Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2158: Em Là Lãnh Ngọc? (1)


“Thiếu Dương Tử, liệt nô đó của ta, đối với người cũng chưa thể nào cả, vì sao xuống tay nặng như thế?” Trần Hiểu Vũ lạnh lùng nhìn hắn, nói.

Diệp Thiếu Dương nghe hắn nói như vậy, ngẩn ra tại chỗ. “Nó vừa rồi công kích ta, ngươi chưa nhìn thấy?”

“Hầu Vương nhà ta sẽ không công kích người ta, nó chỉ là đùa giỡn.”

“Ta lại không biết nó, ta làm sao biết, có một khuôn mặt quỷ như vậy, đột nhiên nhảy ra, đổi là ai không sợ hãi?”

Trần Hiểu Vũ cười lạnh một tiếng, “Tục ngữ nói đánh chó còn phải ngó mặt chủ, người làm như vậy, là không ổn.”

“Cho nên?” Diệp Thiếu Dương nhướng mày, lạnh lùng nhìn gã. Cách nói năng ngang ngược không phân rẽ phải trái của Trần Hiểu Vũ, nháy mắt đổi mới nhận biết của Diệp Thiếu Dương đối với hắn.

Trần Hiểu Vũ còn muốn nói gì, Diệu Tâm nói: “Hiểu Vũ, chuyện này quả thật là yêu phó đó của anh không đúng, trách không được người ta, mọi người còn cần hợp tác, chuyện này không phải qua rồi sao, đừng nhắc lại.”

Diệu Tâm có thể nói chuyện vì mình, Diệp Thiếu Dương rất cảm kích nhìn cô một cái.

“Hợp tác với hắn?” Trần Hiểu Vũ nhẹ nhàng cười, nhưng cũng không dây dưa chuyện vừa rồi nữa.

“Ngô Đồng sư tỷ của tôi đi đâu rồi?” Diệu Tầm nhìn quanh phòng, chưa tìm được Ngô Đồng, liền hỏi.

“Đi phòng cô ấy đặt đồ đạc, sẽ lập tức tới đây.”

Vừa dứt lời, trên hành lang ngoài cửa vang lên một chuỗi tiếng bước chân, ánh mắt mọi người đều bị hấp dẫn, quay đầu nhìn lại.

Diệp Thiếu Dương cũng rất muốn biết Ngô Đồng gọi là danh chấn thiên hạ kia bộ dáng thể nào, dùng cái gì trở thành một trong bảy đại đệ tử của pháp thuật công hội, càng là nữ tử duy nhất trong đó.

Một bóng người xinh đẹp thanh tú xuất hiện ở cửa phòng, tạm dừng một chút, sau đó đi đến, hướng Diệu Tâm cười cười, “Em cũng đến rồi.”

“Ngô Đồng sư tỷ!” Diệu Tâm đi qua, bắt lấy cánh tay Ngô Đồng, hai người rất thân mật, hàn huyên vài câu, Diệu Tầm nghĩ tới cái gì, nói: “Giới thiệu hai vị bằng hữu cho chị quen biết, là pháp sư bọn em ở đây gặp được, hai vị đều là thiên sư.”

“Tại hạ Mao Tiểu Phương, ra mắt Ngô Đồng cô nương, ngưỡng mộ đại danh đã lâu!” Mao Tiểu Phương chắp tay, vỗ bả vai Diệp Thiếu Dương nói, “Đây là anh em tốt của tôi, Diệp Thiếu Dương.

Mao Son thiên sư.” Ngô Đồng lúc này mới quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, trong giây lát giật mình, nhíu mày lại, đánh giá Diệp Thiếu Dương một hồi, buồn bực nói: “Tôi nhìn anh tựa như quen mặt, từng gặp ở nơi nào sao?

Diệp Thiếu Dương chưa lên tiếng, hắn sớm đã hóa đá, ngây ngốc đứng ở trước mặt Ngô Đồng, vẻ mặt như ngu ngốc, trong đầu hắn… Một mảng trống rỗng.

“Đồ nhà quê. Chưa từng gặp mỹ nữ” Trần Hiểu Vũ trào phúng một câu, Ngô Đồng quay đầu nhìn hắn một cái, Trần Hiểu Vũ lập tức ý thức được mình nói không đúng, vội vàng sửa lời, “Ngô Đồng sư muội xinh đẹp siêu quần, tôi không phải ý tứ kia… Chính là tiểu tử này biểu hiện, thật sự làm người ta không đành lòng nhìn thẳng.”

Mao Tiểu Phương cũng nhìn ra Diệp Thiếu Dương không đúng, thúc cánh tay hắn, “Này. Làm gì thế, chào hỏi với cậu đó.”

Diệp Thiếu Dương lúc này mới hồi phục tinh thần, nhưng biểu hiện lại càng thêm kích động, tiến lên đi nắm lấy tay Ngô Đồng, thất thanh kêu lên: “Lãnh Ngọc!”

Tuy đã thay đổi trang phục, chiều dài mái tóc cũng không giống: Ngô Đồng trước mắt mặc một bộ váy dài vừa người màu trắng, tóc búi lên gọn gàng, hoàn toàn không giống với Nhuế Lãnh Ngọc trong trí nhớ của mình, nhưng, dung mạo hai người bọn cô lại giống nhau như đúc, ngay cả thanh âm nói chuyện cũng giống nhau. Cho dù là Diệp Thiếu Dương nội tâm cực kỳ cường đại, cũng căn bản không kiềm chế được sự kích động.

