Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2144: Bí Mật Dưới Cổ Mộ (1)


Ngô Thiên Nhạc vừa nghe liên mừng rỡ, kính rượu các kiểu cho Mao Tiểu Phương, lại bảo Ngô Xảo đi ra bồi rượu, Mao Tiểu Phương xấu hổ không chịu được, ra sức lấy mắt trùng lên nhìn Diệp Thiếu Dương, nhưng ở lúc Ngô Xảo đi ra kính rượu, hắn vẫn biểu hiện có chút kích động, Diệp Thiếu Dương nhìn ra manh mối, ngầm hiểu buồn cười.

Trở về, dọc theo đường đi, Diệp Thiếu Dương trêu chọc Mao Tiểu Phương các kiểu, trở lại nhà trọ, hai người tới phòng của Mao Tiểu Phương uống trà nói chuyện phiếm. Mao Tiểu Phương uống trà có thói quen, không cần chén, mà là giống với các lão tiên sinh, có một bình trà nhỏ mang theo bên người, lúc rảnh rỗi thì pha một ấm nước trà, thong thả uống.

“Nhàm chán… Thiếu Dương Tử, cậu tới chỗ chúng tôi một trăm năm trước, không quen nhất là chỗ

nào?”

“Không có điện.” Diệp Thiếu Dương nói, “Ngay cả đèn điện cũng không có.”

“Cái đó chỉ có thành phố lớn mới có thể dùng tới điện.”

“Ở thời đại kia của chúng tôi, không sai biệt lắm bất cứ nơi nào có người ở đều có điện. Không quen nhất à, không TV, không máy tính, không di động (thủ ky) để chơi.”

“Thủ kế?”

Mao Tiểu Phương ngồi dậy, giống mấy ngày hôm trước, quấn lấy Diệp Thiếu Dương đòi hắn kể một ít sản phẩm khoa học kỹ thuật có liên quan xã hội hiện đại trăm năm sau, nghe như có hứng thú. Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa, Diệp Thiếu Dương nhấc đèn dầu hoả, đứng dậy đi qua mở cửa, thấy hai người đứng ngoài cửa, một là ông chủ khách sạn, một người khác là cô nương tóc dài, vóc dáng không cao, bộ dạng rất đẹp, mặc một bộ áo vải đay rất rộng, nhìn qua như là loại cảm giác phục cổ phong trăm năm sau lưu hành, nhưng ở thời đại này, xem như trang phục

trào lưu rất mới. Cô nương nâng lên một tay, bắt quyết.

Diệp Thiếu Dương và Mao Tiêu Phương sửng sốt một phen, vội vàng cũng đáp lại một cái.

Ông chủ khách sạn lúc này nói: “Vị cô nương này tới khách sạn tìm người vùng khác, tôi nghĩ hình như gần đây chỉ có hai vị, không biết…”

“Là bọn họ.”

Ông chủ còn chưa dứt lời, đã bị cô nương cắt ngang, “Đa tạ ông chủ, phiền toái giúp tôi đặt phòng ở lại, ở cách vách bọn họ tốt nhất. Đặt hai gian.”

“Được rồi!” Ông chủ vui tươi hớn hở đi, tiểu địa phương này, khách sạn bình thường không có việc làm ăn gì, có thể có vụ làm ăn đương nhiên rất vui vẻ.

“Tôi là Diệu Tâm chân nhân.” Cô nương nói, “Nút thắt phép của thôn trấn, là các anh làm à?”

Diệp Thiếu Dương và Mao Tiểu Phương nhìn nhau, Diệp Thiếu Dương nói: “Cô là nữ?”

Thấy Diệu Tâm biến sắc, vội vàng xua tay nói, “Không không, cô đương nhiên là nữ, còn là mỹ nữ, ý tứ của tôi là… Tôi không ngờ Diệu Tâm chân nhân là cô nương.”

Diệu Tâm nói: “Anh làm sao biết danh hiệu của tôi?”

“Tam Túc Kim Thiềm nói.” Diệp Thiếu Dương nói.

Diệu Tâm sửng sốt một phen, nói: “Con cóc tinh đó đâu?”

“Cái này… Nói ra thì dài, mời vào rồi nói.”

Diệp Thiếu Dương đem Diệu Tâm mời đến trong phòng, chưa đợi bắt đầu tán gẫu, ông chủ nhà trọ đã đặt xong phòng rồi qua đây, đem chìa khóa đưa cho Diệu Tâm. Diệp Thiếu Dương nhìn thấy là hai cái chìa khóa, nghĩ đến cô lúc trước nói muốn đặt hai phòng, tò mò hỏi cô.

“Tôi còn có người bạn, ở bên ngoài mua đồ.” Diệu Tâm ngồi xuống, hỏi, “Có nước trà không?”

Diệp Thiếu Dương nhanh chóng đi pha trà.

Khí chất của Diệu Tâm rất nhn tĩnh, không phải loại tính cách dễ dàng sốt ruột, ngồi xuống chậm rãi uống trà, uống xong một chén trà, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

“Ở đây.” Diệu Tâm nói một tiếng, bên ngoài một bạn nhỏ nhanh chóng đi vào, nhìn qua hơn hai mươi tuổi, mặc một bộ đồ màu xám hình thức tương tự kiểu Tôn Trung Sơn, tóc chải tiêu chuẩn loại “chia hai tám”, mặc dù là nhìn ở buổi tối, cũng bóng loáng ánh dầu.

