Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2405: Câu Hồn Sứ Giả (2)


“Sư phụ, nói người sao đột nhiên lại muốn đến nhân gian, người muốn làm chuyện gì?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

“Ồ, ta muốn đi tìm một người, để nói cho người sau đi.”

Diệp Thiếu Dương cho rằng lão là không muốn nói ra trước mặt nhiều người như vậy, liền không hỏi nhiều.

Khi ăn cơm được một nửa, Diệp Thiếu Dương đi ra ngoài vào WC, vừa tới trong phòng vệ sinh, còn chưa cởi quần, đột nhiên cảm thấy trên vai trầm xuống, quay đầu nhìn lại, là Qua Qua, quát lớn: “Ta đi WC, người ở đây làm gì! Mau đi ra ngoài!”

Qua Qua ghé đến bên tai Diệp Thiếu Dương, thấp giọng nói vài câu.

“Không thể nào?” Diệp Thiếu Dương lập tức giật mình, ngay cả con buồn tiểu cũng quên mất.

Qua Qua phi thường trịnh trọng gật gật đầu.

Diệp Thiếu Dương một tay xách dây lưng, lâm vào trong tự hỏi… “Được rồi, ngươi đi ra ngoài trước, ta đi WC xong đi ra ngoài nói sau, ngươi tạm thời đứng rút dây đồng rừng, chuẩn bị sẵn

sàng là được.” Qua Qua đáp ứng một tiếng, rời khỏi WC. Một lát sau, Diệp Thiếu Dương từ WC đi ra, trở lại trên bàn com tiếp tục ăn, nói chuyện phiếm bình thường với đoàn người.

Cơm nước xong, Mã Thừa vốn đang muốn mời bọn họ xuống dưới ngâm suối nước nóng, Diệp Thiếu Dương nào có tâm tình đó, gọi mọi người cùng nhau trở về, vốn Chu Tình Như muốn thanh toán, Mã Thừa kiên quyết muốn mời khách, cũng đành thôi.

Từ khách sạn đi ra, Chu Tình Như và Tạ Vũ Tình đều đi về trước, Diệp Thiếu Dương vốn cũng muốn đuổi Trường Tiểu Nhị và Diệp Tiểu Manh trở về, nhưng hai người đều muốn nịnh bợ Thanh Vân Tử, không muốn rời đi, theo Diệp Thiếu Dương cùng nhau về nhà.

“Thiếu Dương à, đây là em gái người phải không.” Thanh Vân Tử chỉ vào Diệp Tiểu Manh nói, “Người thay thầy thu đồ đệ, ta cũng nhận, người dạy nó thêm chút nội môn pháp thuật, không thể chỉ cho mỗi danh phận, đi ra ngoài để người ta chê cười.”

“Vâng vâng, vẫn luôn dạy.” Diệp Thiếu Dương liếc Diệp Tiểu Manh cùng Trương Tiểu Nhị dính lấy bên người Thanh Vân Tử một cái, nói: “Anh buổi tối muốn ăn cháo, các em đi nấu chút cháo đi.”

Diệp Tiểu Manh đáp ứng một tiếng đi ngay.

“Tiểu Nhị em cũng đi.”

“Dựa vào cái gì chứ, em không làm, em không biết nấu cháo.”

“Đi hỗ trợ đi, anh là sư phụ em, chút việc này còn không sai nổi em sao?”

“Vậy thứ em nấu ra, anh xác định phải ăn đó, không ăn em cũng trút cho anh!”

Trương Tiểu Nhị cười tà ác, theo Diệp Tiểu Manh cùng đi phòng bếp.

Diệp Thiếu Dương ngồi tới bên cạnh Thanh Vân Tử liếc cửa sổ, phơi nắng, đột nhiên nhớ tới cái gì, nói: “Đúng rồi sư phụ, người còn nhớ rõ, lúc ấy dạy con nội môn pháp thuật… Có một môn gọi là Phong Hỏa Bát Pháp, pháp thuật tựa như rất huyền diệu, con tới giờ chưa thể lý giải thông thấu, vừa lúc người hôm nay có rảnh, nói cho con một chút?”

Thanh Vân Tử đang hít làn khói lão Quách đốt cho lão, phun ra một vòng khói, không yên lòng nói: “Người nay có pháp lực bực này, còn học cái đó làm gì, không hiểu thì không hiểu thôi.”

“Không phải, thứ không biết con chỉ muốn làm rõ, bằng không sẽ nghĩ mãi, bằng không người đem chú ngữ giảng giải một phen cho con?”

“Cái này… Chú ngữ là cái gì nhỉ, ta cũng sắp quên rồi.”

“Đại đạo vô hình, bát phân âm dương, đại đạo vô danh, âm dương nghịch hành, bát pháp thần thông, duy tâm chi thuật, tạo hóa sinh môn… Sư phụ ngài bây giờ giảng giải cho con một phen?”

Thanh Vân Tử trở nên trầm ngâm, nói: “Ta lâu không tu luyện pháp thuật nhân gian, những thứ này đều quên rồi… Người để ta nghĩ một hồi, chờ ta nhớ ra lại nói cho ngươi.”

“Được.” Diệp Thiếu Dương nói, đứng dậy, duỗi cái lưng mỏi, đi đến bên người Thanh Vân Tử, nói: “Nhưng mà sư phụ, người biết không, chú ngữ Phong Hỏa Bát Pháp này, vì sao một xu quan hệ với phong hỏa cũng không có?”

