Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2411: Chân Tác Giả Thì (6)


“Đi!”

Diệp Thiếu Dương túm Tạ Vũ Tình, dùng sức kéo Câu Hồn Tác, mượn dùng lực phản tác dụng, từ trên mặt đất nhảy lên, phi thân lên cầu thang. Đầm lấy giống như có khống chế, thế mà lại ngược hướng lên, hướng tới trên cầu thang lan tràn.

Diệp Thiếu Dương lấy ra một nắm chu sa, đang muốn làm phép, đột nhiên nghĩ đến cái gì, nói: “Đi chúng ta đi phía dưới bắt người!”.

Lập tức dẫn theo Tạ Vũ Tình, trực tiếp từ lan can vượt qua, vòng qua đầm lầy, rơi ở trên cầu thang phía dưới, chạy thẳng đến dưới lầu, đẩy ra cửa đơn nguyên đi ra ngoài, ngẩng đầu nhìn, cái gì cũng không có.

Gió âm thổi tới.

Diệp Thiếu Dương chống đỡ ở trước người Tạ Vũ Tình, đột nhiên, hắn nâng tay trái, bắt quyết, vỗ ra một chưởng.

đành…

Giống như có một người không nhìn thấy, bị hắn đánh trúng, Tạ Vũ Tình nghe được loại thanh âm có cái gì rơi ở trên mặt đất phát ra, nhưng cái gì cũng chưa thấy, giật mình hỏi Diệp Thiếu Dương,

“Đây là có chuyện gì?” “Tàng hình rồi, không nhìn thấy.”

“Vậy làm sao bây giờ…”

“Chút tài mọn.” Diệp Thiếu Dương lấy ra một tấm linh phù, dùng bút chu sa vẽ vài cái, ném về phía trước, linh phù cháy lên, hướng tới một phương hướng bay đi, Diệp Thiếu Dương theo sát sau đó.

Linh phù chợt trái chợt phải, giống như đang đuổi theo một người không nhìn thấy.

Trong miệng Diệp Thiếu Dương niệm chú, linh phù đột nhiên tăng tốc, như đánh vào trên một thứ gì đó, trong nháy mắt, đốm lửa bắn ra bốn phía, dán ở trên cái gì. Tạ Vũ Tình thấy rõ, bị đốm lửa bọc, đại khái là hình dạng một người, tựa như là bởi vì bị Diệp Thiếu Dương phát hiện, muốn đào tẩu, hướng xa xa chạy đi.

Diệp Thiếu Dương phi thân xông về phía trước, đuổi theo, vung Câu Hồn Tác, đoạn đầu móc vừa lúc móc cổ lấy, dùng sức kéo, lực phản tác dụng đem bản thân đu qua.

Thứ đó đột nhiên kêu một tiếng quái dị, hai tay hưóng yết hầu Diệp Thiếu Dương đâm tới.

Diệp Thiếu Dương đã sớm đề phòng, đầu cúi thấp, né tránh, tay trái bắn ra một tấm linh phù, dán trên mặt nó, hai tay kết ấn niệm chú, linh phù thiêu đốt, càng nhiều đốm lửa hơn ở trên thân nó.

Thứ này phát ra tiếng rống như dã thú, bắt đầu quay cuồng ở trên mặt đất, nhưng đốm lửa dính ở trên thân hắn như thế nào cũng không hết đi được, hơn nữa lúc sáng lúc tối, phóng thích linh lực.

Tạ Vũ Tình lúc này mới mượn dùng những đốm lửa này, thấy hình thể đối phương-loại cảm giác này giống như là thông qua trình tự sắp xếp của một số ngôi sao, giúp bọn nó nhìn như là chòm Nhân Mã, chòm Thiên Bình những hình tượng cụ thể này.

Đây là hình dạng một người, nhưng hai bên đầu giống như mọc hai cái sừng, ngực cũng như là ức gà, phồng lên một mảng lớn.

Đây là quái vật gì…

Tạ Vũ Tình tuy cảm thấy sợ hãi, nhưng rất tò mò nó bộ dáng thế nào, nhưng ở dưới Diệp Thiếu Dương không ngừng niệm chú, những đốm lửa kia đã dần dần hấp thu tu vi trong cơ thể nó, theo đốm lửa tắt, thân thể nó cũng héo rút xuống, cuối cùng ngừng giãy dụa, hoàn toàn biến mất.

Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, lúc này, một người từ trong hàng hiện đi ra, hộ: “Các người đang làm gì!”

Hai người quay đầu nhìn lại, là Tuyết Kỳ. Cô đã mặc xong quần áo, vẻ mặt kinh ngạc nhìn hai người.

“Bọn tôi bị tập kích, nhưng đã kết thúc.” Tạ Vũ Tình nói.

Tuyết Kỳ nhìn nhìn Diệp Thiếu Dương, lại thấy trên mặt đất còn có chút đốm lửa sáng kia –– tựa như có người vừa hóa vàng mã ở nơi này, còn sót lại một ít đốm lửa, tò mò đi qua, nghiên cứu một phen, nhíu mày hỏi Diệp Thiếu Dương: “Đây là tà vật gì?”

“Không biết cái gì, dù sao có thể ẩn thân, cần Khai Quang Phù mới có thể khiến nó hiện hình.”

