Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2445: Đại Hội Liên Minh (4)


Lâm Tam Sinh gật đầu. “Quảng Lăng Tán cổ khúc chân chính.”

“Vì sao đánh đến khúc giữa thì dừng?”

Lâm Tam Sinh chậm rãi nói: “Ngày đó Kê Khang bị áp giải đi pháp trường, trước khi đi, đã gảy một khúc Quảng Lăng Tán này, nhưng vẫn chưa gảy xong, chỉ gảy đến nơi đây, giờ lành đã đến, lập tức hỏi chém. Sau khi Kê Khang chết, nhân gian không có Quảng Lăng Tán nữa, tuy cổ phổ vẫn còn, nhưng hậu nhân chỉ gảy đến nơi đây, liền không gây tiếp nữa, một là kỷ niệm Kê Khang, thứ hai, chưa gảy mà đoạn, dư âm chưa hết, cũng tự có một phen ý cảnh, để tránh một khúc kết thúc, khúc hết người giải tán, vô hạn bị thương.”

Tiểu Cửu nghe Lâm Tam Sinh nói, nhịn không được nghĩ tới cái gì, đứng ở ngoài cửa, ngây ra hồi lâu, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nói: “Chúng ta đi thôi.”

Đoàn người ra ngoài, chưa xuống núi, mà là vòng qua rừng rậm phía sau núi, bay thẳng xuống, theo khe hẹp đi hướng phía nam.

Trên đường, Tiểu Cửu trên đại khái nói mục đích hôm nay tìm Diệp Thiếu Dương đến gần như Lâm Tam Sinh trước đó nói: vì ứng đối trận đại chiến sắp đến, ba giáo Xiển Tiệt Phật của Không Giới muốn cùng nhau tụ tập một lần, chỉ định kế hoạch tác chiến, đồng thời, bởi vì một trận chiến Tinh Tú Hải trước đó, Thanh Khâu sơn kết thù với phật môn cùng đạo môn, cần xây dựng lại sự tín nhiệm trước, mới có thể tiếp tục hợp tác…

Lâm Tam Sinh cũng đề xuất ý tưởng mình muốn chỉ huy chiến tranh.

Tiểu Cửu trầm mặc một lúc lâu nói: “Quân sự, chuyện này ta sẽ giúp người, nhưng người muốn người khác tin phục mà nói, một lần là không được, ta đề nghị ngươi hôm đó ở lại bên này, chỉ huy tướng sĩ Thanh Khâu sơn ta trước, thành lập uy vọng, từng bước một đứng vững gót chân.”

Lâm Tam Sinh tỏ vẻ đồng ý.

“Vì sao mở hội cần đi xa như vậy, đi động Ba Nguyệt gì đó?” Diệp Thiếu Dương phát biểu nghi vấn.

“Lần này gặp mặt, là Nam Chiếu động Ba Nguyệt khởi xướng, vốn cũng không tới lượt bọn họ, nhưng trong Tứ Sơn Thập Nhị Môn, Xiển giáo, Tiệt giáo, còn có phật tông kiềm chế nhau, vì thế quyết định cử hành ở động Ba Nguyệt, để tỏ vẻ công bằng, mọi người đều không có ý kiến”

Diệp Thiếu Dương nghe xong lời này, cảm thấy tương đối cạn lời. “Sao bọn em bên này phe phái đấu tranh cũng nghiêm trọng như vậy?”

“Trăm ngàn năm qua, luôn luôn đều là như thế, trước mắt thị tộc xâm nhập, không thể không đoàn kết. Bằng không chuyện Tinh Tú Hải lần trước, em căn bản sẽ không giải hòa với bọn họ.”

Sau đó Tiểu Cửu giới thiệu sơ qua động Ba Nguyệt này.

Động Ba Nguyệt, cũng là một môn phái trong “Tứ Sơn Thập Nhị Môn”, môn phái tên gọi Nam Chiếu thần quốc, trên thực tế cũng không có quốc gia gì cả, chỉ có một cái động Ba Nguyệt, lão đại của động Ba Nguyệt, gọi là Quỷ Kiểm bà bà (bà bà mặt quỷ), là quốc sư một đời cuối cùng của Nam Chiếu quốc nhân gian trước kia, thủ đoạn hắc bạch vu thuật thông thiện triệt địa, sau Nam Chiếu quốc bị Đại Đường tiêu diệt, Quỷ Kiểm bà bà bị truy nã, lúc này mới trốn vào Thanh Minh giới, chiếm cứ động Ba Nguyệt, ở đây giáo hóa sinh linh, làm đệ tử, đến bây giờ cũng đã thành một môn phái lớn.

“Nam Chiếu quốc Anh nghe cái tên này rất quen thuộc, đó là quốc gia của một dân tộc thiểu số?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

“Nam Chiếu quốc là một quốc gia nhỏ biên thuỳ thời kì Đường triều, vị trí ở Vân Nam bây giờ.”

Lý Lâm Lâm không phải sinh linh nhân gian, không hiểu biết đối với lịch sử nhân gian, chớp mắt hỏi: “Nam Chiếu quốc sư này rất lợi hại sao?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Nam Chiểu quốc tôi không biết, nhưng Vu Môn phía nam, có ba chi nhánh lớn, Xuyên cổ Vân hàng (hàng: thuật hàng đầu) Nam Dương độc, đều thuộc phạm trù vu thuật, nhưng trọng điểm khác nhau, không có phân chia cao thấp với pháp thuật phật đạo nhị môn. Một người bạn tốt của tôi, chính là vu linh tín nữ của đại vụ tiện gia tộc, nhắm chừng không phải một phái với Nam Chiếu quốc sư này, nhưng địa vị là giống nhau.”

