Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2320: Lôi Trì (1)


Phượng Hề hừ lạnh một tiếng, “Ta cùng với Thôi lang, đó là chịu người độc hại, ta sao có thể quên ngươi!”

Cô đối với Bạch Khởi, xem như hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng hiện tại hắn và Từ Phúc cùng một chỗ, trước đó cũng như đã hóa thủ thành bạn với Diệp Thiếu Dương, mình không tiện ra tay, nếu không có thật sự không kiềm chế được muốn đi lên đấu với hắn một trận.

Bạch Khởi nhìn cô, lại không tức giận, thản nhiên nói: “Hôm đó bản vương không giết người, lại là vì muốn thu người làm quỷ phi, ngươi không biết điều, một lòng muốn ở bên tên tiểu bạch kiểm đó, tự nhiên muốn các ngươi nếm chút khổ sở… Bổn vương vẫn mãi không hiểu, tiểu bạch kiểm kia nơi nào tốt, lại không làm quỷ phi của ta, tiêu dao tam giới, chẳng phải đẹp sao?”

“Ngươi câm mồm!” Phượng Hề nhịn không được, muốn xông lên, bị bọn Tứ Bảo ngăn trở, ai cũng trợn mắt giận dữ nhìn Bạch Khởi.

“Ngươi con mẹ nó thời kỳ động dục phải không, cũng không xem xem đức hạnh đó của ngươi, người xem bộ dạng người như người ngoài hành tinh, người lấy đâu ra tự tin xứng đôi Phượng Hề muội tử nhà ta? Ngươi nói nhảm nữa, bần tăng ta lập tức cắt ngươi!”

Tứ Bảo chỉ tay vào gã mắng. Ở bên cạnh hắn, Ngô Gia Vĩ đã rút kiếm, mặt đầy sát khí nhìn chằm chằm Bạch Khởi.

Bạch Khởi chỉ là muốn trêu gái một chút, không ngờ những người này phản ứng lớn như vậy, có chút giật mình nhìn bọn họ, rất nhanh, loại giật mình này biến thành phẫn nộ, trừng mắt lên với Tứ Bảo cùng Ngô Gia Vĩ, vừa muốn phát tác, Diệp Thiếu Dương đột nhiên đi tới, che ở trước mặt hai người, lạnh lùng nhìn hắn, nói: “Ngươi vừa nói cái gì?”

Bạch Khởi ngẩn ra, sau đó bật cười, nói: “Diệp Thiếu Dương, một câu nói đùa mà thôi, sao, ngươi

cũng muốn đến chất vấn bổn vương sao?” “Ta không có gì muốn chất vấn người, món nợ của ta với người trong quá khứ, ta là không để ý nữa, nhưng ngươi nếu muốn tính, tùy thời có thể tìm ta. Không sao cả.”

Bạch Khởi hừ một tiếng nói: “Việc ngày đó, bổn vương cũng là không cam lòng, nhưng thứ người nợ ta, sư huynh ngươi cũng đã trả thay ngươi.”

“Tính toán như thế nào tùy người. Ta chỉ muốn nói cho người, người bên cạnh ta, là người không đùa giỡn nổi, càng không cần phải nói người lúc trước từng hại bọn họ, ngươi nếu còn dám nói năng vô lễ, đừng trách ta xử ngươi!”

Trong mắt Bạch Khởi giây lát hiện ra sát khí, lạnh lùng nói: “Ngươi là đang cảnh cáo bổn vương sao?”

“Chính là đang cảnh cáo người, ngày đó chúng ta có thể trảm ba hồn bảy vía ngươi, hôm nay vẫn có thể” Diệp Thiếu Dương thanh âm không cao, nhưng trong giọng nói để lộ ra kiên quyết, lại khiến tâm thần Bạch Khởi cũng rùng mình.

Lại nhìn Diệp Thiếu Dương, còn có đám người Tứ Bảo bên cạnh hắn, mỗi một người đều lạnh lùng nhìn mình, loại ánh mắt đó, không một ai là giả vờ, tựa như chỉ cần Diệp Thiếu Dương ra lệnh một tiếng, bọn họ sẽ không chút do dự hướng mình triển khai tiến công.

Hắn không biết, Liên Minh Tróc Quỷ là một tổ chức như thế nào, Diệp Thiếu Dương, cùng toàn bộ thành viên, đều là chỉnh thể bền chắc như thép, muốn bắt nạt bất cứ một ai trong bọn họ, mọi người đều sẽ cùng lên. Mặc kệ đối phương là ai, thực lực như thế nào, có bao nhiêu người, đều không chút quay đầu.

“Ha ha, Liên Minh Tróc Quỷ, quả nhiên là bền chắc như thép.” Bạch Khởi chắp tay, “Hôm nay chúng ta có thể đứng chung một chỗ, thù hận ngày đó, tự nhiên cũng một bút gạch đi, vừa rồi bổn vương chỉ là trêu chọc một phen, các vị đừng để ở trong lòng.”

Đường đường sát thần Bạch Khởi, thế mà lại có thái độ này, Diệp Thiếu Dương không biết hắn là xuất phát từ chân tâm hay là tìm bậc thang cho bản thân xuống, cũng không quan tâm hắn, quay đầu nhìn Phượng Hề, nói: “Tôi nghe cô.”

Mình và Bạch Khởi cũng không có thù gì, có thù là Phượng Hề, nếu Phượng Hề muốn báo thù, hắn kẻ làm lão đại này tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.

