kinh ngạc.

“Theo ta đi Phong Chi Cốc, nơi đó đủ an toàn.”

Nhuế Lãnh Ngọc trầm ngâm nói: “Thiếu Dương bên kia, ngươi giải thích như thế nào?”

“Tương lại nói cho hắn sau, hắn nếu là muốn gặp người, cũng có thể đi Phong Chi Cốc tìm người, nhưng người không thể tới nhân gian, vì chính người, cũng vì Thiếu Dương.”

“Vậy... Ta phải luôn luôn ở lại Phong Chi Cốc?”

“Chờ tiêu diệt Thái m sơn, giết Vô Cực Quỷ Vương, thân phận quỷ đồng của ngươi liền mất đi tác dụng, khi đó, ai cũng không thể ngăn trở các ngươi bên nhau.”

Khóe miệng Nhuế Lãnh Ngọc run rẩy, lẩm bẩm: “Mục tiêu này cũng thật nhỏ, ta là phải ở lại Quý Vực một ngàn năm sao?”

“Sẽ không quá lâu. Đạo Phong cực kỳ thong dong nói ra câu này.

Nhuế Lãnh Ngọc nhún vai, nói: “Được rồi, ta cũng không có chỗ khác để đi, về sau, phải dựa vào người bảo vệ ta rồi.”

Đạo Phong bắt lấy cánh tay của cô, một luồng hơi thở cay độc trong tích tắc tiến vào thân thể của cô, vận hành trong kinh mạch, chảy xuôi đến phụ cận tâm mạch, giống như đột nhiên kẹt một chút, sau đó chậm rãi biến mất, Nhuế Lãnh Ngọc kinh ngạc, khi vận khí đi cảm ứng luồng khí này, lại không cảm ứng được cái gì cả.

“Ta đã hạ Đoạt Xá Phệ Hồn Chú trong cơ thể người, một khi có tà vật đoạt xá đối với người, lực lượng chú ngữ sẽ lập tức giật đứt tâm mạch của ngươi, nguyên thần cấu diệt... Nhưng chỉ cần loại truyện này chưa xảy ra, chú ngữ sẽ không tạo thành bất cứ ảnh hưởng gì đối với ngươi.” 

Nhuế Lãnh Ngọc chấn động nhìn hắn, “Vì sao, vì sao phải làm như vậy?”

Bình luận