Lý Lâm Lâm nói: “Đã lợi hại như thế, vì sao quốc gia còn có thể diệt, vì sao không dùng vu thuật đối phó kẻ xâm nhập?

Bọn người Diệp Thiếu Dương đều cười cười.

“Pháp thuật, từ trước tới giờ đều không phải dùng cho chiến tranh, pháp sư mạnh tới đâu nữa, cũng không chống lại được đại quân tiếp cận, quốc lực Đại Đường lúc đó, đừng nói một Nam Chiếu quốc sư, cho dù là Nam Chiếu quốc mỗi người đều là vụ sư cũng vô dụng.”

“Nhưng vu thuật lợi hại, không phải được xưng có thể giết chết ngàn vạn người?”

“Đó là lý luận.” Diệp Thiếu Dương nhịn không được trả lời cô, “Quan trọng nhất, Nam Chiếu quốc cô có vụ thuật, người ta không có? Cô cho rằng Đại Đường vương triều là ăn chay à. Đạo phật nhị tông nhiều nhân tài như vậy, so pháp thuật, mười cái Nam Chiếu quốc sư cũng không làm được gì.”

Lý Lâm Lâm lúc này mới hiểu.

Tiểu Cửu nói: “Lâm Lâm nói cũng không sai, lúc ấy Nam Chiểu quốc sau khi bị diệt, Quỷ Kiểm bà bà từng một mình vào kinh, muốn dùng vu thuật ám sát hoàng đế, nhưng vu thuật bị quốc sư lúc đó phá giải, sau đó dùng pháp thuật thần diệu nào đó, khiến vu thuật cắn trả đến trên thân chính bà ta, da thịt trên mặt tan hết, khủng bố như mặt quỷ, lúc này mới có cái danh hiệu Quỷ Kiểm bà bà này.”

Thì ra là như thế…

Diệp Thiếu Dương vừa đi đường, vừa nói: “Bà ta không có khả năng từ Đường triều sống mãi đến bây giờ nhỉ, thọ nguyên khẳng định đã sớm hết, đã thành quỷ hồn, hoàn toàn có thể biến thành xinh đẹp chút mà, hoặc là biến thành bộ dáng ban đầu?”

“Bà ta cố ý giữ lại vết sẹo, nói là ghi nhớ thù hận trước kia, khích lệ bản thân cố gắng tu luyện. Bà ta ở Không Giới tu hành ngàn năm, hôm nay tu vi cực sâu, không thể xem nhẹ. Nam Chiếu động Ba Nguyệt, Bắc Mã Tát Mãn giáo, đây là hai môn phái đặc thù của Không Giới. Quỷ Kiểm bà bà này âm hiểm giả dối, làm người hung tàn, đợi sau khi gặp mặt, anh nhớ ít nói chuyện với bà ta. Đúng rồi, anh nhớ gọi bà ta vương phi, tuyệt đối đừng gọi Quỷ Kiểm bà bà, bằng không bà ta sẽ liều mạng với anh.”

“Vương phi?” Diệp Thiếu Dương giật mình.

“Đúng, bà ta là Nam Chiểu quốc sư, đồng thời cũng là vương phi, nghe nói lúc còn sống dung mạo khuynh thành, sau khi bị hủy mặt, mới biến thành bộ dạng này, ở Không Giới, mọi người đều gọi bà ta vương phi.”

Được rồi. Mặt cũng đã thành như vậy, còn bảo người ta gọi bà ta vương phi, Diệp Thiếu Dương nhịn không được trong lòng phỉ nhổ, hoài nghi lão thái thái này có chút sở thích quái dị.

Từ vùng núi đi ra, lại xuyên qua một ít rừng rậm cùng hồ nước, cuối cùng tới trên một vùng đồng bằng. Tiểu Cửu tỏ vẻ phía trước còn có một đoạn đường, dựa theo thời gian nhân gian, đại khái cần hơn mười phút đồng hồ.

“Đúng rồi, mấy đứa bọn Tiểu Thanh đâu?” Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhớ tới các môn nhân đó của mình cơ bản đều ở Thanh Minh giới.

“Bọn họ, đều đã đi vùng rừng rậm hắc ám.” Lâm Tam Sinh trả lời thay hắn.

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, lập tức hiểu ý tứ của gã, nói: “Đi điều tra địa hình?”

Tiểu Cửu nói: “Anh bảo bọn họ đến tiền tuyến lập công, nhưng em tự tiện làm chủ trương, bảo bọn họ đều đi chỗ đó điều tra. Thiếu Dương, chúng ta phải nắm chặt cứu ra Lãnh Ngọc, để tránh xảy ra biến cố.”

Vẻ mặt chân thành tha thiết của Tiểu Cửu, khiến Diệp Thiếu Dương rất cảm động, gật gật đầu, nói kế hoạch trước đó thương lượng với Lâm Tam Sinh.

“Quân sự nói không sai, đây quả thật là cơ hội tốt nhất, vậy chúng ta nhất định phải ở trước khi khai chiến tìm được đường thông qua rừng rậm hắc ám. Không thể để chuyện này chậm trễ.”

Lời là nói như thế, nhưng đám người Diệp Thiếu Dương đối với tiến vào rừng rậm hắc ám như thế nào, vẫn là hết đường xoay xở, dù sao nơi đó là cấm địa trung tâm của thị tộc, nếu dễ dàng như vậy để người ta tìm được đường đi vào, nghĩ cũng không thấy thực tế.

Bình luận