Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2343: Vết Thương Ký Ức (2)


Mao Tiểu Phương thở dài: “Mỹ Hoa cô nương, nếu cô không quên hẳn, tương lai lại gặp được hắn, cô thì không sao, nhưng Thiếu Dương nay trở về, nơi đó còn có một người, ở trong trí nhớ của cô ấy, cùng Thiếu Dương lại không phải quen biết như vậy, hai loại ký ức hỗn tạp, sẽ sinh ra điều gì, ai cũng không biết. Dù sao cô còn có thể gặp được hắn, coi như là làm quen một lần nữa.”

Vài người cùng nhau thuyết phục, Mỹ Hoa cũng không thể không đáp ứng.

Mao Tiểu Phương nói với Tiêu Dật Vân: “Nói vậy thì làm vậy đi, Thiếu Dương đã trở về, nhỡ đâu sớm gặp được đám người Mỹ Hoa, ký ức bọn họ đã sinh ra thác loạn, là phiền toái đấy.”

Tiêu Dật Vân ngẩn ra, phục hồi tinh thần, đồng thời mở ra khe hở hư không, nói: “Ta bây giờ đi làm, chốc lát là về, Thanh Vân Tử bên kia còn cần một ít thời gian, Mỹ Hoa cô nương có thể đi cùng ta, nhanh đi uống Vong… Không, canh Mạnh bà.”

Mỹ Hoa đành phải theo hắn cùng nhau chui vào khe hở hư không.

Bọn họ đi rồi, Diệu Tâm nói với Mao Tiểu Phương: “Các anh ở đây chờ đi, tôi mang Ngô Đồng đi trước một bước, đi hóng Mao Sơn, đi nói rõ ràng trước với Vân Xuân Sinh, chuyện này sớm xử lý thì thỏa đáng hơn!”

Nói xong không cho phân trần, kéo Ngô Đồng đi luôn.

Ngô Đồng còn ở trong một loại trạng thái tương đối ngây dại, bị cô trực tiếp kéo đi.

Mao Tiểu Phương và Đạo Uyên Chân Nhân phục hồi tinh thần lại, muốn đuổi theo bọn họ, lại sợ đi xa, đợi lát nữa Tiêu Dật Vẫn bọn họ trở về không tìm thấy mình, đành phải đứng lại, nhìn nhau.

“Thiếu Dương Tử trước khi đi biểu hiện khác thường, anh cũng đã thấy, cậu ấy rõ ràng chính là bảo chúng ta giết Diệu Tâm cô nương.” Đạo Uyên Chân Nhân hạ giọng nói.

Mao Tiểu Phương trầm ngâm nói: “Không nhất định là như thế, Thiếu Dương Tử muốn giết Diệu Tâm, nhưng không có đạo lý, nhưng… Chuyện xảy ra khác thường tất có yêu dị, Thiếu Dương Tử không có khả năng vô duyên vô cớ làm ra động tác như vậy, mà nay các cô ấy lại muốn đi trước, tôi cho rằng…”

“Từ đi Mao Sơn, có hơn ngàn dặm đường, cần gì vội ở một chốc một lát, trong đó tất có duyên cớ.” Đạo Uyên Chân Nhân nói.”Chúng ta và Thiếu Dương Tử huynh đệ một hồi, nếu là không thể hoàn thành nguyện vọng của cậu ấy… Cứ nói là nguyện vọng đi, tôi quãng đường bất an, tôi thấy như vậy, anh ở đây chờ, tôi đuổi theo các cô ấy, âm thầm quan sát, xem Diệu Tâm có hành động khác thường hay không, định đoạt sau, tôi dọc đường lưu lại tín hiệu, mọi người sau khi thấy, lập tức đuổi theo đuổi tôi cũng được.”

“Dọc đường cẩn thận!” Mao Tiểu Phương ở trên vai hắn vỗ một phát, dặn nói.

Đạo Uyên Chân Nhân sau khi rời đi, chỉ còn lại có một mình Mao Tiểu Phương, yên lặng nhìn phương hướng Diệp Thiếu Dương lúc trước biến mất, các loại cảm xúc biệt ly lập tức trào lên trong lòng.

Hắn lấy ra Diệp Thiếu Dương đồng tiền lớn đúc mẫu tặng cho mình, ở dưới ánh trăng lẳng lặng chăm chú nhìn. “Thiếu Dương Tử, cũng may tôi sống không đến chín mươi năm sau, không cần tẩy đi ký ức, có thể thường xuyên nhớ tới. Huynh đệ cả đời, có Đạo Uyên, có cậu, là đủ.”

“Tôi nhớ ra rồi…” Mỹ Hoa thất thanh nói, túm chặt áo lão Quách đối diện.”Tôi nhớ được lão đại,

thì ra tôi đã quen biết hắn nha, a, tại sao có thể như vậy!”. Các loại ký ức có liên quan Diệp Thiếu Dương ùn ùn kéo đến, mình ở thời điểm dân quốc đã quen biết Diệp Thiếu Dương, một loại ký ức chân thật khác lại chiếm cứ một nửa khác của đầu óc, hai bên xé rách dây dưa, trong khoảng thời gian ngắn, Mỹ Hoa không biết ký ức nào mới là thật, loại cảm giác này, khiến thần thức của cô cực kỳ khó chịu, giống như bị ý niệm cường đại công kích, hai tay túm tóc bản thân, bắt đầu lăn lộn ở trên mặt đất, trong miệng phát ra tiếng kêu quái dị.

