Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2553: Không Giới Chi Chiến (2)


“Ừm ừm, anh hiểu.” Trước mặt nhiều người như vậy bị cô quấn quanh làm nũng, Diệp Thiếu Dương có chút xấu hổ, ho khan hai tiếng, quay đầu tìm kiếm người đối ứng, nói: “Tiểu Thanh Tiểu Bạch, còn có hai vợ chồng Phượng Hề, mấy người… Đi Vân Sơn, đi bảo hộ quân sự.”

“Cái gì!” Bốn người hầu như cùng nhau hô lên.

“Dựa theo cách nói của hắn, một trận chiến này, hắn bám trụ Nữ Bạt và Doanh Câu, tuy hắn làm việc luôn luôn đa mưu túc trí, nhưng dù sao đối mặt là hai đại thi vong đó, tôi lo lắng hắn có nguy hiểm, bốn người đi bảo hộ hắn!”

“Ta không đi!” Tiểu Thanh kêu lên đầu tiên, nhìn chằm chằm Diệp Thiếu Dương nói, “Lần trước sự kiện đó, ta rất đau lòng, đã quyết liệt với hắn, không là huynh đệ nữa, bây giờ bảo ta đi bảo hộ hắn, không phải đánh mặt ta sao.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Ta và hắn cũng đã quyết liệt, nhưng mà, cho dù từng là huynh đệ, thời điểm nguy nan chúng ta ít nhất cũng bảo hộ hắn một lần cuối cùng. Ta đáp ứng người, đây là một lần cuối cùng, các ngươi nếu sợ xấu hổ, thì không cần xuất hiện, mai phục ở phụ cận hắn, nếu hắn không gặp phải nguy hiểm, các ngươi không cần lộ mặt, cũng đỡ cho xấu hổ, nếu gặp phải nguy hiểm, tự nhiên không cần phải nói, ta không tin các ngươi có thể nhìn hắn chết!”

Nói ra một đoạn lời này, bốn người bọn Tiểu Thanh đều không nói gì nữa.

Tiểu Thanh cúi đầu, nhỏ giọng lầu bầu: “Nhưng chúng ta muốn đi với người cứu tẩu tử mà!”

Ba người gật đầu theo.

Thôi Dĩnh chắp tay nói: “Thiếu Dương anh đừng đem tôi coi là người ngoài, tôi ít nhất cũng là nửa thành viên Liên Minh Tróc Quỷ, chuyện nguy hiểm nữa, tôi cũng muốn cùng nhau hướng tới!”

“Không phải nửa, là một!” Diệp Thiếu Dương nghiêm túc nói, “Anh là nam nhân của Phượng Hề, từ trước tới nay tôi không đem anh coi là người ngoài, chỉ là mọi người nhiệm vụ khác nhau, chúng ta lần này đi Thiên Khí son là đánh lén, nhiều người cũng không có tác dụng gì, quân sự là… Ít nhất từng là huynh đệ của chúng ta không thể để hắn có sơ xuất.”

Nghe hắn nói như vậy, bốn người đành phải tiếp nhận nhiệm vụ. Tiểu Bạch lại rụt rè giơ tay.

“Ngươi lại có ý tưởng gì thế đại tỷ.”

“Cái kia… Ừm, Phong đại đại chưa tới sao?”

Diệp Thiếu Dương nhất thời cạn lời, vỗ vỗ m Dương Kính trong đai lưng, nói: “Ở trong này.”

Tiểu Bạch nhất thời mắt lóe lên, cắn một ngón tay, nhìn phần hông Diệp Thiếu Dương nói: “Phong đại đại, ngươi đã đến đây, vì sao không ra, người ta đã lâu không gặp người…”

Đợi một lát, trong m Dương Kính truyền ra thanh âm có chút buồn bực của Đạo Phong: “Sự tình chấm dứt rồi gặp đi.”

Tiểu Bạch lập tức mím môi. “Phong đại đại, người ta muốn gặp người chút rồi đi…”

“Khụ khụ!” Bên cạnh truyền đến tiếng ồn ào của mọi người.

“Con nhỏ này, người dại trai!” Trong m Dương Kính truyền đến Dương Cung Tử cười mắng “Người đi trước thôi, chuyện này chấm dứt, ngươi liền đi Phong Chi Cốc ở một thời gian, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy Đạo Phong.”

Tiểu Bạch nhất thời mắt sáng lên, “Nói chuyện giữ lời?

Nhiều người nghe như vậy, ta có thể lừa ngươi? Ta ghen cũng chưa ghen đến mức đó đâu.”

Đoàn người lại cười vang.

Tiểu Bạch đỏ mặt, nói: “Vậy, vậy được rồi, ta đi trước!” Nói xong vội vàng chạy ra ngoài.

Vợ chồng Phượng Hề cũng cười vui vẻ cùng nhau rời đi. Tiểu Thanh thì lắc đầu thở dài.

Diệp Thiếu Dương đột nhiên cảm thấy m Dương Kính có động tĩnh khác thường, tiếp theo một bóng người từ bên trong bay ra, vốn tưởng là Đạo Phong, buột miệng: “Ngươi sợ cô ấy như vậy à, cô ấy đi rồi người mới đi ra… Kết quả còn chưa dứt lời, mới nhìn thấy bóng người không phải Đạo Phong, cũng không phải Dương Cung Tử, mà là Uyển Nhi vẫn luôn ở trong m Dương Kinh.

