Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2314: Giao Dịch (1)


“Xong cái em gái cậu, biết cậu sẽ bậy bạ!” Diệp Thiếu Dương hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái.

“Không thể cấm tôi không nghĩ linh tinh nha, vừa rồi hình ảnh đó.”

Diệp Thiếu Dương gõ ở trên đầu hắn một cái, đem chuyện vừa xảy ra nói một lần, Tứ Bảo nghe xong, chợt sinh cảm khái, “Cậu nói, chúng ta cùng nhau xuống núi, vì sao tôi không gặp phải chuyện tốt như vậy chứ?

“Tôi phải nói cho Vương Húc Văn nhà cậu.”

Nhắc tới Vương Húc Văn, Tứ Bảo lập tức trầm mặc, sau đó cười khổ nói: “Cậu đi nói đi. Tôi trái lại mong chờ cậu đi nói.”

Diệp Thiếu Dương thấy hắn vẻ mặt không đúng, hỏi: “Mấy cái ý tứ?”

“Cậu muốn đi cáo trạng, vậy thì về thời đại của chúng ta, cậu có thể trở về nói rõ tôi cũng có thể trở về. Chỉ cần có thể trở về, đừng nói cáo trạng, cậu dù làm gì tôi cũng đồng ý.”.

Diệp Thiếu Dương nghe xong lời này, trong lòng có chút tự vị không phải đặt một tay lên trên vai

hắn, nói: “Xin lỗi, liên lụy các cậu rồi.” Xuyên việt đến thời đại này, nói tới tất cả đều là vì mình, Tứ Bảo và Ngô Gia Vĩ nói ra đều là bị mình hại.

Tứ Bảo đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Lời xin lỗi, cả đời này cậu cũng không cần nói ra, trừ phi ngày nào đó cậu không đem tôi coi là huynh đệ nữa.”

Diệp Thiếu Dương cười ha ha.

“Vậy thôi thay lời khác, mấy người chúng ta, nhất định sẽ giết trở về!”

“Vậy còn giống tiếng người.Tứ Bảo cũng xoa đầu cười lên, nghĩ nghĩ nói, “Cậu cũng không cần tự trách, rất tốt, tiểu biệt thắng tân hôn nha, vừa lúc coi như là khảo nghiệm cảm tình trước đó của tôi với cô ấy…”

Khóe miệng Diệp Thiếu Dương run rẩy một chút, “Hai chữ cảm tình từ miệng cậu gã hòa thượng này nói ra, thật sự là quái dị.”

Diệp Thiếu Dương bảo Bánh Bao về nơi lúc trước ước định, chờ mọi người đi gặp mặt, mình và Tứ Bảo cùng nhau ngồi chờ đợi, qua khoảng một khắc đồng hồ, hai người cảm giác được bên trái có yêu khí áp sát, quay đầu nhìn lại, một đóa sen xanh, bên trên nâng một bông hoa sen nụ hoa chưa nở, từ từ bay tới.

Diệp Thiếu Dương lập tức đứng dậy, nói: “Không tệ nha, có thể khôi phục chân thân rồi.”

Lá sen bay đến trên vai hắn hạ xuống, thanh âm Bích Thanh ghé vào tai hắn từ từ vang lên: “Nơi đây không nên ở lâu, dẫn ta đi trước.”

“ẶC, vậy thì đi thôi.”

Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo trở lại dưới Đào Hoa Sơn, đám người Ngô Gia Vĩ đã có mặt, Bánh Bao đã nói tình huống cho bọn họ, đoàn người tò mò nhìn một đóa hoa sen kia ghé vào trên vai Diệp Thiếu Dương, ở dưới ánh mắt ra hiệu của Diệp Thiếu Dương, cũng không hỏi nhiều.

“Đều tự nghỉ ngơi trước, đợi lát nữa tôi đi tìm các người. Bánh Bao Mỹ Hoa, các người đi phụ cận tuần tra, nhỡ đâu có người pháp thuật công hội đuổi theo, mau đến nói cho tôi biết.” Sau khi trở lại khách sạn, Diệp Thiếu Dương ra lệnh, sau đó trở lại phòng mình.

“Ta cần một chậu nước, dùng để điều tức khôi phục.” Hoa sen xanh nói.

Hoa sen là thực vật thủy sinh, bản thân bị trọng thương, cô ta điều tức khôi phục mà nói, tự nhiên là cần nước. Diệp Thiếu Dương lấy cho cô ta một chậu nước, kết quả Bích Thanh tỏ vẻ không đủ, Diệp Thiếu Dương dứt khoát gọi tới điểm tiểu nhi, đòi một thùng nước tắm rửa, Bích Thanh bay vào, lạnh lùng nói: “Ngươi có thể đi ra ngoài rồi!”

“Được, xong việc tìm ta.”

Diệp Thiếu Dương xoay người vừa muốn đi, Bích Thanh lại gọi hắn: “Trở về!”

“Ngươi… Ở lại chỗ này giúp ta hộ pháp đi.” Bích Thanh do dự một phen nói, “Ta lo lắng người của Hiên Viên son đuổi theo.”

“Cái này… Ta đi ra ngoài là được, có tình huống người cứ gọi ta.”

