Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2130: Lại Một Cố Nhân (1)


Mao Tiểu Phương nói: “Không nói những thứ này nữa, cô nương này… Cậu tính an bài như thế nào?

Diệp Thiếu Dương liếc Vân Nhi một cái, lớn tiếng cười nói: “Đại muội tử, cô tự do rồi!”

“Tự do…” Từ này đối với thời đại này mà nói, vẫn là một từ phi thường mốt, Vân Nhi quay sang nhìn Diệp Thiếu Dương, đột nhiên và một tiếng, ghé vào trong lòng hắn cất tiếng khóc lên.

Từng cho rằng đời này không có hy vọng nữa, thật sự không ngờ, người xa lạ này xuất hiện, đột nhiên cứu mình, thay đổi vận mệnh của mình…

Ba năm ủy khuất cùng chua xót, trong nháy mắt này bộc phát ra, Vân Nhi khóc thành người nước mắt.

“Cái này…” Diệp Thiếu Dương không biết an ủi như thế nào, có chút luống cuống chân tay, nhìn nhìn Mao Tiểu Phương, nói: “À thì, tôi không quá biết an ủi người ta, bằng không cô tựa vào trong lòng anh ta khóc một hồi?”

“Không không không.” Mao Tiểu Phương vội vàng xua tay, “An ủi cô nương loại chuyện này, thích hợp cậu loại người trẻ tuổi này, tôi già như vậy, thôi đi.”

Vân Nhi khóc một hồi lâu, cuối cùng dịu đi, chậm rãi ngùng khóc. Diệp Thiếu Dương lúc này mới hỏi: “Vân Nhi muội tử, cô hiện tại tự do rồi, cô có tính toán gì không, muốn về nhà không?”

Vân Nhi nghe hắn hỏi như vậy, lại kinh ngạc địa phát ra một lát ngốc, nói: “Ta không biết, ta không nghĩ về nhà…”

“Vì sao?” Diệp Thiếu Dương thốt ra, lập tức nghĩ tới, năm đó cha mẹ cô đem cô tặng cho Ngũ Thông Thần, tuy đối với bọn họ mà nói điều này có thể cũng là một loại hy sinh, nhưng ba năm qua cô chịu tàn phá, đối với cha

mẹ của mình khẳng định hận muốn chết, tự nhiên cũng không muốn về nhà. Hơn nữa nhà cô khẳng định ngay tại trên trần phụ cận, cách sơn thần miếu của Ngũ Thông Thần rất gần, cho dù cô về nhà, khẳng định cũng sẽ lo lắng Ngũ Thông Thần sẽ đem cô bắt trở về.

“Tôi, tôi không muốn sinh sống lở nơi này nữa, chỉ muốn đi càng xa càng tốt…”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, từ trong túi lấy ra một nắm đồng bạc, đưa cho cô, nói: “Cho cô chút tiền đi, hiện ở bên ngoài không yên ổn, mặc kệ cô đi đâu, trên người có tiền chung quy tốt hơn một chút.”

Vân Nhi ngơ ngác nhìn tiền trong tay, nói: “Anh bảo tôi đi đâu?”

“Cái này… Tôi nào biết.” Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu.

Vân Nhi đem tiền đặt lại trong tay hắn, nói: “Bằng không, các anh dẫn tôi đi đi.”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt một phen, nhìn nhìn Mao Tiểu Phương nói với Vân Nhi: “Điều này sao được, chúng tối hai người đàn ông, mang theo một cô nương ra thể thống gì, lại nói bản thân chúng tôi cũng không biết tương lại đi đâu.”

“Các anh đi đâu, tôi cũng có thể đi theo. Các anh là người tốt, đã có thể cứu tôi đi ra, tôi hoàn toàn tín nhiệm đối với các anh. Tôi có thể dọc theo đường đi hầu hạ các anh.”

Diệp Thiếu Dương nghĩ đến bộ dáng lúc trước bị cô đè ở dưới thân cưỡng hôn, nhịn không được có chút xấu hổ.

Vân Nhi tựa như cũng nhìn ra hắn đang nghĩ cái gì, đỏ mặt lên, nói: “Đừng hiểu lầm, ý tứ tôi là, có thể làm nha hoàn của các anh, luôn đi theo các anh…”

Diệp Thiếu Dương hướng Mao Tiểu Phương nhường nhướng mày, nói: “Mao ca anh mang cô ấy đi đi.”

“Đùa cái gì vậy, tôi một đạo sĩ, mang theo một cô nương xinh đẹp ở bên người, còn ra làm sao.” Mao Tiểu Phương có chút xấu hổ sờ sờ mũi.

Vân Nhi nghe được hai chữ “đạo sĩ”, nghĩ đến cái gì, hỏi: “Tôi có thể làm đạo cô không?”

Diệp Thiếu Dương sửng sốt, hỏi: “Cô sao có thể có loại ý nghĩ này?

Vân Nhi cười thê lương, nói: “Nói ra cũng không sợ các anh chê cười, tôi bây giờ… Đã là tàn hoa bại liệu, cho dù có người đồng ý lấy tôi, tôi cũng cảm thấy xấu hổ với người ta, tôi nghĩ tôi vẫn là một mình thì tốt hơn, làm đạo cô là thích hợp nhất, loại cuộc sống bình yên này, cũng có thể khiến tâm của tôi càng thêm bình tĩnh.”