Lão Quách bị dọa muốn hỏng, vội vàng vứt bỏ người giấy đang vẽ lông mày trong tay, đi lên đỡ cô.”Làm sao vậy, cô vừa nói cái gì, này, cô hiện tại làm sao thế, cần hô hấp nhân tạo hay không?”

Lão Quách nói xong đem miệng ghé lên. Mỹ Hoa vẫn có một chút bản năng, và một cái.

Loại cảm giác này giằng co một hồi lâu, đang ở lúc lão Quách chân tay luống cuống, thân thể Mỹ Hoa đột nhiên cứng lại, bất động một lúc lâu, sau đó từ trên mặt đất ngồi dậy, nhìn hướng chung quanh, nhíu mày nói: “Vừa rồi là làm sao vậy?”

“Không biết, như lên cơn động kinh.” Lão Quách ngồi xổm trước mặt cô, vừa thưởng thức đôi chân dài của cô bởi vì lăn lộn ở trên mặt đất, bị cuốn lên một mảng vạt áo sườn xám, vừa đem biểu hiện của cô lúc trước nói ra một lần, truy hỏi nói: “Cô nói cô hơn chín mươi năm trước đã quen biết Thiếu Dương?”

“Có sao?” Mỹ Hoa nghiêng đầu, cẩn thận nhớ lại, lại như thế nào cũng không nhớ nổi vừa rồi đã nói cái gì, trong đầu óc lại như là trống rỗng đi rất nhiều, tựa như mất đi ký ức gì, loại cảm giác này khiến cô rất khó hiểu, nhưng cũng không biết vì sao, khôi phục lại chút, đem sườn xám sửa sang lại, che chân mình, lạnh lùng nói: “Nhìn đủ chưa! Anh là sư huynh của lão đại tôi, nói tới là bá phụ của tôi, anh nhìn lén tôi, thực không biết xấu hổ à?”

Khuôn mặt già của lão Quách đỏ lên, ho khan hai tiếng, lại lần nữa nói với cô biểu hiện quái dị mới vừa rồi, nhưng Mỹ Hoa hoàn toàn không nhớ rõ. Hai người không tìm được đầu mối gì cũng chỉ đành không đi nghĩ nữa.

“Ai, Thiếu Dương còn không trở lại, tất cả đều không còn kịp nữa, vợ sắp thành vợ người ta rồi.” Nhắc tới Diệp Thiếu Dương, trong lòng lão Quách nhất thời đầy u sầu.

“Sẽ không. Lãnh Ngọc tẩu tử sẽ không gả cho Hậu Khanh, cô ấy là tẩu tử của tôi, sẽ luôn là vậy!”

Lão Quách nói: “Tin tức Qua Qua mang về, Lãnh Ngọc chính mồm nói, tự nhiên không có giả, nhưng, tôi trái lại lý giải Lãnh Ngọc vì sao làm như vậy, cô ấy là thật sự yêu Thiếu Dương, mới sẽ làm như vậy…”

Mỹ Hoa cũng thở dài, nói: “Đúng vậy, đáng tiếc lão đại không có mặt, chúng ta rắn mất đầu, cái gì cũng không làm được. Ngay cả các vị thần âm ty cũng sẽ không đem chúng ta để vào mắt.”

“Đâu chỉ âm ty.” Lão Quách hừ một tiếng. Giới pháp thuật nhân gian cũng tương tự, người đi trà lạnh, bọn họ xác định Thiếu Dương không về được nữa. Tôi lần trước đi Mao Sơn, đám người đó châm chọc khiêu khích, thể tất muốn chèn ép Mao Son, gần đây ngay cả các pháp sư làm ăn với tôi, thái độ cũng đã khác. Lúc có mặt Thiếu Dương, đám người này có bao giờ con mẹ nó dám như vậy!”

“Không phải còn có Đạo Phong sao?”

“Đạo Phong tự lập môn hộ, lại không ở nhân gian, thực lực có mạnh nữa, dưới rất nhiều tình huống cũng bất lực, dù sao không thể nhúng tay việc nhân gian.”

Nói đến đây, trong lòng lão Quách và Mỹ Hoa đều giận dữ không thôi, đều không thể làm gì được.

Người đi trà lạnh, bất cứ nơi nào cũng tương tự, càng không cần nói Diệp Thiếu Dương lúc trước quá sắc bén, quét ngang thiên hạ, đưa tới bao nhiêu sự ghen tị, cũng đã đắc tội không ít người…

Đột nhiên, bức rèm che ngoài cửa tiệm quan tài vang lên phần phật, có linh lực thẩm thấu vào, lão Quách và Mỹ Hoa đứng bật dậy.

“Người nào!” Mỹ Hoa lạnh lùng nói.

Một nữ tử trẻ trung đi đến, trên mặt mang theo nụ cười, vừa vào cửa, trên mặt lập tức mang nụ cười, nhưng cười có chút giả dối, hướng lão Quách nói: “Nơi này của người thật khó tìm nha.”

“Ngươi làm gì? Hơn nửa đêm đến tiệm quan tài, trong nhà có người chết?” Lão Quách nhìn ra lại giả bất thiện, hắn xưa nay miệng bẩn, tự nhiên không có lời lẽ hay ho gì để đối đãi.

Bình luận