Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2203: Âm Sinh Chi Hoa (2)


Lúc trước đối phó kỳ giông, Diệu Tâm đã đem pháp khí này lấy ra một lần, lúc ấy Diệp Thiếu Dương còn từng ở trong lòng lảm nhảm đây là đũa phép Harry Porter dùng, rất tò mò xem cô dùng như thế nào, nhưng cô lúc ấy chưa kịp sử dụng, biến cố đã xảy ra. Giờ phút này lại lần nữa bị cô cầm trong tay, hiển nhiên đã làm sẵn chuẩn bị ứng phó tất cả.

Tiếng khóc càng lúc càng gần, ở ngay phía trước. Đoàn người thả chậm bước chân, chậm rãi dán sát tới.

“Chờ chút.” Mao Tiểu Phương đột nhiên nhẹ nhàng hô một tiếng, giữ chặt Diệp Thiếu Dương, chỉ chỉ mặt đất.

Vết máu, một vết máu thật dài, hắt vào trên mặt sàn trải từ gạch đá, Diệp Thiếu Dương dùng mũi chân nhẹ nhàng đạp một chút, dinh dính, nói rõ là vừa hất lên không lâu…

Vậy tự nhiên chỉ có khả năng là của Tào Vũ Hưng.

Hắn, đã gặp phải cái gì?

“Đi qua xem!” Tiếng khóc ở ngay phía trước, cũng không cần nghiên cứu những vết máu này, đoàn người tiếp tục đi về phía trước, trong phạm vi ánh đèn chong, cuối cùng xuất hiện bóng dáng một người ngồi xổm trên mặt đất, lưng hướng mọi người, hai tay ôm mặt, ở nơi đó sụt sịt khóc. Nhìn từ quần áo trên người, chính là Tào Vũ Hưng.

Diệu Tâm ngăn đoàn người, cùng nhau đứng lại, nhìn bóng lưng Tào Vũ Hưng, Lô Hiểu Thanh

nhịn không được khẽ gọi một tiếng: “Vũ Hưng?” Tào Vũ Hưng chậm rãi ngừng khóc, sau đó, từ từ xoay người lại.

Ánh đèn chiếu vào trên mặt hắn, toàn bộ mọi người đều hút ngược một hơi, Diệu Tâm thậm chí bịt kín miệng.

Dưới ánh đèn, Tào Vũ Hưng đã không còn da mặt, cơ thịt bại lộ bên ngoài, bởi vì không có mí mắt, hai con mắt tỏ ra đặc biệt to, trọn lên nhìn mọi người, máu không ngừng từ trên mặt hắn nhỏ xuống.

Cảnh này… Đặc biệt kinh sợ, may mắn ở đây đều là pháp sư, ở phương diện này năng lực thừa nhận của tâm lý khác với người thường, nếu là người thường mà nói, thấy một màn như vậy không bị dọa chết cũng phải dọa ngất.

Tại sao có thể như vậy?

Lô Hiểu Thanh nuốt nước bọt, lẩm bẩm: “Vũ Hưng, người làm sao vậy?”

Tào Vũ Hưng thế mà đứng dậy, méo miệng, phát ra tiếng khóc thật khẽ, tựa như muốn hướng bọn họ bên này đi tới, sau đó lại đột nhiên xoay người, hướng xa xa chạy vội.

“Vũ Hưng người trở về!” Lô Hiểu Thanh sợ hắn lạc đường, trong tình thế cấp bách đuổi theo. Đoàn người cũng bắt đầu chạy theo.

Diệp Thiếu Dương đuổi theo Lô Hiểu Thanh, nói: “Ta nói với người, người ta bị xé da mặt, không có khả năng sống sót! Mất máu quá nhiều, cho dù không chết, cũng sớm nên hôn mê, không có khả năng còn có sức chạy.”

Lô Hiểu Thanh thoáng cái đứng lại, trừng mắt nhìn Diệp Thiếu Dương: “Ngươi là nói, hắn đã chết?

“Người cảm thấy thế nào?”

Pháp sư đều có âm dương nhãn, quỷ yêu bình thường trốn không thoát mắt bọn họ, nhưng vừa rồi, bọn họ nhìn thấy Tào Vũ Hưng, quả thực là hắn, nhưng thân thể là của hắn, nội tại thì không nhất định, Diệp Thiếu Dương đánh chết cũng không tin một người bị xé da mặt, còn như không có việc gì chạy nhanh như vậy, lại nói, nếu thật là Tào Vũ Hưng, nhìn thấy bọn họ nên cầu cứu mới đúng, vì sao phải chạy?

“Mặc kệ nói như thế nào, chúng ta cũng phải đuổi theo hắn, chúng ta phải biết được, ở trên người hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Diệu Tâm nói xong, lại đuổi theo.

Đoàn người dọc theo vết máu tiếp tục chạy, thẳng đến khi gạch đá dưới chân cũng không còn nữa, thành đá núi, không gian xung quanh cũng càng lúc càng lớn, phía trước lại lần nữa nghe thấy được tiếng nước chảy. Diệu Tâm cảm giác không tốt, bảo mọi người dừng lại, hướng bốn phía đánh giá, nhưng bởi vì đèn chong không đủ sáng, không chiếu sáng được quá nhiều chỗ, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy, bọn họ như là đi tới trong một cái hang núi, chung quanh rất rộng rãi, tựa như là một không gian rất lớn, phía trước cách đó không xa có tiếng nước chảy róc rách.

