Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2159: Em Là Lãnh Ngọc? (2)


Điều này không có khả năng là trùng hợp, lui một bước mà nói, cho dù trên đời này thật sự có hai người giống nhau như vậy, vì sao khéo như vậy bị tôi gặp được. Mao ca, nếu anh ngày nào đó gặp được một người bề ngoài giống với tôi, lại có tên khác, anh cảm thấy sẽ có loại trùng hợp này sao?”

Mao Tiểu Phương há hốc mồm, kinh ngạc nhìn hắn hồi lâu, lắc lắc đầu.

“Vậy đây là có chuyện gì? Ngô Đồng cô nương, tục gia đệ tử Nga Mi son, cô ấy là người duy nhất trong đại môn phái được pháp thuật công chọn trúng hơn nữa mang đi bồi dưỡng, người giới pháp thuật đều biết cô ấy, cái này không có khả năng là giả.”

“Tôi biết không có thể là giả. Cho nên tôi mới không biết đây là có chuyện gì.” Diệp Thiếu Dương lúc này đã bình tĩnh lại, năng lực phân tích cũng đã trở lại, hắn biết Ngô Đồng không có khả năng là Nhuế Lãnh Ngọc, chớ nói đây là một trăm năm trước, nếu thật là Nhuế Lãnh Ngọc, không có khả năng gặp mặt mình không nhận nhau, cho dù giả bộ cũng không giả bộ ra bộ dạng này.

Nhưng… Trong lòng Diệp Thiếu Dương vừa động, nhớ tới một sự kiện, Ngô Đồng lúc trước từng nói, nhìn mình cũng rất quen mặt, tựa như từng gặp ở nơi nào, điều này tuyệt đối không phải trùng hợp…

Diệp Thiếu Dương đột nhiên đứng dậy, nghiến răng nói: “Tôi không biết vì sao sẽ như vậy, nhưng tôi tin tưởng, cô ấy và Lãnh Ngọc tuyệt đối có liên hệ nào đó, tôi muốn làm rõ chuyện là thế nào!”

“Muốn làm rõ như thế nào?”

Diệp Thiếu Dương lập tức không biết cái gì nữa, đúng vậy, làm rõ như thế nào đây? Mao Tiểu Phương cũng đang hỗ trợ tự hỏi việc lạ này, nghĩ nghĩ nói: “Cậu nói, Thiếu Dương Tử, Ngô Đồng này, có thể hay không là bà ngoại hoặc là bà nội gì đó của vợ chưa cưới cậu, bởi vì huyết mạch quan hệ, cho nên bộ dạng tương đối giống?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Sao có khả năng, anh cho rằng quay phim à, tìm cùng một người sắm vai cha con mẹ con cái gì, cho dù là di truyền, cũng không có khả năng giống như vậy.”

Diệp Thiếu Dương đột nhiên vỗ đùi, “Tôi nghĩ đến một biện pháp, có thể xác nhận cô ấy có phải Lãnh Ngọc hay không!”

Mao Tiểu Phương nói: “Vừa rồi chúng ta thảo luận, không phải cũng cảm thấy không có khả năng là một người sao?”

“Đó chỉ là suy luận ra, Ngô Đồng là rất nổi tiếng, nhưng anh từng gặp Ngô Đồng sao? Anh lúc đó chẳng phải lần đầu tiên gặp cô ấy, anh làm sao biết cô ấy bộ dáng thế nào?

Mao Tiểu Phương ngây ra một phen, “Nhưng mà… Diệu Tâm bọn họ từng gặp.”

“Tôi biết, tôi chỉ là giả thiết một phen, tôi cũng cảm thấy, bọn họ không có khả năng là cùng một người, nhưng tôi muốn nghiệm chúng một phen giữa các cô ấy có quan hệ hay không. Tôi biết trên người Lãnh Ngọc có cái bớt, tôi có thể đi nhìn xem trên người Ngô Đồng có hay không.”

Mao Tiểu Phương nói: “Tám phần là không có, không có khả năng có.”

“Không có mà nói, là bình thường, nếu có mà nói, vậy hai người trước đó, khẳng định là có liên hệ nào đó, tôi vô luận như thế nào cũng phải chứng thực một lần.”

“Ồ, đây trái lại là biện pháp tốt, cậu có thể đi hỏi Ngô Đồng một lần.”

“Chỉ hỏi không được, nhỡ đâu cô ấy xuất phát từ mục đích gì nói dối thì sao, tôi phải tận mắt thấy rốt cuộc có hay không.”

“Nói cũng đúng, bớt của vợ chưa cưới cậu, mọc ở nơi nào?”

“Ở nơi này, có một nốt ruồi đen.” Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ ngực mình. Mao Tiểu Phương nhìn thoáng qua, ở trong lòng thay đổi thân phận một phen, tưởng tượng thấy là Ngô Đồng, nhất thời cười khổ, khóe miệng giật giật, nói: “Thiếu Dương Tử, cậu hay là đổi biện pháp đi, biện pháp này không thể thực hiện được.”

“Có ý tứ gì?”

“Chính cậu nhìn xem, nọ vậy là cái gì bộ vị?”

Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn một chút chỗ ngón tay mình, cách điểm quan trọng kia trước ngực, chỉ có không đến mấy cm, nhất thời hiểu… Mình thế mà lại chưa cân nhắc đến nam nữ khác biệt, vị trí mẫn cảm như vậy, mình nếu đề xuất xem một cái, nhắm chừng sẽ bị coi là dê cụ mà đánh chết…

“Cái này… Phải nghĩ biện pháp ổn thỏa, nhưng tôi nhất định phải tận mắt thấy, xác nhận một lần!”

Diệp Thiếu Dương hạ quyết tâm, lại lần nữa đi đến trước cửa sổ, nhìn bên ngoài bắt đầu ngây người.

Ngay tại thời điểm Diệp Thiếu Dương làm ra quyết định này, ở cách vách hắn, Diệu Tâm và Ngô Đồng ở trong phòng, cũng đang tiến hành thảo luận có liên quan.

“Ngô Đồng, chị đối với rất nhiều người đều là lạnh như băng, nhưng hôm nay nhìn thấy Diệp Thiếu Dương kia, vì sao nói nhiều như vậy, ngay cả em cũng cảm giác được rất kinh ngạc.”

Ngô Đồng liếc cô một cái, nói: “Em cho rằng là cái gì?”

Diệu Tâm cười cười nói: “Hai người thân phận chênh lệch quá lớn, hắn chỉ là một gã Mao Sơn ngoại môn đệ tử, không xứng với chị, em cũng không dám đoán.”

“Đừng nói bậy.” Ngô Đông trùng mắt nhìn cô một cái, ánh mắt chuyển qua ngoài cửa sổ, nói, “Ở trong nháy mắt nhìn thấy anh ta, chị có một loại cảm giác giống như đã từng tương tự, giống như từng gặp ở nơi nào…”

Diệu Tâm cũng không coi là chuyện quan trọng, nói: “Hắn cũng là pháp sư mà, hơn nữa tốt xấu cũng là thiên sư, nói không chừng từng gặp ở trong hành động nào.”

“Không, em không hiểu ý tứ chi, không phải từng gặp đơn giản như vậy. Hắn… Diệu Tâm, em từng có loại cảm giác này hay không, nhìn thấy một người chưa từng gặp, em cũng biết chưa từng gặp, nhưng cảm giác lại rất quen thuộc, tựa như từng gặp ở nơi nào.”

Diệu Tâm nghiêng đầu nghĩ một hồi, lắc lắc đầu, “Chưa có.”

“Chị trước kia cũng chưa từng có, nhưng nhìn thấy anh ta, chị thật sự sẽ có loại cảm giác này… Chị cũng không biết vì sao?”

“Vừa gặp đã thương?” Diệu Tâm nói xong tự mình cười lên. Ngô Đồng trừng mắt nhìn cô một cái.

Diệu Tâm đi đến trước mặt cô, nắm lấy đôi tay của cô, vẻ mặt hơi nghiêm túc hẳn lên, nói: “Nhưng, chị cũng không nên tùy tiện động lòng nha, chị là người của Trường sư huynh.”

Ngô Đồng liếc xéo cô một cái, nói: “Đều nói chị và hắn là Kim Đồng Ngọc Nữ, một đội trời sinh, em cũng cảm thấy như vậy?”

“Chẳng lẽ không đúng sao? Hai người rất xứng đôi.”

Ngô Đồng hơi cúi đầu, nói: “Hắn nơi nào đều tốt lắm, nhưng mà có một số chỗ, chị không thích.”

“Chỗ nào? Diệu Tâm rất tò mò.

“Không dễ nói, chính là cảm giác ở bên hắn, thiếu chút gì đó.” Ngô Đồng mình cũng nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, nói: “Các phương diện đều không tệ, lại không có cảm giác tim đập thình thịch.”

Mặt Diệu Tâm tràn đầy khó hiểu, ở trong lý giải của cô, cũng không biết tim đập thình thịch là một loại cảm giác thế nào.

Ngô Đồng không biết vì sao lại nhớ tới Diệp Thiếu Dương vừa gặp một lần, trong lòng có một loại cảm giác rất kỳ quái, đứng dậy đi đến trước cửa sổ, hướng thanh son xa xa trắng như tuyết nhìn lại.

Ở phong cách vách của cô, Diệp Thiếu Dương cũng đang nghĩ chuyện tương tự

Hai người, lại là có tâm sự không tầm thường.

Quỷ Vực, ở trong mảng lớn hoang mạc, chỉ có một tòa thành Bạch Vân thành. Khác với nhân gian rộn ràng nhấn nháo, đây là một tòa thành chết, đứng ở chỗ cao nhất trong thành, quan sát xuống, trừ binh lính phòng thủ Phong Chị cốc, chính là các quỷ hồn trôi nổi khắp nơi.

Đạo Phong mỗi một lần đứng ở chỗ này quan sát Bạch Vân thành, còn có một mảng hoang mạc vô tận tràn ngập tử khí kia chỗ xa hơn, đều có một loại tâm tình rất kỳ quái, hắn biết rõ mình đang làm cái gì, lại không biết, làm như vậy là đúng hay sai.

Bình luận