Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2294: Nhân Tiên Đại Chiến (1)


Đoàn người lập tức theo tiếng nhìn lại, là Tất Phương, hóa thành hình dạng một con chim, bộ dáng giống như một con hạc trắng, lại chỉ có một chân, trên đỉnh đầu có một khối ấn ký màu đỏ, lập lòe sáng lên. Nó mở ra cái cánh, chạy ra khỏi phong ấn, hướng tới Lý Hạo Nhiên bay đi.

Chân thân Tất Phương, chim bất tử chín đầu!!

Khối ấn ký màu đỏ kia trên trán Tất Phương không ngừng phóng ra linh quang, giống như vạn mũi tên cùng bắn, bắn về phía Lý Hạo Nhiên. Bên này, Bạch Trạch cũng hóa thành một làn hơi thở đục ngầu, điên cuồng cuốn lên.

Lý Hạo Nhiên bứt ra lui vội, khoát tay, đánh ra một nắm đậu đồng.

“Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh! Thiên thụ thần uy, tát đậu thành binh!”

Tát đậu thành binh?

Nghe thấy chú ngữ của Lý Hạo Nhiên, bao gồm Diệp Thiếu Dương ở trong, toàn bộ mọi người đều chấn động.

Cho dù Lý Hạo Nhiên muốn kiên trì dùng pháp thuật nhân gian đối địch, lúc này cũng không nên dùng loại pháp thuật này, ở trước mắt trong loại đấu pháp trình độ này, thủ đoạn tát đậu thành binh, chẳng lẽ không quá thấp cấp sao?

Ở dưới sự khó hiểu nhìn chăm chú của mọi người, một màn thần kỳ đã xảy ra:

Những hạt đậu đồng kia bắt đầu lăn lộn ở trên mặt đất, chớp mắt sau vỡ hết ra, biến hóa trở thành một đám binh sĩ mặc áo giáp, sáu nam sáu nữ, bộ dáng khác nhau, nhưng vẻ mặt mỗi người uy nghiêm ngưng trọng.

“Lục đinh lục giáp, ngự tiền thính mệnh, Thiên Sư huyết quy, tru diệt tà linh!”

Lục đinh lục giáp thần tướng!!

Lục đinh là nữ, vì: Đinh Mão, Đinh Tị, Đinh Mùi, Đinh Dậu, Đinh Hợi, Đinh Sửu; sáu vị âm thần ngọc nữ; lục giáp là nam, là: Giáp Tử, Giáp Tuất, Giáp Thân, Giáp Ngọ, Giáp Thân, Giáp Dần. Là sáu vị dương thần ngọc nam, hợp xưng lục đinh lục giáp thần.

Trong lời đồn, lục đinh lục giáp thần này, là hộ pháp thần tướng của đạo giáo, có vô hạn thần uy, nhưng, Diệp Thiếu Dương xuất thân đạo môn biết, giống những thần này, không phải chân thật tồn tại, mà là tín nam tín nữ trên đời, trong niệm lực do dâng hương sùng bái sinh ra đồ đằng, là một luồng thần niệm trong hư vô mờ mịt, tồn tại trong vô sắc thiên, chỉ cần pháp lực đủ, trên nguyên tắc mỗi người đều có thể triệu hồi.

Nhưng triệu hồi một lần thần đến trợ trận như vậy, không riêng tiêu hao pháp lực cường đại, niệm lực tiêu hao cũng là cực lớn, tiếp theo, bất cứ thần binh thần tướng nào triệu hồi ra, thực lực đều quan hệ với thực lực của người làm phép, thực lực bản thân nếu không được, cho dù triệu hồi ra những kẻ này, cũng chỉ có thể dọa người mà thôi. Diệp Thiếu Dương thân là Linh Tiên, cũng sẽ cực ít dùng loại thỉnh thần thuật này.

Nhưng thật sự làm bọn họ những người này sở dĩ ngay cả cằm cũng sắp kinh ngạc rơi xuống, không phải bản thân thỉnh thần thuật, mà là… Loại thỉnh thần thuật này bởi vì trang trọng nghiêm túc, quá trình vốn tương đối phức tạp dài dòng ( đây cũng là một trong các nguyên nhân trong thực chiến ít dùng), Lý Hạo Nhiên thế mà lại nhảy vọt qua một loạt chú ngữ cùng pháp thuật phức tạp, trực tiếp đem tát đậu thành binh và thỉnh thần thuật liên hợp lại để dùng, trước nháy mắt đã hoàn thành pháp thuật. Thủ đoạn này, Diệp Thiếu Dương tự tin mình không làm được, nhân gian cũng không có ai có thể làm được.

Sau khi lục đinh lục giáp thần triệu hồi ra, lập tức bài binh bố trận, triển khai vây công với Tất Phương, bản thân Lý Hạo Nhiên cũng lao lên, lâm trận chém giết…

Linh quang lóe lên, dư âm nhộn nhạo.

Cho dù cách chiến trường một đoạn, các khán giả phụ cận vẫn cảm nhận được áp lực cường đại. Có một số kẻ tu vi kém chút còn bị dư âm quét đến, khí huyết cuồn cuộn. Có thể nói, ở nơi này xem bọn họ đấu pháp, là một sự kiện rất nguy hiểm, nhưng chưa có ai rời khỏi, không hề nghi ngờ, trận chiến đấu kinh thiên động địa này, là đấu pháp đặc sắc nhất tuyệt đại đa số pháp sư có mặt nơi đây từng xem trong đời, bọn họ không cam lòng cứ thế rời khỏi.