“Tránh ra!” Trần Hiểu Vũ là người đầu tiên phục hồi tinh thần lại, lật tay đẩy, đem Diệp Thiếu Dương đẩy ra xa vài bước, đứng ở trước người Ngô Đồng, lạnh lùng nói: “Đồ lỗ mãng, Ngô Đồng sư muội của ta há là người ngươi có thể khinh bạc!”

Ngay cả Lô Hiểu Thanh cùng Tào Vũ Hưng vẫn luôn đứng ở bên cạnh cũng có chút khó chịu, muốn giáo huấn Diệp Thiếu Dương. Lúc này, Ngô Đồng đi lên phía trước hai bước, đem bọn họ đều chắn ở sau người, chăm chú nhìn Diệp Thiếu Dương nói: “Anh gọi tôi cái gì?”

“Lãnh Ngọc, em là Lãnh Ngọc!” Diệp Thiếu Dương vẫn một vẻ mặt si ngốc, lẩm bẩm.

“Anh nhận sai người rồi, tôi tên Ngô Đồng.” Ngô Đồng nhìn hắn, trong ánh mắt lại không có phản cảm, tuy người này vừa gặp mặt biểu hiện rất đường đột, nhưng vẻ mặt hắn, khiến Ngô Đồng tin tưởng hắn không phải kẻ lỗ mãng. “Nhưng, tôi hình như từng gặp anh ở nơi nào…”

Ngô Đồng… Thật sự không phải Lãnh Ngọc?

Diệp Thiếu Dương ngơ ngác nhìn cô, diện mạo này hoàn toàn giống nhau như đúc, làm Diệp Thiếu Dương không dám tin tưởng sự thật trước mắt, trên đời này thật sự có người bộ dạng giống như vậy?

Diệp Thiếu Dương nghĩ là, tuyệt đối không có khả năng! Nhưng sự thật trước mắt, lại khiến hắn không thể không tiếp nhận.

“Cô… Thật sự không phải Nhuế Lãnh Ngọc, cô chưa từng nghe cái tên này?” Diệp Thiếu Dương còn có chút chưa từ bỏ ý định.

“Nhuế Lãnh Ngọc… Tôi chưa từng nghe qua tên này, nhưng rất dễ nghe, cô ấy là bạn của anh?” Ngô Đồng tò mò nhìn hắn, “Cô ấy và tội bộ dạng rất giống nhau?

“Giống nhau như đúc.”

Ngô Đồng vừa nghe, nhíu mày lại, “Không có khả năng chứ?”

Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, nói: “Hoàn toàn giống nhau như đúc, so với sinh đôi còn giống hơn.”

“Cô ấy ở đâu, có cơ hội mà nói, tôi thật sự muốn gặp một lần.”

“Cô ấy.” Diệp Thiếu Dương không biết nói như thế nào, miễn cưỡng cười một cái, nói, “Có cơ hội đi.”

Ngô Đồng đột nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi: “Xem biểu hiện của anh vừa rồi, cô nương đó anh nói, quan hệ với anh không tầm thường đâu nhỉ?”

“Là Vợ chưa cưới của tôi.” Diệp Thiếu Dương không muốn nói dối.

Ngô Đồng có chút xấu hổ cười cười.

“Thật sự là không biết xấu hổ, vị Diệp thiên sư này, người nếu thích Ngô Đồng cô nương cứ việc nói thẳng, thế mà dùng biện pháp vụng về như vậy, thật sự là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga.

Tào Vũ Hưng hừ lạnh một tiếng nói: “May mắn Trương sư huynh không ở đây, bằng không không tha cho hắn.”

Diệp Thiếu Dương mặc kệ bọn họ, yên lặng nhìn Ngô Đồng, hiện tại, trong đầu hắn chỉ có khuôn mặt cô, dung mạo đó cùng Nhuế Lãnh Ngọc hoàn toàn giống nhau như đúc…

Sau đó Diệu Tâm bắt đầu giảng thuật kế hoạch hành động, Diệp Thiếu Dương thẫn thờ nghe, trên thực tế một câu cũng chưa nghe vào. Về sau đều tự trở về phòng gian nghỉ ngơi. Diệp Thiếu Dương bị Mao Tiểu Phương lôi đi.

“Chuyện gì vậy, cậu bình thường không phải người háo sắc như vậy nha.” Sau khi vào cửa, Mao Tiểu Phương lập tức chất vấn Diệp Thiếu Dương, “Ngô Đồng bề ngoài là rất xinh đẹp, nhưng cũng không đến mức mất hồn mất vía đến mức đó chứ?”

Diệp Thiếu Dương lúc này đã bình tĩnh lại, ngẩn ra nhìn ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “Mao ca. Anh cảm thấy tôi là loại người này sao.”

“Đương nhiên không phải, cho nên tôi mới buồn bực nha. Rốt cuộc chuyện là thế nào, cậu và Ngô Đồng rõ ràng chưa từng gặp.”

Diệp Thiếu Dương trở lại trước giường, ngồi xuống, ngơ ngác nói: “Cô ấy và vợ chưa cưới của tôi, bề ngoài giống nhau như đúc…”

“Cái này… Trùng hợp?

“Không phải bề ngoài giống, là hoàn toàn giống nhau, tôi với Lãnh Ngọc ở bên nhau lâu như vậy, nếu nơi nào không giống, tôi tuyệt đối có thể nhìn ra được, nhưng… Thật sự không có bất cứ gì khác nhau.

Bình luận