“Cái gì?” Thanh Vân Tử sửng sốt một phen, “Vì sao?”

“Bởi vì, cái này căn bản không phải Phong Hỏa Bát Pháp.”

Thanh Vân Tử sững sờ nhìn hắn.

Diệp Thiếu Dương cười cười, “Đây là khẩu quyết Thanh Chú Thuật… Ngài lão thật sự là già hồ đồ rồi.”

Thanh Vân Tử nhíu mày, chưa đợi lão mở miệng, Diệp Thiếu Dương đột nhiên động thủ, hắn đã sớm chuẩn bị sẵn, Thanh Vân Tử vừa muốn nhảy lên, Câu Hồn Tác đã quấn ở trên cổ lão, Diệp Thiếu Dương chợt kéo một vòng, dùng sức kéo, đem Thanh Vân Tử kéo ngã ở trên mặt đất.

Người trong cả phòng, thấy một màn này, đều trợn tròn mắt.

“Sư phụ, anh điên rồi!” Trương Tiểu Nhị nghe thấy động tĩnh, thấy một màn này, sợ hãi kêu lên.

Thanh Vân Tử chợt xoay người một cái, ở dưới hoàn cảnh xấu thế mà lại quay cuồng hắn lên, một đôi tay bám lên Câu Hồn Tác, điểm về phía cánh tay Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương cũng nâng tay đánh tới, bốp bốp bốp, hai người ở trong thời gian không đến mười giây, đã đối công mười mấy thủ ấn, cuối cùng Diệp Thiếu Dương đánh bật tay Thanh Vân Tử, một bàn tay bóp cổ lão. Thanh Vân Tử đột nhiên há mồm, trong miệng thế mà lại là một đầu lưỡi phân nhánh như lưỡi rắn, hướng trên mặt Diệp Thiếu Dương nhanh chóng liếm đến.

Diệp Thiếu Dương tay trái bóp cổ lão, tay phải khẽ nhấc, hai ngón tay trỏ và giữa kẹp chặt đầu lưỡi lão, vừa muốn niệm chú cố định, đầu lưỡi kia đột nhiên sinh trưởng, đem hai ngón tay của hắn cuốn lấy, một dòng dịch nhớt từ trên đầu lưỡi chảy ra, dính ngón tay Diệp Thiếu Dương, nhất thời cảm nhận được một con đau đớn.

Diệp Thiếu Dương dưới chân móc một cái, đạp chặt Câu Hồn Tác, hất lên, tay trái bắt lấy, kéo về phía sau, thân thể cùng lúc nhảy lui lại, Thanh Vân Tử lảo đảo một cái, dựa vào lực lượng trên đầu lưỡi, gắt gao bám vào Diệp Thiếu Dương.

“Móa!”

Diệp Thiếu Dương niệm chú ngữ, vươn ra hai ngón trỏ và giữa của tay trái, cằm vào trong hai hốc mắt của Thanh Vân Tử.

“Phốc” một tiếng, hai con mắt phát nổ, chất lỏng màu vàng từ bên trong phun ra. Diệp Thiếu Dương rảnh tay, tay trái lấy ra một đồng tiền Ngũ Đế, trước cắt qua đầu ngón tay của mình, sau khi chấm máu, hướng cuống lưỡi cắt xuống, Xẹt một tiếng đem cái lưỡi cắt đứt.

Diệp Thiếu Dương bắt lấy Câu Hồn Tác, tung người một cái xoay ngược lại, đem Thanh Vân Tử vật ngã xuống đất, một chân giẫm lên yết hầu lão, từ trong ba lô lấy ra thanh kiếm gỗ đào nhỏ, muốn hướng trên mặt lão đóng định xuống.

“Thiếu Dương, ta là sư phụ con đó. Trong miệng Thanh Vân Tử phát ra một tiếng cầu xin.

Động tác trên tay Diệp Thiếu Dương dừng lại một chút, sau đó, đem kiếm gỗ đào nhắm ngay mi tâm cắm xuống.

“Ngươi không phải sư phụ ta!”

Máu đen từ vết thương trào ra, bị linh lực thanh tẩy, xèo xèo bốc khói trắng. Thanh Vân Tử run run, lại nhếch môi, cười lên.

“Ngươi không giết nổi ta đâu, Diệp Thiếu Dương, ta sẽ lại đến, người cuối cùng sẽ chết ở dưới tay ta… Ha ha…”

“Thử đi!” Diệp Thiếu Dương cầm kiếm gỗ đào, dùng sức quấy một cái, rót vào nhiều cường khí hơn nữa, đem máu đen trào ra nhanh chóng bốc hơi cạn khô hết, Thanh Vân Tử cũng bất động.

Nhưng một chuỗi tiếng cười cổ quái cuối cùng kia, vẫn quanh quẩn ở bên tai đoàn người.

Mọi người dưới con chấn động quan sát, thân thể Thanh Vân Tử không ngừng héo rút, đầu tiên là hóa thành chất lỏng màu đen, sau đó lại từ chất lỏng hóa thành tro đen, cuối cùng biến thành sương mù, tiêu tán ở trong không khí.

Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, xoa ngón tay mình, nhìn lão Quách đang kinh ngạc ngây người nói: “Sư huynh đi đốt hương, ở trong phòng hun một chút.”

Bình luận