Diệp Thiếu Dương nhất thời có một loại cảm giác nhân vật tranh minh hoạ sách giáo khoa đi xuống. Trang phục của người này, chính là trên sách giáo khoa giảng đến lịch sử dân quốc một đoạn thời gian đó, trang phục sinh viên hoặc là phần tử trí thức dân quốc trên tranh minh hoạ.

“Từ Chí Ma!” Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghĩ đến một cái tên phù hợp bộ trang phục này.

“Cái gì?” Nam tử trái lại sửng sốt một chút.

Diệp Thiếu Dương vội vàng xua tay, tỏ vẻ không có gì.

Lúc này Diệu Tâm cũng uống trà xong rồi, hai bên giới thiệu cho nhau, nữ là Diệu Tâm, truyền nhân địa sư, điều này Diệp Thiếu Dương cũng coi như đã biết, về phần gã loè loẹt kia, thế mà cũng là pháp sư, còn là tục gia đệ tử Côn Luân sơn, tên Tào Vũ Hưng, tuổi còn trẻ, lại sớm đã là bài vị thiên sư. Hắn rất dính đối với Diệu Tâm, lúc trước muộn một bước, là đi mua bánh bao cho Diệu Tâm, sau khi vào cửa liền từ trong túi lấy ra dùng hai cân bánh bao gói giấy dầu, đặt lên bàn, để cho Diệu Tâm ăn.

Diệu Tâm cũng không khách khí, tự mình cầm bánh bao bắt đầu ăn, cũng chưa bảo hai người bọn Diệp Thiếu Dương ăn. Diệp Thiếu Dương giới thiệu Mao Tiểu Phương trước, sau đó giới thiệu bản thân, “Mao Sơn đệ tử, Diệp Thiếu Dương”

“Mao Sơn đệ tử, ngoại môn đệ tử?” Tào Vũ Hưng nhìn hắn một cái, trên mặt mang theo nụ cười, Diệp Thiếu Dương lại từ đáy mắt hắn thấy được một tia miệt thị

“Phiền toái rót cho tôi chén nước được không, chúng tôi chạy cả quãng đường, khát quá.”

Diệp Thiếu Dương hướng trên bàn trà bĩu môi, “Tự mình rót đi, tiệm bánh bao cách đây rất xa, chạy tới chạy lui, là rất mệt.” Diệp Thiếu Dương trêu chọc một câu, trong lòng cũng có chút khó chịu, gã này đoán mình là ngoại môn đệ tử, thái độ lập tức khác biệt, loại tình huống này, Diệp Thiếu Dương cũng không phải chưa từng gặp, liếc một cái có thể nhìn ra, đối với gã này trong nháy mắt đã không còn hảo cảm gì.

“Chuyện về Ngũ Thông Thần, nói đi.” Diệu Tâm cũng là một tư thái ở trên cao nhìn xuống, ăn xong bánh bao, lấy khăn tay lau lau tay nói.

Diệp Thiếu Dương đành phải đem chuyện đã xảy ra từ đầu nói một lần, Diệu Tâm và Tào Vũ Hưng nghe xong, biểu hiện ra chấn động cùng hoài nghi mãnh liệt.

“Anh là bài vị gì?” Tào Vũ Hưng nghi hoặc hỏi.

“Thiên sư, có ý kiến sao?”

“Tôi thấy thực lực của anh, nhiều nhất cũng chỉ là thiên sư, các anh hai thiên sư, làm sao đánh thắng được Ngũ Thông Thần?” Diệu Tâm nói.

“Đương nhiên là có bằng hữu hỗ trợ, lại thêm một chút trùng hợp và vận khí.” Diệp Thiếu Dương chưa đem Mỹ Hoa nói ra, dù sao Mỹ Hoa cũng là tà vật, tìm một tà vật không nên ở lại nhân gian hỗ trợ, đem chân thần đuổi đi… Loại chuyện này nghe như thế nào cũng có chút không thích hợp, rất dễ dàng bị người ta túm tóc, Diệp Thiếu Dương vì thế chưa nói, cũng chưa nhắc tới quá trình như thế nào bắt được Tam Túc Kim Thiềm, đưa hướng âm ty.

“Các ngươi, thế mà dám động vào Ngũ Thông Thần âm ty sắc phong! Lá gan cũng thật không nhỏ!” Tào Vũ Hưng chất vấn.

Giọng điệu này Diệp Thiếu Dương rất không thích, Diệp Thiếu Dương nhíu mày, chưa lên tiếng.

Diệu Tâm chậm rãi nói: “Tam Túc Kim Thiềm, là tổ phụ tôi dâng biểu phong, ở nơi này trấn áp cổ mộ, các anh bắt hắn, đưa đi âm ty, rắp tâm là gì?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cổ mộ cái gì tôi không rõ, nhưng hắn ở đây gây họa cô nương, đừng nói cho tôi cô không biết.”

Diệu Tâm nghẹn lời.

Tào Vũ Hưng hừ một tiếng nói: “Việc Tam Túc Kim Thiềm làm, tự nhiên có âm ty đến quản, nếu âm ty cũng cho rằng hắn công lớn hơn tội, ngầm đồng ý hắn làm như vậy, các anh cứ cố ra một cái gì, thực đem bản thân coi là tông sư?”

Bình luận