Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2115: Quái Vật Thần Bí (1)


Diệp Thiếu Dương dán một tấm Cám Triệu Phù (bùa tác động) ở trên trán quỷ hồn, nhắm mắt niệm chú, dùng cường khí cảm giác… Một lát sau, mở mắt, hướng Mao Tiểu Phương mặt đầy tò mò nói: “Đều là bán hồn quỷ, đánh mất nhân hồn.”

“Trách không được không có thần thức.” Mao Tiểu Phương giật mình.

Quỷ hồn có ba hồn bảy vía, mỗi một hồn phách đều có tác dụng của mình, thiếu một cái nào, đều sẽ có biểu hiện khác nhau, trong đó nhân hồn chủ là thần thức, nhân hồn mất đi, nếu là người sống, không ảnh hưởng cơ năng thân thể, nhưng sẽ trở thành si ngốc, cho dù biến thành quỷ cũng tương tự, không còn nhận hồn, thì mất đi tất cả thần thức, chỉ là nguyên lành dựa vào một ít bản năng làm một số hành động, quỷ hồn như vậy, đặc biệt dễ dàng bị tà tu pháp sư khống chế, bị biến thành con rối.

Mao Tiểu Phương lập tức đưa ra loại khả năng này.

Diệp Thiếu Dương nhìn quỷ hồn không đếm xuể trong thung lũng, có thể dùng đầy khắp núi đồi để hình dung, hít sâu một hơi nói: “Không có tà tu pháp sư nào có năng lực lớn như vậy, giết nhiều người như vậy chứ?”

“Tôi thấy cũng sẽ không, mặc kệ ở thời đại nào, nếu có giết chóc diệt hồn quy mô lớn như vậy, cho dù quan phu nhân gian mặc kệ, giới pháp thuật tuyệt đối không thể không biết, âm ty cũng không có khả năng mặc kệ.” Mao Tiểu Phương lắc lắc đầu, “Chuyện này, quá quỷ dị, bần đạo cũng là một lần đầu tiên gặp được.”

Thấy Diệp Thiếu Dương trầm ngâm không nói, nghĩ đến cái gì, nói với Diệp Thiếu Dương: “Thiếu Dương Tử không cần tự trách vì chuyện vừa rồi, bán hồn quỷ, không có cách nào siêu độ, toái hồn trọng sinh, ngược lại là một loại chốn đi về.”

Diệp Thiếu Dương đi về phía trước vài bước, lại về tới phạm vi âm khí của thung lũng, ngồi trên mặt đất, nhìn những “oán khí” từ trên mặt đất toát ra, hiện tại đã biết, đây thật ra không phải oán khí, mà là quỷ hồn chân thật, trong lòng lại có thêm vài phần nghi hoặc, đề nghị cùng Mao Tiểu Phương lại từ trong thung lũng đi một lần, chú ý quan sát lòng đất, tìm kiếm chỗ âm sào, kết quả hai người vừa đi không đến mấy chục mét, đột nhiên cảm thấy gió nổi, ngẩng đầu nhìn, âm khí tràn ngập ở trong thung lũng giống như vòng xoáy hướng tới giữa tập kết, hai người còn chưa hiểu

sao lại thế, một đợt tiếng kêu thảm thiết xé tim xé phổi tràn ngập ra ở bên trong thung lũng. Loại tiếng kêu thảm thiết này, có chút giống người ta ở trong trải qua khổ hình phát ra thanh âm, còn kèm theo tiếng khóc thống khổ, nghe cực kỳ chói tai. Nếu hai người không phải pháp sư tố chất tâm lý vô cùng tốt, đổi làm người thường, lúc này chỉ sợ sớm đã dọa tè ra quần rồi.

Dù là như thế, hai người vẫn cảm thấy tương đối chấn động, nhìn trái nhìn phải, các quỷ hồn vốn lơ lửng ở không trung, đột nhiên phía trước đều ngừng lại, khuôn mặt chậm rãi quay tới bọn họ bên này, giống như đã phát hiện ho.

Những khuôn mặt mơ hồ như hình vẽ trên gạch men xuất hiện biểu cảm vặn vẹo cùng phẫn nộ, từng đôi mắt đều lóe ra ánh đỏ.

“Thế này. Không ổn đâu Thiếu Dương Tử!”

“Chạy!”

Diệp Thiếu Dương phun ra chữ này, lập tức xoay người bỏ chạy. Lúc này đám quỷ hồn mất đi nhân hồn kia giống như tập trung mục tiêu, từng cái phát ra tiếng thét chói tai, hướng tới hai người bổ nhào tới, chặn đường.

“Đừng làm bị thương bọn họ trước” Diệp Thiếu Dương nói xong, giơ tay, đánh ra sáu tấm linh phù, ở không trung xoay tròn sáng lên, hướng tới của thung lũng đẩy ra, sinh ra linh lực, đem quỷ hồn phụ cận đều đẩy ra ngoài.