“Ta ở thời điểm thổ nạp, thần thức cần hoàn toàn tập trung, không thể phân tâm, sợ là không có công phu gọi ngươi, ngươi ở phòng này đi, đừng lên tiếng là được.”

Tuy không biết cô ta rõ ràng là tìm mình hỗ trợ, vì sao còn đúng lý thì khí chất mạnh như vậy, Diệp Thiếu Dương vẫn đáp ứng, bảo cô ta bắt đầu, bản thân đến đứng phía trước cửa sổ, tự hỏi một số chuyện.

Nước trong bồn tắm rất nhanh đã sôi trào lên, bốc hơi lên thành hơi nước, chỉ chốc lát thời gian, toàn bộ phòng đều đã tràn ngập hơi nước, nhìn qua tựa như phòng tắm xông hơi, trong đó còn kèm theo một tia thơm mát, rất dễ chịu, thấm vào ruột gan, Diệp Thiếu Dương đoán hẳn là mùi hoa sen, coi như là mùi thơm của cơ thể Bích Thanh…

Quá trình hơi nước bốc hơi lên kéo dài cả buổi.

Không biết qua bao lâu, trong bồn tắm cuối cùng không có động tĩnh, nhưng hơi nước trong phòng thật lâu không tiêu tan… Diệp Thiếu Dương đại hồi lâu không có động tĩnh, vì thế mở miệng hỏi: “Thế nào rồi ngươi?”

Không có động tĩnh.

Diệp Thiếu Dương nhẫn nại đợi thêm một hồi, thật sự không kiềm chế được, vì thế ở trong hơi nước mò đến bên cạnh bồn tắm, nhưng vì hơi nước cách trở, cái gì cũng không nhìn thấy, vì thế thổi một hơi, hơi nước tan đi, Diệp Thiếu Dương lập tức giật mình:

Nước trong bồn tắm đã cạn gần hết, Bích Thanh biến ảo thành hình người, khoanh chân ngồi ở trong bồn, lại được một cái lá sen nâng, lơ lửng ở trên mặt nước. Lúc này, Bích Thanh đang trong nhận định, cả người… Cái gì cũng không mặc, hơn nữa bởi vì khoanh chân mà ngồi, mấy chỗ bộ vị bí ẩn nhất đều bại lộ ở dưới mí mắt Diệp Thiếu Dương, lại là khoảng cách gần như vậy, so với trước đó ở trong khe núi nhìn thấy còn khoa trương hơn…

Ôi mẹ ơi…

Diệp Thiếu Dương nuốt nước bọt, đem ánh mắt lưu luyến từ trên thân Bích Thanh chuyển qua trên mặt cô ta, thấy cô ta nhắm hai mắt không nhúc nhích, nhắm chừng còn đang vong ngã điều tức, thừa dịp cô ta không chú ý,

muốn vụng trộm chuồn đi, kết quả Bích Thanh đột nhiên mở mắt,đánh mắt lạnh lùng, giống như lưỡi dao dùng ở trên mặt Diệp Thiếu Dương, hai tay khẽ nhấc, nước sót lại trong bồn tắm Ào một cái bốc lên, tựa như một con rồng khổng lồ, đem Diệp Thiếu Dương vây quanh.

“Ngươi đối đãi ân nhân cứu mạng như vậy sao!” Diệp Thiếu Dương vốn muốn tránh ra, cuối cùng vẫn từ bỏ.

Bích Thanh từ trong bồn tắm đứng lên, nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Ngươi khinh bạc ta, chẳng phải là đáng chết!”

“Ta khinh bạc người như thế nào?”

“Thừa dịp ta nhận định đùa giỡn, rình coi ta, không tính là khinh bạc.”

“Đó là người muốn cho ta xem phải không.”

“Cái gì!” Bích Thanh giận dữ.

Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ thân thể của cô ta, nói: “Ngươi quần áo cũng không mặc, ta dù không muốn nhìn cũng khó tránh khỏi sẽ nhìn thấy nha!”

Bích Thanh cúi đầu nhìn chính mình, nhất thời xấu hổ đỏ mặt, trong tình thế cấp bách lại đã quên cái này… Tay trái nắm hờ, hướng trong bồn tắm nhấc lên, lá sen bay lên, hóa thành một bộ váy dài, trực tiếp mặc ở trên người.

Bích Thanh hai tay nắm hờ, một luồng thanh khí hình thành ở lòng bàn tay, hóa thành một thanh kiếm sắc bén, chỉ hướng mi tâm Diệp Thiếu Dương.

“Ta muốn giết ngươi!” Bích Thanh nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ặc. Vậy ngươi động thủ đi.”

“Ngươi… Không đánh trả?” Bích Thanh có chút bất ngờ.

“Ngươi động thủ ta đánh trả sau không muộn, ta xác định người còn chưa khôi phục trạng thái toàn thịnh, người hiện tại, không giết nổi ta. Lại nói, ngươi nếu thật muốn giết ta, trực tiếp động thủ, chó sủa không cắn người, người ngoài miệng luôn nói như vậy, thật ra chỉ là cho hả giận, người sẽ không động thủ.”

“Ngươi mắng ta là chó!” Bích Thanh đột nhiên biến sắc, thanh kiếm sắc trong tay hướng mi tâm Diệp Thiếu Dương đâm đến.

Bình luận