Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2260: Biển Máu (1)


Giống Tào Vũ Hưng loại trình độ đó, cũng có thể tự xưng là đệ tử của Tinh Nguyệt Nô, nhưng hắn có thể ngay cả mặt của Tinh Nguyệt Nô cũng chưa từng gặp, chỉ là trưởng bối sư huynh trong môn, thay sư phụ truyền nghề, cho dù là Trương Hiểu Hàn, cũng chỉ là người mạnh nhất trong một thế hệ đệ tử của Tinh Nguyệt Nô tại đây, xem như nhập thất đệ tử, nhưng trước mặt các đệ tử bái sư trăm năm trở lên kia không có cách nào so sánh.

Giới pháp thuật đồn, Tinh Nguyệt Nô không phải là nhân loại, mà là Bồ Tát ngàn tay ngàn mắt chuyển sinh… Dưới trướng có tứ đại Thiên vương bát đại kim cương gì đó, tên đều rất tục, Diệp Thiếu Dương đoán, có thể những cái tên này đều là giới pháp thuật nhân gian áp đặt cho bọn họ, nhưng cũng nói lên sự mạnh mẽ của đệ tử môn hạ Tinh Nguyệt Nô.

Sau khi đem bức họa Tinh Nguyệt Nô tế ra, Quỷ di dẫn dắt các đệ tử ở trước bức họa quỳ xuống, bắt đầu cầu khẩn: “Hôm nay pháp thuật công hội ta kêu gọi mọi người, vì tiêu diệt tà ma mà đến, ngại là cả môn Đào Hoa Sơn bị tà ma mê hoặc, chết cũng không hối cải, vì kế hôm nay, chỉ có cường công lên núi, chém giết tà ma, thể hiện quyết tâm duy trì bảo vệ nhân gian của pháp thuật công hội ta…”

Quỷ di nói xong, dẫn theo một đám đệ tử hướng bức họa Tinh Nguyệt Nô cung kính dập đầu lạy ba cái, phía sau các môn phái nhỏ quy thuận pháp thuật công hội xem tình huống này, cũng hòa theo lần lượt quỳ xuống, trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ mọi người đều cúi đầu, không quỳ, chỉ còn lại có Mao Sơn, Long Hổ Sơn, Ngũ Đài Sơn… một số đại môn phái có truyền thống của giới pháp thuật.

“Ngươi không quỳ?” Phục Minh Tử nhìn Diệp Thiếu Dương nói.

“Nói gì vậy, ngươi sao không quỳ.”

Phục Minh Tử cười cười, “Thì ra ngươi không phải người của pháp thuật công hội.”

Lúc này Vân Xuân Sinh cũng đã đi tới, cau mày, dùng một loại ánh mắt rất cổ quái đánh giá cao thấp Diệp Thiếu Dương, sau đó dời ánh mắt, ở trên thân đám người Diệu Tâm lần lượt đánh giá qua, ánh mắt cực sắc bén.

“Ta ngửi được một tia khí tức không thích hợp…” Vân Xuân Sinh sắc mặt trầm trọng, ánh mắt lưu chuyển ở trên thân mọi người, nói: “Trong các ngươi, có tà vật ẩn thân trong đó…”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương khẽ động, hầu như là theo bản năng muốn che ở trước người Phượng Hề cùng Thôi Dĩnh, nhưng nghĩ lại nơi đây không có dấu vết, dứt khoát hướng phía trước đi một bước, nói với Vân Xuân Sinh: “Đạo trưởng ông quá nhạy cảm rồi nhỉ, sao tôi chưa cảm giác được khí tức tà vật?”

Vân Xuân Sinh cười lạnh, “Nếu là tà vật bình thường, ta có thể cảm giác được, người khác cũng có thể cảm giác được… Chỉ là, đây không phải tà vật bình thường, mà là đến từ Thái Âm sơn.”

Thái Âm sơn!!

Diệp Thiếu Dương cảm giác mình rất lâu rất lâu chưa nghe qua ba chữ này rồi, tới thế giới này, vẫn là lần đầu tiên nghe được ba chữ này, theo bản năng nghĩ đến ở thời đại này, Thái Âm sơn và giới pháp thuật tựa như không có mâu thuẫn gì quá lớn, nhưng cẩn thận suy nghĩ, điều này cũng không quá thực tế. Thái Âm sơn tồn tại cũng có mấy ngàn năm rồi, vẫn luôn đối nghịch với âm ty, tuy trong lúc đó một mực ngủ đông, ở thời đại kia của mình, mới nương cái gọi là thiên kiếp, hướng nhân gian triển khai xâm nhập.

Nhưng, chỉ là đi đoán vu vơ, loại xâm nhập này cũng không có khả năng là chuyện một sớm một chiều. Mặc dù ở hôm nay nhiều năm trước, ba chữ “Thái Âm sơn” này, ở giới pháp thuật nhân gian hẳn vẫn có cảm giác tồn tại.

Tà vật Thái Âm sơn… Vậy khẳng định không phải nói Phượng Hề và Thôi Dĩnh, Diệp Thiếu Dương cũng hơi yên tâm, truy hỏi: “Ngài lão có nắm chắc lớn như vậy, sao tôi không biết trên người tà vật Thái Âm sơn có khí tức gì đặc thù?”