“Các người đứng lại, tôi đi xem.” Diệp Thiếu Dương cầm đèn chong đi về phía trước.

“Tôi bảo hộ anh.” Diệu Tâm cầm đũa phép của cô đi lên theo, Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ cười cười.

Chưa đi được bao xa, ánh đèn chong chiếu đến một dòng suối trong lòng đất phía trước cách đó không xa, rộng hơn so với một dòng lúc trước nhìn thấy, dòng nước cũng càng siết hon, con đường này dưới chân sau khi tới điểm cuối, phía trước có một cây cầu hình vòm xây từ gạch đá.

Vết máu của Tào Vũ Hưng, hướng phía trái kéo dài mãi đến mép nước, sau đó thì không còn.

Diệp Thiếu Dương và Diệu Tầm nhìn nhau một cái, đi đến dưới cầu, hướng trên cầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện không phải cầu bình thường, mà là một kiến trúc hai đầu nhọn, ở giữa phồng lên, ở chỗ rộng rãi nhất giữa cầu có một bồn hoa, đèn chong soi tới, phát hiện trong bồn hoa mọc rất nhiều hoa, tổng cộng có hai loại, một loại là đỏ như máu, Diệp Thiếu Dương liếc một cái liền nhận ra đây là Bỉ Ngạn Hoa, chỉ có âm ty mới có mọc, nhân gian trừ số rất ít tình huống ngoại lệ, là không có khả năng nhìn thấy.

Trước mắt chính là tình huống ngoại lệ.

Bỉ Ngạn nở nhân gian, tất có yêu tà. Đây là một cái nhận thức chung của giới pháp thuật. Nhưng, nơi này trừ Bỉ Ngạn Hoa, còn có một loại hoa màu vàng, bên trên có mấy điểm đen, nhìn qua như là khuôn mặt người ta đang cười, chẳng qua cười đến mức có chút quỷ dị.

“Thứ màu đỏ là Bỉ Ngạn Hoa, tôi nhận ra, thứ màu vàng này là hoa gì?”

“ m sinh tường vi” Diệp Thiếu Dương nói, “Loại hoa này ở âm ty cũng không có, chỉ có ở sâu trong bờ bắc sông m Thủy mới có, lời đồn là hấp thu tàn tinh phách trong sông Ấm Thủy mọc ra, có cách nói, mỗi một gốc hoa, đều là hình thái hoá sinh của một hồn.”

Diệu Tâm nhíu mày nói: “Anh làm sao mà biết được?”

“Tôi từng đi bờ bắc sông Ấm Thủy, nơi cách âm ty ít nhất vài trăm dặm, chỉ có ở nơi đó mới có thể nhìn thấy loại hoa này.”

Diệu Tâm vừa nghe, càng thêm hồ nghi. “Bờ bắc sông Âm Thủy, đó không phải đất âm ty nữa, anh vì sao từ ngoài nơi đó?”

Pháp sư bình thường, phạm vi đi âm chỉ cực hạn ở trong âm ty, cực ít có ai vượt qua bờ bắc sông Âm Thủy, càng không cần nói thọc sâu vài trăm dặm… Diệp Thiếu Dương nói như vậy, không có khả năng không làm Diệu Tâm hoài nghi.

“Cô bây giờ muốn nghe tôi kể chuyện xưa sao?” Diệp Thiếu Dương nhún vai.

“Tôi chỉ là tò mò, anh một người bài vị Chân nhân, sao có thể đi loại địa phương đó, anh làm sao dám đi?” Diệu Tâm nói xong, đi lên cầu hình vòm.

Không coi trọng mình… Diệp Thiếu Dương âm thầm bĩu môi, đuổi theo. Đi tiếp về phía trước vài bước, phạm vi đèn chong soi càng rộng, có thể mơ hồ nhìn thấy giữa bồn hoa, có một cây hoa cỏ thật lớn, lá cây rất lớn, ít nhất cao hai mét, lá cây nhìn qua như là lô hội, chẳng qua là màu đỏ, nhưng không phải loại màu đỏ kia của Bỉ Ngạn Hoa, mà là màu đỏ tươi, phiến lá vặn vẹo, quấn quýt vào nhau.

Cái quỷ gì vậy?

Hai người ngây ra một lúc, tiếp tục đi về phía trước, ánh sáng càng thêm sáng ngời, Diệp Thiếu Dương đột nhiên sửng sốt, nói: “Đây căn bản không phải lá cây, cái này con mẹ nó là cánh hoa!”

Ở phía dưới cánh hoa thật lớn này, có một bụi lá cây, màu xanh lục như mực, đó mới là lá cây thật sự.

Cũng chính là nói, bị Diệp Thiếu Dương và Diệu Tâm coi là lá cây, thật ra là một đóa hoa… Cao tới hai mét, hoa khổng lồ như thế! Quả thực chưa từng nghe nói.

Sau khi cẩn thận quan sát, hai người phát hiện, đóa hoa này có chút như nụ hoa đợi nở, nhìn từ trên hình thái có chút yêu diễm, cũng có một loại… quỷ dị nói không nên lời.

Bình luận