Chỉ có một người ngoại lệ:

Diệp Thiếu Dương túm túm cánh tay Ngô Đồng, thấp giọng nói: “Chúng ta đi!”

“Đi? Bây giờ?”

“Chính là bây giờ, lát nữa chờ bọn họ phân ra thắng bại, mới đi thì không còn kịp.” Trong lòng Diệp Thiếu Dương rõ ràng, Lý Hạo Nhiên muốn bắt mình, đi tìm Từ Phúc, quỷ biết Từ Phúc ở đâu? Ở trước khi tìm thấy Từ Phúc, hắn khẳng định sẽ không giết mình, nhưng cũng sẽ không thả mình đi. Về phần Tinh Nguyệt Nô, trước đó thái độ cũng đã rõ ràng, cũng là một lòng muốn bắt mình đi Hiên Viên sơn, cho nên mặc kệ bọn họ ai có thể thắng, đều muốn tới bắt mình.

Cho nên tốt nhất chính là thừa dịp bọn họ chiến đấu quấn lấy nhau, ai cũng không rảnh bận tâm mình, mau chạy lấy người. Diệp Thiếu Dương nói với bọn Tứ Bảo, đoàn người cũng đều đồng ý.

“Tổ sư, các ngài là muốn tiếp tục xem chiến à?” Diệp Thiếu Dương hỏi thầy trò Vân Xuân Sinh.

“Đấu pháp như vậy, trong cuộc đời không gặp được mấy lần, chúng ta trái lại không sao cả, nhưng người trẻ tuổi xem chiến, có lẽ có thể ở trên tu hành sinh ra một ít lĩnh ngộ, cũng là chuyện tốt.” Vân Xuân Sinh nói, “Ngươi lại không nên ở lâu, ngươi rời đi trước, sau này lại thăm dò tin tức, chờ mọi chuyện đều ổn rồi, lại lên Mao Sơn gặp ta, ta còn có thứ dặn dò tiếp.”

“Con nhất định đi vấn an hai vị tổ sư.” Diệp Thiếu Dương ngoài miệng nói như vậy, biết mình không có khả năng đi, lập tức đem Thất Tinh Long Tuyền Kiếm cởi xuống trả lại cho Phục Minh Tử. Đương nhiên, trả là một thanh nọ của lão, mình chưa từng dùng, nhìn cũng không dám nhìn thêm một cái.

Phục Minh Tử tiếp nhận bảo kiếm, nói: “Ngươi đã là sư phụ ta thu, trên danh nghĩa cũng là đồ đệ của ta, ít hôm nữa đi lên Mao Sơn, ta cử hành nghi thức cho ngươi, chính thức thu đồ đệ, thanh kiếm này tương lai chưa chắc sẽ không truyền cho ngươi.”

Diệp Thiếu Dương hiểu ý tứ của lão, miễn cưỡng cười cười, đưa tay xoa xoa đầu Thanh Vân Tử, nói: “Đây mới là truyền nhân chân chính của ngài, cậu ta phúc nguyên sâu rộng, tương lai nhất định có đại tạo hóa.”

Phục Minh Tử cũng gật đầu, nói: “Ngày sau gặp mặt sẽ hiểu.”

Vân Xuân Sinh đem Diệp Thiếu Dương kéo đến một bên, ghé tai nói: “Ta nhắc nhở ngươi, ta có thể cảm giác được, trên thân người nào đó bên cạnh ngươi, có khí tức Thái Âm sơn…”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, gật gật đầu.

Bởi vì là vụng trộm chuồn đi, không thể gióng trống khua chiêng chào, Diệp Thiếu Dương đánh tiếng đơn giản với đám người Tử Vân Chân Nhân, Liễu Tâm thiền sư, các tông sư đại năng này, trước đó xả thân bảo hộ mình, trong lòng Diệp Thiếu Dương rất cảm động, tuy bọn họ không quen biết mình, nhưng bọn họ thủ vững đạo tâm, không động tâm vì pháp thuật công hội, phần ý chí này, quả thật xứng với thân phận của bọn họ.

Giới pháp thuật, cũng chính là dựa vào một nhóm lại một nhóm tông sư đại năng như vậy, mới có thể kéo dài ngàn năm, sinh sôi không thôi.

Mấy hòa thượng bọn Liễu Tâm thiền sư cuốn lấy Tứ Bảo, bảo hắn sau chuyện nhất định phải đi phật môn tìm bọn họ, Tứ Bảo cũng đáp ứng.

“Tôi đi đây, cậu tu luyện cho tốt, đừng quên điều tôi nói với cậu… Những lời đó sư phụ tôi nói.” Diệp Thiếu Dương nhìn Thanh Vân Tử nói. Hôm nay từ biệt, tương lai có thể sẽ không gặp lại, trong lòng Diệp Thiếu Dương cực kỳ không nỡ.

“Em nhớ rồi, gặp được sư phụ anh, nói cho ông ấy, lý niệm của ông ấy chính hợp ý em, thay em hướng ông ấy vấn an.”

Diệp Thiếu Dương cười cười, xoay người nhìn thoáng qua chiến đấu còn đang giằng co bên kia, xoay người rời đi.

Đám người Thanh Vân Tử dùng mắt tiễn bọn họ xuống núi.

Diệp Thiếu Dương nhanh như chớp chạy xuống sơn môn, quay người nhìn hướng bên trên, chỉ có thể nhìn thấy bóng người trùng trùng, nhưng hắn biết phương hướng Thanh Vân Tử đứng thẳng, vì thế quỳ xuống, cung kính dập đầu.

Bình luận