Phượng Hề rất cảm kích nhìn Diệp Thiếu Dương, sau đó nhìn nhìn Bạch Khởi, hít sâu một hơi, nói với Diệp Thiếu Dương: “Lão đại, thôi, đều là chuyện quá khứ rồi, huống hồ tôi hiện tại đã gặp lại Thôi lang, mấy năm nay trải qua, coi như là một lần khảo nghiệm đối với chúng tôi đi.”

Diệp Thiếu Dương nghe xong lời này, trong lòng cảm xúc rất không phải, tuy đây là suy nghĩ chân thật của Phượng Hề, nhưng khẳng định cũng có thành phần cân nhắc cho mình ở bên trong: mình hiện tại cần nhờ tới Từ Phúc, mà Từ Phúc lại có ý nghĩ cách cứu viện Bạch Khởi, quan hệ khẳng định không tầm thường, nếu thật sự xung đột với Bạch Khởi, Từ Phúc bên kia, có lẽ cũng sẽ trở mặt…

Nếu thật phải xé rách da mặt, Từ Phúc bỏ đi, mình chỉ sợ thực phải ở lại dân quốc cả đời.

Diệp Thiếu Dương cảm nhận được Phượng Hề ẩn nhẫn, hướng cô gật gật đầu.

“Ngươi tạm lui đi.” Từ Phúc nói khẽ với Bạch Khởi.

Bạch Khởi hương đám người Diệp Thiếu Dương cười cười, xoay người rời đi, chui vào trong rừng cây.

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn thoáng qua Đông Hoàng Chung, hỏi Từ Phúc: “Phải thế nào mới có thể khiến Tiểu Cửu phục hồi như cũ?”

Từ Phúc nói: “Cô ta hiện tại nguyên thần khôi phục, nhục thân cũng đã có, chỉ có ba hồn bảy vía không thể chữa trị, mặc kệ nhân gian hay là âm ty, đều không có biện pháp khiến hồn phách phục hồi như cũ.”

“Sao có khả năng, tụ hồn thuật chẳng lẽ cũng không được?”

“Tụ hồn nhất thuật, là đem hồn phách vỡ vụn tụ lại ở một chỗ, mà nay lại là hồn phách hoàn toàn không còn, phải đem tinh phách trọng sinh ra hồn phách, lại là thủ đoạn nghịch chuyển càn khôn Phong Đô đại đế có lẽ có thủ đoạn như vậy, nhưng sẽ không làm việc trái với thiên đạo bực này…”

Diệp Thiếu Dương vội vàng nói: “Người đã tìm ta đến, khẳng định là có biện pháp, người đừng cố ý kéo hứng thú nữa được không phải làm như thế nào nói thẳng đi.”

Từ Phúc chậm rãi mở miệng, nói: “Diệp Thiếu Dương, yêu quý đắc đạo, thụ phong âm thần, cần trải qua cái gì?”

“Cái gì?” Diệp Thiếu Dương giật mình, không ngờ lão sẽ đột nhiên hỏi vấn đề hoàn toàn không liên quan này, nhưng nghĩ chút, Từ Phúc cũng không có khả năng ù ù cạc cạc hỏi như vậy, tất nhiên là có nguyên nhân, suy nghĩ một phen, nói: “Trải qua lối kiếp?”.

“Không sai, chín tầng lôi kiếp, trải qua mỗi một lần, liền tương đương với thay da đổi thịt, sau chín tầng lôi kiếp,

mới có thể thành tựu yêu vương chân chính, Quỷ Tiền, Tà Thần, thiên hồ nhà ngươi cũng là trải kiếp mà sinh, mới thành vạn yêu chi vương.”

Cái này, Diệp Thiếu Dương đương nhiên là biết đến, nhưng nói là lôi kiếp, thật ra tà vật chân chính có gan trải qua lối kiếp cũng không nhiều, bình thường đều là tự tu luyện, thông qua phương thức của mình, đi trải qua kiếp nạn khác nhau. Nhưng thực sự ác nhất cũng là hiệu quả dựng vào thấy bóng nhất, chính là lôi kiếp.

Trong môn nhân của mình, chỉ có Tiểu Thanh Tiểu Bạch là thật sự đúng đắn trải qua lối kiếp, nhục thân cùng hồn phách đều trải qua lễ rửa tội, tuy tu vi chưa tăng trưởng, nhưng trên bản chất hoàn toàn khác với tà vật chưa trải qua kiếp.

Bởi vậy, ở trong toàn bộ môn nhân của mình, trừ Tiểu Cửu, chính là Tiểu Thanh Tiểu Bạch giới hạn mức trần của thiên phú cao nhất, tiến độ tu hành cũng là nhanh nhất, đương nhiên hai người này ( chủ yếu là Tiểu Bạch) tu luyện không đủ cố gắng, xa xa chưa chạm đến giới hạn trần của bọn họ.

“Những lý luận tu hành này, ta sợ là biết ít hơn người không bao nhiêu, đừng phổ cập khoa học cho ta, có cái gì nói thẳng.”

Từ Phúc nói: “Mà nay, chỉ có để thiên hồ lại trải qua lối kiếp, một khi xông qua, sinh cơ rực rỡ, có lẽ có thể đúc lại hồn phách.”

Mọi người vừa nghe, đều trọn mắt há hốc mồm.

Diệp Thiếu Dương lập tức nổi giận nói: “Ngươi nói bậy bạ gì đó, như cô ấy bây giờ, trải qua lối kiếp, không trực tiếp nguyên thần câu diệt.”

Bình luận