Diệp Thiếu Dương và Mao Tiểu Phương cùng nhau đi theo phía sau phù trận rút lui về phía bên ngoài thung lũng

Bọn họ sợ căn bản là không phải những quỷ hồn này, cho dù là trước mắt Diệp Thiếu Dương chỉ có thực lực Chân Nhân, các quỷ hồn cấp thấp nhất đó đối với hắn cũng không có năng lực sát thương gì, nhưng những vong linh này đã không có nhân hồn, lại có thể ở trong cùng thời điểm phát hiện mình hơn nữa triển khai tiến công đối với mình, tuyệt đối là bị lực lượng không biết nào đó điều khiển.

Sau đó Diệp Thiếu Dương nhớ ra, điểm gây ra quá nửa là mình giết quỷ hồn kia, có thể là khiến lực lượng đó phát hiện được mình tồn tại, mới hướng mình phát động tập kích.

Mắt thấy đã sắp đến cửa thung lũng, đột nhiên, đám mây đen tập kết kia từ bên cạnh bay đến, chặn cửa thung lũng, sáu đạo linh phụ va chạm ở trên mây đen, lập tức bị hủy nhưng không phải thiêu đốt, mà là giống như bị cái gì ăn mòn hòa tan.

Diệp Thiếu Dương và Mao Tiểu Phương đột nhiên đứng lại, nhìn đám mây đen lơ lửng ở phía trước, mặc kệ là âm khí hay là cái gì, cho dù là bị cái gì khống chế, cũng không có khả năng sinh ra lực lượng quá cường đại. Cho nên, Diệp Thiếu Dương rõ ràng, bên trong đám mây đen này, nhất định là cất giấu cái gì!

Diệp Thiếu Dương cũng không biết bên trong có gì, chính bởi vì không biết, mới càng thêm làm người ta cảm thấy sợ hãi.

Hắn và Mao Tiểu Phương nhìn nhau một cái, Mao Tiểu Phương từ trong hầu bao của mình lấy ra một thanh kiếm kim tiền, hướng Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, sau đó lao di.

Đối phương đã muốn ngăn trở, vậy cũng chỉ có lao ra, bằng không ở đây tiếp tục bị nhốt, cục diện sẽ chỉ càng ngày càng tệ.

“Thiên địa vô cực, tự hữu thần diệu, kim tiền tác hồn, động tất vô hình, cấp cấp như luật lệnh!”

Ở thời điểm tiếp cận đám mây đen kia, Mao Tiểu Phương niệm chú ngữ, khẽ xoay kiếm kim tiền trong tay, đồng tiền bên trên lập tức phát ra tiếng vang rầm rầm, linh quang hiện ra.

Mao Tiểu Phương cầm t kiếm kim tiền, lao trong trong mây đen.

Diệp Thiếu Dương cũng lập tức đi vào theo.

Sau khi tiến vào mây đen, trước mắt nhất thời một mảng tối đen, bên người cuồng phong gào thét, thổi người ta không đứng thẳng được.

“Đi theo ta!” Trong bóng đêm Mao Tiểu Phương kéo Diệp Thiếu Dương một cái, kiếm kim tiền run lên, ở trong cuồng phong bổ ra một con đường, chạy vội qua, đúng lúc này, một vật như sợi cây mây từ bên trên đánh xuống, đánh ở trên thân kiếm kim tiền, Mao Tiểu Phương chỉ cảm thấy cổ tay hơi tê dại, phát ra một tiếng kêu đau đớn, lảo đảo lui về phía sau.

Lúc này Diệp Thiếu Dương đánh ra tám tấm linh phù, thiêu đốt lên, tạo thành đèn kéo quân, vòng quanh hai người xoay tròn, ánh sáng của đèn kéo quân đem phụ cận chiếu sáng lên, hai người lúc này mới nhìn rõ, ở nơi không xa phía trước, một “người” đúng, nhìn qua càng thêm giống quái vật: cả người như là bị lột da, máu tươi đầm đìa, hai tay thật dài, giống như con cóc nằm úp sấp ở trên mặt đất, đầu đông đưa, trên mặt giống như bị người ta đập cho một chùy, đã nát đến mức không có ngũ quan, tất cả đều là xương cốt vụn, ở giữa một mảng đen tuyền, giống như sâu bọ gì đang bò, ở giữa khuôn mặt vỡ ra bò ra bò vào.

Diệp Thiếu Dương đã lâu cũng chưa xem qua hình ảnh ghê tởm như vậy, trong lúc nhất thời có chút buồn nôn, kìm lòng không được mắng một tiếng: “Dm!”.

Mao Tiểu Phương hít sâu một hơi, nói: “Đây là cái quỷ gì!”

“Không biết. Như là cương thi nào đó, nhìn qua rất khó đối phó.”

Diệp Thiếu Dương vừa dứt lời, đối diện thi thể kia đột nhiên bay lên trời, đánh tới.

Mao Tiểu Phương vung kiếm kim tiền, chém tới, kết quả vật đó căn bản là không muốn cứng đối cứng, dừng vội

không trung, trong miệng thè ra một đầu lưỡi thật dài, nháy mắt phóng to khổng lồ, hướng kiếm kim tiền liếm một cái.

“Ret…”

Một đợt tiếng ăn mòn vang lên, Mao Tiểu Phương cúi đầu nhìn thoáng qua, hầu như không dám tin: một mặt của kiếm kim tiền đã héo rút, đồng tiền hòa tan…

Bình luận