“Ồ..” Tuyết Kỳ đi về phía Diệp Thiếu Dương, vừa nói: “Tôi thấy các người đi ra ngoài hồi lâu không trở lại, mở cửa nhìn qua, bên ngoài có tà khí, lập tức đi xuống đây, thật đáng tiếc không kịp, bằng không còn có thể thử xem thủ đoạn mới nhất.”

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Tôi thử cùng với chị.”

Nói xong, nâng tay trái, bắt cái pháp quyết, đánh về phía Tuyết Kỳ, Tuyết Kỳ sửng sốt một phen, chỉ đành hoàn thủ, không nhanh không chậm bắt đầu giao thủ.

Tạ Vũ Tình ở một bên nhìn, lo lắng hô: “Các người đều rảnh quá rồi à, bây giờ chơi cái này!

“Không nhàm chán đâu!” Diệp Thiếu Dương hướng Tuyết Kỳ cười cười, “Một chiêu này chị khẳng định tiếp không được.” Đột nhiên đẩy nhanh tốc độ tiến công.

Tuyết Kỳ hừ một tiếng, vận công ống đối.

Đột nhiên, Diệp Thiếu Dương nâng lên tay phải, năm ngón tay búng ra, bay ra hai sợi chỉ đỏ, bên trên điểm xuyết một chuỗi đồng tiền, toả sáng linh quang, hướng ót Tuyết Kỳ nện xuống.

Tuyết Kỳ kinh hãi, đưa tay bắt lấy sợi chỉ đỏ, không đợi phản kích, những đồng tiền đó đột nhiên vang lên xôn xao.

“Nhất tập hồng giang quá, đồng tiền tác hồn cấp! Tru tà!”

Ở dưới sự làm phép của Diệp Thiếu Dương, những đồng tiền đó lập tức huyễn hóa ra ảo ảnh thật lớn, theo cánh tay Tuyết Kỳ leo lên mãi, cuối cùng thế mà lại treo ở trên cổ của cô, ảo giác biến mất, vẫn là một chuỗi sợi chỉ đỏ, bên trên điểm xuyết vài đồng tiền.

Tuyết Kỳ đứng lại bất động hướng Diệp Thiếu Dương nhún vai nói: “Được rồi, tôi đánh không lại cậu, nhưng không phải tu vi không được, là cậu người này luôn giở trò, thủ đoạn quá nhiều. Lại nói cậu dù sao cũng là chủ nhân tôi, tôi không tiện đối dùng thủ đoạn lợi hại nhất với cậu.”

Diệp Thiếu Dương cho cô nói xong, đột nhiên bứt ra tiến lên, dùng Câu Hồn Tác trói chặt hai tay của cô.

Tạ Vũ Tình cả kinh, xông lên nói: “Cậu làm gì!”

Tuyết Kỳ nhìn Diệp Thiếu Dương, trong ánh mắt cũng toát ra sự khó hiểu.

Diệp Thiếu Dương nhìn cô, nói: “Bùa thủy tinh của cô đâu?”

Tuyết Kỳ ngây ra một phen, nói: “Ở trên lầu, làm sao vậy?”

“Trên lầu.” Diệp Thiếu Dương cười lạnh.

“Đúng vậy. Tôi tắm rửa thay quần áo, chưa chắc muốn đeo thứ kia.” Tuyết Kỳ chăm chú nhìn hắn, “Bản thân cậu thì sao, ở nơi nào?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Được rồi, đi, chúng ta lên lầu.” Đột nhiên lại thay đổi chủ ý, nói với Tạ Vũ Tình: “Chị lên lầu đi gõ cửa, xem Tuyết Kỳ có ở nhà không.”

Tạ Vũ Tình lúc này mới hồi phục tinh thần lại, nhìn Tuyết Kỳ, ngây ngốc nói: “Cậu là nói… Cô ấy có khả năng là… Kẻ giả mạo?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Chị lên xem chẳng phải sẽ biết.”

“Vậy không cần đi lên, tôi gọi cuộc điện thoại là biết.” Tạ Vũ Tình lấy ra di động, gọi vào máy điện thoại bàn trong nhà, đồng thời vẻ mặt phức tạp nhìn Tuyết Kỳ.

“Uầy…”

Trong di động truyền đến thanh âm ngọt ngào của Tuyết Kỳ.

“Trời ạ!” Tạ Vũ Tình bịt kín di động.

Hầu như là cùng lúc, Tuyết Kỳ há mồm, thè ra một cái đầu lưỡi thật dài, hướng Diệp Thiếu Dương cuốn tới.

Nhưng, Diệp Thiếu Dương sớm có chuẩn bị, đột nhiên nâng lên tay trái, hai ngón tay trỏ và giữa cực kỳ chuẩn xác bắt được cuống lưỡi, dùng sức kéo ra bên ngoài. Cái lưỡi Tuyết Kỳ không rút về được, thuận thế quấn ở trên cánh tay Diệp Thiếu Dương, giống như dây thường xuân, không ngừng sinh trưởng.

“Vô dụng.” Diệp Thiếu Dương mỉm cười, ngón cái nâng lên, trong lòng bàn tay thủ sẵn một đồng tiền lớn đúc mâu.

“Kim tiền thông minh!”

Dùng đồng tiền lớn đúc mẫu dùng sức vạch một lần ở trên đầu lưỡi, Xèo một tiếng, đồng tiền lớn đúc mẫu đem đầu lưỡi rạch ra, máu màu đen phun ra.

Bình luận