Nhớ tới cảnh ngộ của cô ba năm qua, Diệp Thiếu Dương ở trong lòng âm thầm thở dài, cũng không biết khuyên cô như thế nào, đột nhiên có một ý tưởng, nói cho cô mình có người chị, là quả phụ, cũng là một mình, tạm thời mà nói, cô có thể đi tìm Thúy Vân, hai người cũng coi như làm bạn, tương lai cũng có thể cùng nhau mở tiệm cơm các thứ, về phần lập gia đình loại chuyện này, tương lai nếu gặp được nam nhân thích hợp nói sau, không gặp được thì tự sinh hoạt cũng tốt. Làm đạo cô mà nói, Diệp Thiếu Dương cảm thấy cô trẻ tuổi như vậy, không nên kham khổ như vậy, hơn nữa bản tâm của cô mà nói cũng không tin đạo.

Vân Nhi nghe xong đề nghị của hắn, suy nghĩ một phen cũng đồng ý. Dập đầu cảm tạ ân tình của bọn họ, Diệp Thiếu Dương vội vàng đem cô đỡ dậy, quyết định rời khỏi nơi này trước, vì thế cùng nhau chạy đi, về tới trên trấn, vào ở nhà trọ.

Diệp Thiếu Dương gọi một bàn đồ ăn trước, ba người ăn no nê, sau đó Diệp Thiếu Dương hướng Vân Nhi hỏi thăm tình huống của cô cùng chuyện có liên quan Ngũ Thông Thần. Vân Nhi bắt đầu nói từ đầu.

Về lại lịch của Ngũ Thông Thần, điều Vân Nhi nói, cùng lúc trước hai người bọn Diệp Thiếu Dương nghe được không khác lắm, sơn dân địa phương xuất phát từ kính sợ đối với Ngũ Thông Thần, từ mấy chục năm trước trở đi, trừ hiến tế thường quy, cách mỗi ba năm, sẽ chọn lựa một cô gái mười sáu tuổi, đưa đến trong sơn thần miếu, cho Ngũ Thông Thần hưởng dụng…

Ba năm sau, nữ tử này đến mười tám tuổi, đối với Ngũ Thông Thần mà nói liền không có sức hấp dẫn gì nữa, sẽ làm người nhà lĩnh trở về, tìm một người gia gả cho. Nam nhân này bình thường đều là tín đồ của Ngũ Thông Thần, đối với loại chuyện này sẽ không cảm thấy khuất nhục như thế nào, ít nhất có thể tiếp nhận, Ngũ Thông Thần còn có thể cho bọn họ một khoản tiền, làm bọn họ không lo cơm áo…

Ngũ Thông Thần chưa bao giờ giết người, còn dàn xếp cho cô nương thờ phụng mình, thoáng nghe tựa như cũng không tệ lắm, nhưng Ngũ Thông Thần làm như vậy cũng không phải vì bản thân cô nương, mà là vì thần vị của mình, tận lực bớt chế tạo nghiệp lực. Một điểm này, Diệp Thiếu Dương nhìn rất rõ ràng.

Nhắc tới mình chịu nhục ba năm qua, Vân Nhi khóc không thành tiếng. Loại thống khổ đó, chỉ nghĩ một chút, Diệp Thiếu Dương cũng có chút thể hội, càng không cần nói nhẫn nhục ba năm… Đây quả thực không phải ngày tháng dễ qua.

Mấy chục năm qua, Ngũ Thông Thần không biết đã làm hại bao nhiêu em gái, mặc kệ âm ty cùng vị Lý Cương kia thấy thế nào, ít nhất ở trong lòng mình, Ngũ Thông Thần này không giết không được. Quan trọng nhất là, Ngũ Thông Thần không giết, hắn tương lai còn có thể gây họa nhiều cô nương hơn nữa, không ngừng nghỉ… Tuy hắn chưa giết người, nhưng tàn phá đối với thể xác và tinh thần các cô nương kia, có thể sẽ ảnh hưởng cả đời, càng không cần nói ở sau khi các cô nương này lập gia đình, hắn còn có thể ngẫu nhiên đi tìm bọn họ…

Vân Nhi nghe xong hắn trao đổi với Mao Tiểu Phương, biết được bọn họ muốn giết Ngũ Thông Thần, nhất thời bị dọa không nhẹ. “Tuyệt đối không thể, hai vị đại ca, Ngũ Thông Thần kia thần thông quảng đại, hơn nữa hắn là thần linh, căn bản không phải các anh có thể đối phó! Lại nói, hắn cũng thực sự phù hộ khí hậu một vùng này, để nơi này ngũ cốc được mùa…”

Diệp Thiếu Dương hừ một tiếng nói: “Không có sơn thần phù hộ, tôi không tin dân chúng sống không nổi? Có rất nhiều vùng khỉ ho cò gáy, dân chúng địa phương cũng không phải vẫn sinh hoạt được? Lại nói, cho dù nơi này thật sự không thích hợp con người ở lại, cùng lắm đi đến nơi khác, người là sống, không nên bị hoàn cảnh làm khó, hơn nữa, mấy người này đều là con gái địa phương, thôn trấn kiểu gì vậy, dựa vào bán con gái hưởng ngày lành, ngày tháng như vậy, không có cũng được!”

Bình luận