Vân Xuân Sinh hừ một tiếng nói: “Ngươi đương nhiên không phát hiện được, ta cùng tà vật Thái Âm sơn qua lại mấy chục năm, ta tự nhiên rõ hơn so với bất luận kẻ nào trên người bọn hắn có mùi vị gì. Mấy vị, có thể tách ra một chút hay không, để ta lần lượt tiếp cận cảm giác một phen?”

Yêu cầu này, thật sự có chút quá phận…

Mấy người bọn Diệp Thiếu Dương nhìn nhau, chưa đợi mở miệng, Phục Minh Tử nói: “Có tà vật Thái Âm sơn trà trộn nhân gian, việc này không phải là nhỏ, các vị đều là đệ tử chính phái, đều hiểu lợi hại trong đó, còn hy vọng các ngươi phối hợp cho.”

“Mấy người chúng ta?”

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn mấy đồng bạn của mình, “Vậy phối hợp một phen đi.”

Đoàn người lúc này tản ra, nhìn chằm chằm Vân Xuân Sinh.

Vân Xuân Sinh đi đến bên cạnh Đạo Uyên trước, nhìn chằm chằm hắn, trong miệng thì thầm.

Sư tổ, ta cam đoan hàng thật.”

Vân Xuân Sinh không để ý tới hắn, làm phép cảm giác một phen, sau đó đi đến trước mặt Phượng Hề cùng Thôi Dĩnh, bắt đầu cảm giác.

Thôi Dĩnh và Phượng Hề có chút chột dạ, ở dưới sự chỉ thị của Diệp Thiếu Dương, cũng đứng thẳng bất động.

Nếu Vân Xuân Sinh phát hiện chân tướng bọn họ, muốn đem bọn họ làm gì mà nói, Diệp Thiếu Dương đã làm sẵn chuẩn bị.

Kết quả Vân Xuân Sinh ngẩng đầu nhìn bọn họ một cái, nói: “Hai vị này…”

“Bọn họ là bạn của tôi, tình huống đặc thù.” Diệp Thiếu Dương đi qua nói. Vân Xuân Sinh cực kỳ quỷ dị nhìn hắn một cái, lại cũng không nói gì thêm, sau đó đi đến trước mặt Diệu Tâm… Cuối cùng đem ánh mắt lại đặt ở trên thân mấy người không quen biết phía sau Diệp Thiếu Dương, bảo Phục Minh Tử dẫn lão đi qua, đưa ra yêu cầu, mấy người đó cũng không biết là môn phái nào, rất không hợp tác, bị Phục Minh Tử mạnh mẽ bắt lấy, cũng bị Vân Xuân Sinh làm phép cảm giác một phen…

Vốn trường hợp là rất yên tĩnh, Vân Xuân Sinh bên này vừa ồn ào, Quỷ di bên kia rất nhiều người quay đầu nhìn qua, Vân Xuân Sinh hướng bọn họ chắp tay, cười nói: “Một chút việc nhỏ, các ngươi tiếp tục làm đi.”

Nếu đổi thành người khác, Quỷ di đám người đó quá nửa muốn xen vào quan tâm, nhưng lấy tư cách và sự từng trải của Vân Xuân Sinh ở giới pháp thuật, cũng thật sự không tiện nhiều lời cái gì với lão, đành phải mặc kệ.

“Tổ sư, thế nào?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

Vân Xuân Sinh đi đến trước mặt hắn, lắc đầu nói: “Không còn nữa, khí tức Thái Âm sơn biến mất rồi.”

“Có lẽ là ông lầm.”

Vân Xuân Sinh cười cười, nói: “Chỉ hy vọng như thế. Nhưng, cũng có khả năng là ta nói chuyện sinh ra cảnh giác, đem khí tức thu liễm lại, cái này thì không có biện pháp nào.”

Lão vừa nói như vậy, Diệp Thiếu Dương cũng cảnh giác hẳn lên, nói: “Chẳng lẽ trong mấy người chúng ta, có tà vật Thái Âm sơn trà trộn vào?”

Ánh mắt Vân Xuân Sinh từ trên thân đoàn người xẹt qua, lắc đầu nói: “Không riêng gì các ngươi, ta chỉ cảm giác được hơi thở đó, cũng không dám khẳng định phạm vi xác thực, mấy chục người phía sau, cũng là có hiềm nghi.”

Đám người Diệp Thiếu Dương xoay người nhìn lại, ở bên cạnh bọn họ, một đệ tử không biết là môn phái nào đứng, xem cách ăn mặc, hẳn là tán tu dân gian.

“Đợi ta chậm rãi quan sát đi.” Vân Xuân Sinh thấp giọng nói xong câu này, sau đó kết thúc đề tài, mắt nhìn phía trước, thản nhiên nói: “Ngươi và Lăng Ba Tử quan hệ thế nào?”

“Lăng Ba Tử?” Diệp Thiếu Dương giống như từng ở đâu nghe cái tên này, nghĩ hồi lâu không nghĩ tới người đối ứng, vì thế hỏi lão là ai?

“Ngươi không phải người Mao Sơn Bắc tông?”

Diệp Thiếu Dương lập tức hiểu, mình ngày hôm qua động thủ với Phục Minh Tử, thi triển pháp thuật Mao Sơn, có thể Phục Minh Tử ngày hôm qua thảo luận với lão đầu một phen, đem mình coi là đệ tử Bắc tông, về phần Lăng Ba Tử kia, Diệp Thiếu Dương bị lão nhắc nhở như vậy, cũng nhớ ra Lăng Ba Tử này là ai: truyền nhân Mao Sơn Bắc tông đời thứ ba mươi tám.

Bình luận