Nhìn thấy cô, Diệp Thiếu Dương mới nhớ ra cô ấy vẫn luôn ở trong m Dương Kính.

“Cô…”

Chưa đợi Diệp Thiếu Dương mở miệng, Uyển Nhi khẩn trương hỏi: “Tôi vừa nghe mọi người nói chuyện, Tam Sinh có nguy hiểm phải không?”

“A… Không xác định, nhưng tôi cũng đã phải người đi bảo hộ hắn, không có việc gì”

Uyển Nhi cắn môi, nói: “Tôi muốn đi tìm hắn.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, nói: “Tôi biết cô lo lắng hắn, nhưng vẫn là thời đi, nói thật, tu vi này của Cô… Đi cũng vô dụng, lại nói hắn bây giờ chỉ huy thiên quân vạn mã, cô đi chỉ có thể làm hắn phân tâm.”

“Nhưng mà, hắn có nguy hiểm.”

“Cô yên tâm đi, tôi đã tìm bốn người qua đó rồi, tuyệt đối có thể bảo vệ hắn, cô tin tưởng tôi, khẳng định không có việc gì!”.

Uyển Nhi do dự mãi, cũng đã nghĩ thông, nói: “Vậy chờ hắn trở về, tôi gặp lại hắn đi.”

“Tôi lúc trước đi tìm hắn, cô vì sao không ra gặp hắn?” Lời ra khỏi miệng, Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghĩ đến, lúc trước vì cam đoan hai bên riêng tư, mình dùng phù văn bịt m Dương Kinh, Uyển Nhi nhắm chừng cũng luôn luôn đều ở bên trong tu hành, cũng chưa nhìn trộm bên ngoài, bởi vậy bỏ lỡ lần trước gặp mặt với Lâm Tam Sinh. Lúc trước bởi vì Đạo Phong và Dương Cung Tử muốn vào, lúc này mới mở ra m Dương Kính.

Uyển Nhi nói: “Tôi lúc trước không muốn gặp hắn, tôi luôn luôn chờ hắn đưa tôi trở về, tôi chỉ là không muốn hắn có gì nguy hiểm… Thôi, tôi vẫn là vào thôi. Nhưng anh có thể bảo vị tướng công bên trong kia đi ra hay không, nam nữ thụ thụ bất thân…”

“ẶC, được rồi.” Diệp Thiếu Dương vừa muốn mở miệng, Đạo Phong bay ra, Dương Cung Tử cũng đi ra theo, nhìn Uyển Nhi một cái, mỉm cười nói: “Tôi lúc trước nói với cô, cô nhớ hết không?”

Uyển Nhi chào vạn phúc, “Đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở.” Nói xong cúi đầu bay vào.

Diệp Thiếu Dương dùng phù văn bịt m Dương Kính, lúc này mới hỏi Dương Cung Tử: “Chị nói cái gì với cô ấy?

“Việc riêng của phụ nữ, câu hỏi nhiều như vậy làm gì.” Dương Cung Tử giận lườm hắn một cái.

Diệp Thiếu Dương bĩu môi.

Đạo Phong lạnh lùng nói: “Mấy người ồn ào đủ chưa?”

“Được được, xuất phát ngay đây. b đúng rồi, lão Quách đâu, thế nào rồi?”

“Đến đây đến đây!” Lão Quách đeo một cái rương từ phía sau đi ra, hướng Diệp Thiếu Dương gật đầu, “Xử lý xong rồi.”

“Tốt, xuất phát!”

Diệp Thiếu Dương ở trong đám người tìm được Tiểu Cửu, thăm dò nhìn cô.

Tiểu Cửu đi lên, hướng hắn gật gật đầu nói: “Em khẳng định muốn đi, Lãnh Ngọc là chủ mẫu của em, cho dù dốc hết toàn bộ Thanh Khâu sơn em, em cũng nhất định phải cứu cô ấy đi ra.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương cực kỳ cảm động.

Đoàn người từ phía sau Thanh Khâu sơn xuống núi, tiến vào trong khe hẹp, chạy như bay, hướng tới hạ du sông giáp ranh.

Ở phía sau bọn họ, ngoài mấy chục dặm trong Vân Sơn hạp cốc đang tiến hành một trận chiến đấu cực kỳ thảm thiết.

Vô số thi binh điên cuồng hướng bên trong Vân Sơn hạp cốc ùa đi, một đám dẫn đầu kia lao mãi tới ngoài hàng rào gỗ bên ngoài quân doanh.

Hàng rào gỗ tổng cộng bảy tầng, đan xen ngang dọc, mỗi một cây rào gỗ đều là do ba cây cọc gỗ buộc chung, cấu thành một hình dạng kỳ quái. Giữa toàn bộ hàng rào gỗ đều dùng dây thừng màu xám nối liền với nhau, ở chỗ buông thõng thấp nhất thắt nút phép, treo một thanh kiếm huyền thiết nhó.

Khi thi binh nhóm đầu tiên lao tới trước mặt, các hàng rào gỗ tạo thành pháp trận phát hiện thi khí, pháp trận bị kích hoạt, dây thừng cùng nhau lay động lên, kiếm huyền thiết nhỏ treo bên trên một cái tiếp một cái sáng lên, tụ tập linh quang, rời khỏi tiểu kiếm.

Bình luận